Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

Trải Nghiệm Yêu Đương Cùng Với Trùm Trường - Chap 6

 

 

"Bé ngoan, nghe lời thì anh mới thương, có biết không hả?"

 

Niên Nhĩ Lạc mở tròn mắt, trái tim hơi lệch nhịp, sắc mặt lại bắt đầu chuyển hồng, vậy mà còn chưa kịp cảm động xong, Mẫn Doãn Kì lại nói tiếp. 

 

"Còn mà không nghe lời thì tôi quăng em xuống đất."

 

"..."

 

Trời ơi là trời, ai đó ngăn cô cắn chết Mẫn Doãn Kì đi! 

 

Mẫn Doãn Kì cũng không tiếp tục trêu Niên Nhĩ Lạc nữa, hắn nghiêng người thả cô xuống. 

 

Niên Nhĩ Lạc vừa chạm vào được đất mẹ liền hai ba bước lùi về phía sau, ánh mắt dè chừng nhìn Mẫn Doãn Kì. 

 

"Nói cho anh nghe, anh mà còn dám vác tôi một lần nữa thì..."

 

Mẫn Doãn Kì hơi nghiêng đầu, nhướng một bên mày đợi Niên Nhĩ Lạc nói tiếp. 

 

Nhưng cô không nói gì cả, cứ thế quay đầu bỏ chạy. 

 

"..."

 

Kim Thái Hanh, Điền Chính Quốc và Phác Trí Mẫn cũng dừng lại đằng Mẫn Doãn Kì nhìn bóng lưng của Niên Nhĩ Lạc. 

 

Phác Trