Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

VỤNG CHỘM - Chap 29:

Những ngày tiếp theo An vẫn hôn mê như vậy, Hưng dần thấy kiệt sức vì mệt mỏi , công việc không thể bỏ dở được nữa nên ban ngày có chị Thu và cái Hải thay phiên nhau túc trực bên An , đến tối Hưng lại vào ở với An . Cứ thế ngày qua ngày vẫn không có gì tiến triển tốt, An vẫn nằm im bất động trên giường bệnh , mọi người ai cũng mong vào một kỳ tích nào đó xuất hiện . Chiều nay tan làm Hưng về nhà tắm rửa rồi cũng nhanh đi vào với An , chị Thu thấy sắc mặt anh không được tốt nên cũng lên tiếng.

-- Hay tối nay cậu về nhà ngủ cho thoải mái ở đây lại khó ngủ.

Hưng lắc đầu , gương mặt anh đã gầy đi rất nhiều.

-- Em không sao , chị cứ về với mấy đứa nhỏ.

-- Trông cậu mệt mỏi lắm.

-- Em ổn mà.

Chị Thu quay sang nhìn An mắt đã cay xòe , cầm chặt bàn tay em gái

-- Đến bao giờ em mới chịu tỉnh đây An. Bé Su con bé nhớ em lắm.

Tối nào Hừn cũng ngồi kể những câu chuyện không tên ngoài kia cho An nghe , mãi đến tận 10h . Chỉ hy vọng An có thể nghe thấy mà tỉnh lại nhưng đổi lại vẫn là cái im lặng đến lạnh người của An....

Hưng cầm bàn tay An lên ngắm nghía , cười một mình

-- Móng tay em lại dài ra rồi để anh tỉa cho nhé. Xấu em cũng không được chế đâu đấy.

-- Mà em biết gì chưa , bé Su đã ngồi được rồi đấy , nhưng vẫn chưa vững lắm đâu, nhìn lúc bị té cứ làm mặt hề như em vậy đó.

Hưng ngồi vừa tỉa móng tay vừa trò chuyện với An bình thường như vậy dù một tia hy vọng mỏng manh vẫn muốn thử.

Đã hai tuần trôi qua nhưng tình trạng An vẫn vậy , hôm nay Hưng tan làm ghé vêd nhà tắm rửa thay đồ chuẩn bị vào viện, thím Châu từ bếp đi ra lên tiếng hỏi.

-- Cô An vẫn chưa tỉnh lại sao cậu.

-- Cô ấy vẫn như vậy.

-- Bác sĩ có nói khi nào tỉnh không cậu ?

-- Có thể tỉnh hoặc là mãi mãi không. Phụ thuộc vào ý chí của An

-- Tội cho bé Su phải xa mẹ như thế này

Thím Châu suy nghĩ gì đó rồi cũng lóe lên một ý nghĩ vội lên tiếng

-- Hay là cậu thử cho bé Su vào với mẹ , biết đâu cô ấy cảm nhận được hơi thở và tiếng khóc của con mà tỉnh dậy. Không phải đối với cô ấy con bé chính là sinh mạng sao , tình mẫu tử nó thiêng liêng lắm cậu.

Lời nói của thím Châu như thức tỉnh Hưng , đúng vậy biết nghe tiếng khóc của con mà An tỉnh lại, đây là cách tốt nhất để đánh thức ý chí .

-- Thím Châu chuẩn bị đưa bé Su vào viện cùng tôi.

-- Vâng thưa cậu.

Bế bé Su trên tay Hưng ngồi xuống bên cạnh đặt tay con bé vào tay An ...

-- Con đến thăm em này An, em thấy bé có lớn hơn không ?

Bé Su như cảm nhận được hơi mẹ , rướn người sang đòi sang cho bằng được , những ngón tay của con lần mò khắp người An lần mò tìm ti , bé khóc khi không được mẹ bế , cứ đồi treo lên người mẹ chp bằng được.

Ai nhìn thấy cũng phải không cầm được nước mắt, thím Châu đứng bên cạnh cũng nghẹn lòng , Hưng bế Su sát vào mặt An , bàn tay của con bé sờ khắp mặt mẹ mà khóc lớn , Hưng nước mắt lưng tròng giọng nghẹn đi.

-- Con đang gọi em đấy An ... làm ơn tỉnh lại nhìn con bé một lần thôi em.

Tiếng khóc con bé càng lúc càng lớn hơn muốn đòi mẹ cho bằng được.

-- Ba đây, ngoan nào gọi mẹ dậy đi con.

Mặt con bé vùi vào ngực mẹ mà tìm ti như một thói quen , không tìm thấy bé lại khóc thét lên mà dỗi . Thím Châu không cầm lòng đi đến bế bé lên mà giỗ , Hưng ngồi đấy nhìn An mắt đã đỏ ngầu gục đầu xuống giường

-- Em có nghe con gọi không vậy An.. sao em không trả lời con ....sao em không tỉnh dậy mà ôm con bé vào lòng như em đã từng giữ chặt hơn cả sinh mạng của mình. Anh xin em đấy .

Bàn tay Hưng cầm chặt tay An , cảm nhận được sự động đậy nhẹ từ ngón tay, anh mắt mở lớn ngẩng mặt lên nhìn thấy An hai hàng nước mắt chảy dài xuống hai bên thái dương , Hưng vui mừng gọi lớn.

-- Có phải em đang khóc không An... có phải em nghe tiếng con gọi đúng không ?...

Hưng nhanh quay sang gọi lớn thím Châu.

-- Mau gọi bác sĩ An cô ấy tỉnh lại rồi...gọi bác sĩ nhanh đi

Bảo nhanh chạy đến kiểm tra mắt vẻ mặt vui mừng.

-- Cô ấy có tiến triển tốt hơn rồi.

-- Cô ấy sẽ tỉnh lại phải không ?

-- Theo tình hình này khả năng tỉnh lại rất cao.

Hưng ôm chặt bé Su hôn vào mặt con bé không ngừng.

-- Mẹ tỉnh rồi Su ơi ... mẹ về với ba con mình rồi.

Hai ngày sau tôi tỉnh lại , nghe Bảo kê lại tôi bị tai nạn hôn mê đã hơn hai tuần qua , đầu óc còn đau , cơ thể như muốn rụng rời cứ thế nằm nhìn lên trần nhà mà nước mắt rơi. Trong khi tôi lạc vào một thế giới mà mọi thứ đều ngược , gọi nhưng không một ai lên tiếng , bàn chân tôi cứ thế vô thức đi mãi đi mãi về một nơi xa xăm , rất xa như là tận chân trời , lúc này tôi nghe được tiếng khóc của con , con bé dường như đang gọi tôi về ... tôi như bừng tỉnh mà quay đầu chạy ngược lại thoát ra khỏi nơi mê muội đó.

Hưng từ cửa đi vào nhìn thấy An đã mở mắt nhanh chạy đến cầm lấy tay hỏi ríu rít.

-- Anh này An ... anh Hưng đây... em nhận ra anh phải không .

Tôi nhìn anh khuôn mặt đã gầy đi rất nhiều , đến râu cũng không cạo kỹ như lúc trước , chắc anh đã lo lắng và mệt mỏi cho tôi lắm....bất giác tôi đưa bàn tay sờ vào mặt anh mà nước mắt chảy dài , không ngăn lại được. Hưng cuống lến vội đưa tay lau sạch những giọt nước mắt kia.

-- Đừng khóc ... đừng sợ... anh đang nắm chặt tay em rồi. Không một ai có thể đưa em đi đâu được cả.

Tôi nói trong tiếng nấc.

-- Em xin lỗi vì đã lãng quên anh ... em muốn gặp con. Em nhớ con bé lắm.

-- Anh sẽ nói thím Châu đưa con vào , con bé cũng rất nhớ hơi của em.

Anh càng nói tôi càng khóc lớn hơn , mẹ xin lỗi công chúa bé bổng của mẹ, là mẹ không tốt.....

Một tuần nữa tôi được xuất viện về nhà sức khỏe vẫn chưa bình phục lại như trước đây , nhìn thấy con nằm ngủ ngon trong nôi , cảm giác bình yên đến lạ. Chỉ cần nhìn thấy con mỗi ngày như thế này thật không mong gì hơn. Hưng mở cửa đi vào trên tay còn bê ly sữa.

-- Em uống sữa nhé.

-- Cảm ơn anh thời gian qua đã chăm sóc bé Su.

-- Bây giờ Su đã là con anh rồi đấy nhé , em cảm ơn anh không nhận đâu .

Tôi cười hôn lên má anh.

-- Vậy em bù anh đứa con được không ...

Hưng gật đầu như búa bổ

-- Đó là điều anh đang mong ngóng. Làm luôn bây giờ chứ.

-- Điên em đang thế này làm kiểu gì.

Hưng gãi đầu cười

-- Ấy chết .. anh quên ...

Cả hai chúng tôi nhìn nhau cười , nụ cười của sự hạnh phúc , dường như tôi đã yêu người đàn ông này và muốn làm gì đó cho anh , có thể là một đứa con chăng ?

Sáng hôm sau tôi cùng anh ra sân bay tiễn Bảo , thật sự tôi cũng nợ Bảo rất nhiều , anh đã cứu tôi tận 2 lần , không biết bao giờ mới có thể đền đáp lại anh. Và tôi cũng biết Bảo cũng có tình cảm với mình , nhưng trái tim tôi đã hoàn toàn thuộc về một người đàn ông đó.

-- Hai người tiễn đến đây được rồi cũng gần đến giờ bay.

Tôi nhìn Bảo mà thấy buồn

-- Anh có thể công tác ngoài này mà.

Bảo cười cười nhìn tôi ánh mắt trìu mến.

-- Em biết anh thích gì mà đúng không ? Chỉ cần em hạnh phúc là được.

-- Bảo em thật sự rất quý anh.

-- Duyên số do trời định , anh rất vui khi gặp em , đó là một khoảng thời gian đẹp anh sẽ mãi cất giữ. Em hạnh phúc là được rồi.

Hưng đi đến bắt tay Bảo.

-- Cảm ơn anh rất nhiều , hy vọng có dịp chúng ra lại gặp nhau.

Bảo cười tươi gật đầu đồng ý.

-- Cái này thì duyệt , nhất định phải nhậu với nhau một nữa chứ nhỉ.

-- Nhất định rồi.

-- Đến giờ rồi , tạm biệt hai người khi nào tổ chức lễ cưới đừng quên tôi đấy.

-- Anh đi mạnh khỏe , đến nơi nhớ gọi điện cho em đấy.

-- Anh biết rồi , tạm biệt hẹn ngày gặp lại.

Tố Trinh sau khi biết tin An đã bình phục và nhớ lại cô đập phá tất cả đồ đạc trong phòng , đập đến chảy cả máu tay " An cô chưa yên với tôi đâu ".

Hơn một tháng sức khỏe tôi đã bình phục trở lại, tiếp tục vào công việc ở ngoài quán, trong suốt thời gian tôi gặp nạn cũng may có Hải đứng ra trông chừng quán. Đến chiều tan ca Hưng đến đón tôi về , ngày nào cũng vậy anh đưa đi đón về không cho đi xe mình như lúc trước. Đến tối Su ngủ anh lại mò sang phòng tôi , đè xuống giường trèo lên người tôi.

-- Anh nhẹ thôi con dậy bây giờ.

-- Thì anh nhẹ mà

Hưng ngậm lấy môi đôi mà mơn trớn , bàn tay không yên phận lần mò vào trong áo , nghiêng người mở khóa áo con vứt sang một bên , tôi vòng tay qua qua cổ ôm chặt hôn đáp trả lại. Anh rời đôi môi di chuyển từ từ xuống cổ rồi sang tay , từng nơi chiếc lưới nóng bỏng anh đi qua làm tôi như tê dại ,một cảm giác hưng phấn lâu ngày ấp đến , hai tay bấu chặt vào tấm lưng trần của anh miệng bật ra những tiếng rên nhẹ nghe đến ướt át…….

Tại nhà ba mẹ Hưng , khi nghe anh nói sẽ lấy vợ mẹ Hưng đang ăn cũng phải khựng lại quay sang nhìn con trai hỏi lại.

-- Con muốn lấy vợ ? Mà lấy ai mới được.

-- Con sẽ lấy An .

Mẹ Hưng bỏ đũa xuống bàn thở dài.

-- Mẹ đã nói không được là không được. Cứ cho là con không muốn quay lại với Tố Trinh nhừn ít ra cũng nên chọn một người hợp với mình chứ , với địa vị và gia thế của mình con muốn ai mà không được.

-- Quan trọng là trái tim mình hướng về ai mẹ à , hơn nữa An là một cô gái tốt.

-- Mẹ có nói là con bé không tốt đâu , nhưng mà không môn đăng hộ đối, cứ cho là mẹ chấp nhận nhưng còn gia tộc thì sao chắc chẵn sẽ không bao giờ đồng ý. Họ sẽ gây khó dễ cho ba con và gia đình mình.

-- Con mặc kệ, lấy vợ là lấy cho con .

Mẹ Hưng nhìn đối mặt với con trai giọng nghiêm hơn

-- Con đừng có làm càng , bà nội đang đau đấy , đừng để tộc phải gây sức ép lên cho bà.

Mẹ Hưng đứng dậy đi lên phòng đến cầu thang bà ngoảnh đầu lại nhìn con trai thở dài mà đau lòng . Hưng đi vào phòng bà nội ngồi xuống bóp tay chân, bà nhìn Hưng lên tiếng.

-- Hôm nay cháu trai ta có chuyện gì không được vui vậy.

Hưng ngẩng mặt lên nhìn bà cười nhẹ.

-- Không có gì qua mắt được bà .

-- Có chuyện gì tâm sự với bà cho nhẹ lòng.

-- Con muốn lấy vợ .

-- Cô gái con lấy là con cái nhà ai gia thế như thế nào ?

-- Chỉ là một cô gái bình thường , đã một đời chồng và một đứa con .

Bà nội im lặng trong giây lát rồi mới tiếp tục lên tiếng.

-- Con biết gia tộc nhà mình như thế nào rồi phải không ?

-- Con biết nhưng con thật lòng yêu An. Không còn cách nào sao nội ?

-- Theo ta hai đứa cứ gạo nấu thành cơm thì may ra . Bà sẽ lấy cái thai mà gây sức ép lại cho tộc vì gia tộc không bao giờ để con cháu lưu lạc bên ngoài.

-- Có ổn không nội

-- Cứ thử thôi .

Không hiểu sao càng ngày ham muốn của Hưng càng cao, tối nào anh và tôi cũng quan hệ , tôi có hỏi thì anh chỉ nói là muốn có một đứa con . Nhưng mãi mà vẫn không có, lâu lâu anh lại cứ mua que về cho tôi thử , que không lên hai vạch nét mặt anh hụt hẫng thấy rõ , tôi cũng thấy buồn và thật tâm cũng muốn sinh cho anh một đứa con.

Thời gian trôi qua nhanh , bé Su đã được hơn một tuổi , Tố Trinh vẫn cứ thường xuyên lui đến nhà , tôi thấy khó chịu vì hàng xóm cứ bàn ra tán vào , dù sao Tố Trinh cũng đã từng ở đây và vợ Cũ của Hưng , còn tôi thì không danh phận nhiều lúc muốn đề cập đến cái đám cưới nhưng nghĩ lại thôi . Còn Hưng vẫn vậy bắt tôi suốt ngày ăn những đồ bổ cho việc đậu thai , nhiều lúc đến phát ngán nhưng cũng phải ráng ăn cho anh vui.

Sáng nay , tôi dậy sớm vừa đi vào bếp nghe mùi cá tanh cơn buồn nôn muốn trào lên đến tận cổ, nhanh chạy vào nhà vệ sinh mà nôn thốc nôn tháo , nôn đến xanh mặt. Thím Châu chạy vào vỗ vào vai tôi hỏi han.

-- Cô sao lại nôn thế này .

-- Con không biết sao nữa tự nhiên ngửi mùi tanh của cá cơn buồn nôn ập tới bất ngờ.

-- Nhìn cô sao giống người có thai vậy ? Tháng này cô có chưa.

Nghe thím ấy hỏi tôi mới sực nhớ là tháng này đã trễ hơn tuần rồi , tôi cũng lơ đãng quá . Trong lòng cũng thấy nôn nao và mong chờ.

-- Con trễ hơn tuần rồi , để con lên phòng thử que xem sao.

Cầm que thử hai vạch trên tay , tôi vui mừng leo lên giường lay lay người anh dậy.

-- Anh ơi em hai vạch rồi.

Hưng còn ngáy ngủ , không quan tâm

-- Hai vạch gì anh đang còn muốn ngủ hôm qua vận động mệt quá .

Tôi ghé sát vào tai anh mà nói lớn.

-- Em có thai rồi .

Hưng mở to mắt ngồi bật dậy , nhìn tôi hỏi lại.

-- Em nói gì có thai ak ?

Tôi gật đầu cười tươi

-- Chúng ta có con rồi.

Anh ôm chặt hôn tới tấp vào mặt tôi , vui đến nỗi nhảy tưng tưng trên giường .

-- Đúng thật là không uổng không mỗi đêm anh chịu khó vận động cuối cùng cũng có kết quả.

Vì anh quá phấn khích nên tôi bịt miệng anh lại.

-- Anh nhỏ nhỏ thôi con dậy bây giờ.

Anh bế tôi đặt lên đùi , vòng tay qua ôm chặt eo tôi

-- Tại anh vui quá ấy. Lát nữa anh đưa em đi khám thai nhé.

Cầm tờ giấy siêu âm trên tay , thai đã hơn 4 tuần mà tôi thấy vui trong lòng , hy vọng từ đây sẽ không có một sóng gió nào đến với ba mẹ con mình nữa.

Ba Hưng nhận được tin nhanh bay từ Mỹ về Việt Nam.

-- Sẽ không có một đám cưới nào cả.

-- Tại sao vậy ba , An đã có thai rồi.

-- Cháu ta ba sẽ nhận nhưng dâu thì không .

-- Dù ba có thế nào con vẫn lấy An cho bằng được.

-- Con có nghĩ đến gia tộc không ?

-- Chuyện đó để mẹ lo

Bà nội từ phòng đi ra ngồi xuống bên cạnh Hưng.

-- Việc này mẹ không nên can thiệp vào .

-- Mẹ nói được là được, con cứ chọn ngày mọi chuyện để mẹ nói với tộc.

Hơn tuần sau đó , anh bất ngờ hỏi đến gia đính tôi.

-- Em còn người thân nào ở dưới quê không ?

Tôi thấy lạ nên cũng hỏi lại.

-- Em chỉ còn dì , mà có chuyện gì không anh.

Anh ôm chặt lấy tôi , nhẹ nhàng vuốt mái tóc đen dài mà hít hà hương thơm.

-- Anh đã chọn được ngày cưới , hai ngày nữa ba mẹ anh sẽ về quê hỏi cưới em.

Nghe anh nói tôi khá bất ngờ , phải im lặng vài giây mới thốt lên.

-- Anh nói thật ạ.

-- Tất nhiên rồi, ngày mai anh sẽ đưa hai mẹ con về quê , ngày mốt anh sẽ đưa ba mẹ xuống thăm nhà.

Tôi sóng mũi cay xòe , cảm động không kìm được nước mắt , ôm chầm lấy anh

-- Đây là sự thật hay là em đang mơ vậy .

Anh véo vào má tôi , vì hơi đau nên tôi hét lên

-- Anh làm gì thế , đau chết đi được.

-- Vậy là không phải mơ đúng không ?

Hai chúng tôi nhìn nhau cười, có lẽ hạnh phúc thật sự đã đến với tôi rồi hay chăng . Trải qua bao nhiêu sóng gió giờ đây tôi đã gần chạm đến hai từ " hạnh phúc " , chẳng mong gì hơn chỉ mong được sống một cuộc sống an yên bên Hưng , không cần nhà to cửa rộng, không cần địa vị quyền thế chỉ có gia đình thôi là đủ.

Hôm nay ba mẹ anh xuống thăm nhà và xin cưới , tôi trong chiếc áo dài trang điểm nhẹ , mái tóc đen xõa dài nhìn mình trong gương cười mãn nguyện. Dì Bích mở cửa đi vào.

-- Cháu gái dì vẫn còn trẻ đẹp lắm

-- Dì lại chọc con rồi .

Dì xoa đầu tôi cười hiền lành.

-- Nhìn con tìm được bến đỗ mới như thế này Dì thấy nhẹ trong lòng. Ba mẹ con trên trời cũng thấy yên tâm.

-- Nhà trai đến rồi đấy An .

Tiếng chị Thu bên ngoài nói vọng vào , tôi khịt khịt vài tiếng rồi cũng chuẩn bị quần áo .

-- Ra ngoài đón nhà trai thôi con.

Từ sân tôi thấy anh cùng ba mẹ đi vào trên tay còn có sính lễ , anh nhìn tôi cười nhẹ . Vào đến nhà, sính lễ trên tay ba Hưng rơi xuống khi nhìn thấy ảnh trên bàn thờ , mọi người ai cũng hoảng hồn khi còn chưa hiểu chuyện gì thì Dì Bích đã đi đến tóm lấy áo của ba Hưng mà hét lớn.

-- Trái đất này tròn thật đấy anh Linh , anh còn mặt mũi mà đứng trước di ảnh chị tôi sao .

Ba Hưng mắt đỏ ngầu dường như không quan tâm đến mọi người , đi đến cầm lấy di ảnh của mẹ tôi mà ôm vào lòng khóc nấc .

-- Tôi tìm em đã mấy chục năm nay tại sao khi gặp lại thành ra thế này.

Dì Bích đi đến giật lấy di ảnh của mẹ tôi , đẩy ba của Hưng ra xa.

-- Anh không có tư cách để mà khóc lóc ở đây.

-- Bích hãy nói cho tôi biết tại sao cô ấy lại chết .

-- Anh còn hỏi tại sao ư ? Tại sao anh lại từ bỏ chị ấy mà đi lấy vợ khác , nếu như ngày trước anh quyết đoán , anh đừng nghe lời mẹ mình , nếu như anh bảo vệ chị ấy thì bây giờ mọi chuyện đã khác

-- Anh không từ bỏ Yên là cô ấy rời xa anh

Dì Bích cười chua chát .

-- Không phải mẹ anh đã ép chị ấy phải ra đi khi mang trong mình giọt máu của anh sao.

-- Em nói sao ? Yên có con với anh.

-- Phải , ngày mà chị ấy biết mình có thai đã đến tìm anh , mẹ anh đã ngăn lại mà gây sức ép cho chị ấy. Nếu còn ở lại thì sẽ mất con nên bắt buộc chị ấy phải rời đi.

-- Vậy đứa bé bây giờ ở đâu

Dì Bích nhìn tôi mà nước mắt chảy dài , khụy xuống nền nhà mà đấm vào lòng ngực.

-- Ông trời thật biết trêu ngươi , An chính là con gái ruột của anh đấy. Giờ biết phải làm sao khi mà....

Tôi nghe mà như chết sững , tay chân run run mồ hôi đỏ ra lem cả phấn , nhìn Dì Bích mà miệng cứng đơ không nói được gì.

Ba Hưng đi đến lay mạnh người Dì Bích.

-- Em đang lừa anh đúng không ? Đây không phải là sự thật.

-- Sự thật vẫn là sự thật , tại sao lại éo le đến như vậy . Mấy đứa nhỏ biết phải làm sao ....

Ba Hưng quay sang nhìn tôi mắt đã đỏ hoe , ngữa mặt lên trời mà nói nghẹn

-- Quả báo , đây chính là quả báo mà mọi chuyện năm xưa cứ để mình tôi gánh hết tại sao lại đổ lên đầu hai đứa con của tôi . Tại sao ?

Cả tôi và anh nhìn nhau không ai nói được với ai lời nào , mà cũng không biết phải nói gì vì mọi chuyện cứ như là trong phim vậy nhưng lại xảy ra đối với chúng tôi.

Ba Hưng đi đến định cầm lấy tay tôi , tôi thụt lùi lại đau đến nỗi không rơi một giọt nước mắt lắc đầu liên tục.

-- Ông đừng nói gì cả , bây giờ ông đừng nên nói và làm gì .

Tôi cứ thế chạy ra khỏi nhà trong tâm trạng rối bời. Tôi và anh là hai anh em cùng cha khác mẹ sao, chuyện như cứ mơ , làm ơn ai đó đánh thức tôi ra khỏi giấc mơ kinh khủng này. Làm ơn ai đó nói với tôi rằng đây không phải là sự thật chỉ là một trò đùa mà thôi. Tôi đứng trên cầu ôm mặt khóc lớn , bây giờ tôi biết phải làm sao khi giữa tôi và anh đã có với nhau một đứa con. Éo le quá ông trời ơi.

Ba Hưng vì bị sốc nên tụt huyết áp đưa vào bệnh viện cấp cứu , tất cả mọi người ai cũng rối , Hưng ngồi trên ghế ngoài hành lan bệnh viện thẩn thờ , ai hỏi gì cũng không trả lời , mẹ Hưng lo lắng ngồi xuống lên tiếng

-- Con nói gì đi Hưng đừng làm mẹ sợ.

Đáp lại vẫn là ánh mắt vô hồn của Hưng một sự im lặng đến kinh sợ.

Tôi nằm trên giường nhìn lên trần nhà nước mắt rơi , Dì Bích mở cửa đi vào trên tay cầm tô cháo

-- Dậy ăn chút gì đi con.

Tôi vẫn im lặng , dì ấy đặt tô cháo trên bàn ngồi xuống bên cạnh tôi.

-- Dì biết việc này quá sốc nhưng sự thật vẫn là sự thật chúng ta không thể chối bỏ.

-- Giờ con phải làm sao đây hả dì .

-- Đứa bé ....dì nghĩ con nên bỏ nó đi.

Tôi ngồi bật dậy lắc đầu cầm lấy tay dì ấy mà năn nỉ.

-- Con xin dì đừng bắt con bỏ đứa bé , dù sao nó vẫn là một sinh mạng

-- Nhưng đứa bé này không thể sinh ra được con hiểu không

-- Có nói thế nào con cũng không thể bỏ , bao nhiêu tội lỗi con xin gánh hết.

Mẹ Hưng về nhà mở ngăn tủ khóa kín lấy ra một tờ giấy , dưới dòng kết quả kết luận " không cùng huyết thống " , bà ta ôm lấy ngực mà nước mắt rơi
" Bí mật mà mẹ giấu kín bao lâu nay đã đến lúc phơi bày rồi , bao nhiêu trừng phạt mẹ nhận lấy hết, đã đến lúc con cũng nên biết sự thật này ".

Mẹ Hưng cầm vội lấy túi xách rồi nhanh mở cửa đi ra đúng lúc Tố Trinh đi vào , hai người va vào nhau tờ giấy trên tay mẹ Hưng rơi xuống , Tố Trinh cầm lên đọc thì há hốc mồm ngạc nhiên lên tiếng hỏi

-- Không cùng huyết thống ? Là ai không cùng huyết thống vậy mẹ.

-- Đã đến lúc mẹ nói ra sự thật rồi , hai người bọn họ không phải là cha con ruột.

Tố Trình vì nhận được tin trong lòng vuo mừng nên mới chạy qua đây nhưng giờ lại nghe tin sét đánh này , cô thật cười như điên.

-- Mẹ đang nói đùa đúng không ? Làm sao có chuyện như vậy được

-- Đó là sự thật , đã đến Hưng nó cần biết ba ruột của mình là ai.

Nói rồi mẹ Hưng đi lướt qua Tố Trinh , cô ta chạy theo giữ tay lại.

-- Mẹ có thể không nói ra được mà, cứ để mọi chuyện diễn ra như vậy sẽ tốt hơn.

-- Mẹ không thể ích kỷ như vậy được, mẹ phải đi gặp Hưng.

-- Con xin mẹ đừng nói ra , hãy để sự thật đó được chôn giấu mãi mãi.

-- Mẹ không thể.

Mẹ Hưng giật tay ra khỏi tay Tố Trính rồi đi xuống cầu thang , cô ta trợn mắt nhìn theo ánh mắt như mất kiểm soát , bất ngờ đi theo đẩy mạnh mẹ Hưng xuống cầu thang bất tỉnh.

Tiếng còi xe cấp cứu in ỏi , y tá bác sĩ chạy ra vào tất bật , Hưng lo lắng đi lại nhìn vào phòng. Vài tiếng trôi qua cửa phòng cấp cứu mở ra bác sĩ đi ra kết luận.

-- Hiện tại bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch nhưng cơ hội tỉnh lại rất thấp . Chỉ có thể chờ vào kì tích.

Dì Bích vẫn một hai bắt tôi bỏ đứa bé này nếu không dì ấy sẽ chết trước mặt tôi ngay lập tức, ngồi chờ trước cửa phòng phá thai mà nước mắt tôi chảy dài , dì Bích cầm chặt tay tôi

-- Không sao đâu con rồi mọi chuyện cũng sẽ qua.

Khi tên được gọi , tôi lê từng bước chân nặng nề đi vào , vừa nằm trên ghế dài , nhìn những con dao cái kéo mà tôi tưởng tượng họ đâm vào con tôi mà tim như muốn ngừng đập. Không suy nghĩ gì nhiều tôi nhanh ngồi dậy rồi chạy ra khỏi phòng , dì Bích chạy theo gọi

-- Có chuyện gì vậy An , đợi dì với.

Tôi về nhà thu dọn quần áo , rồi bế Su từ tay chị Thu .

-- Em phải đi , đi thật xa ..nơi này quá đau thương với em.

Chị Thu ôm chặt tôi vào lòng , hai chị em khóc nấc.

-- Chị tôn trọng quyết định của em. Nhớ giữ liên lạc với chị đấy.

-- Em đi đây.

Tôi ngồi trên tàu nhìn ra ngoài cửa sổ mà đau đến quặn lòng , rời xa nơi này hay nói đúng hơn là tôi đang trốn tránh sự thật . Dù có thế nào đứa bé này vẫn là một sinh mạng, tôi biết là trái với luân thường đạo lý nhưng biết phải làm sao khi vô tình mẹ đã tạo ra con , thì làm sao mẹ nhẫn tâm cướp đi nguồn sống đang dần lớn lên từng ngày trong bụng mẹ. Bao nhiêu tội lội , bao nhiêu nghiệp mẹ nhận lấy tất cả. Hưng có lẽ chúng ta gặp nhau là sai phải không anh , vậy thì em chỉ biết hẹn anh ở kiếp sau, kiếp này chúng ta nợ nhau.

VỤNG CHỘM - Chap 29: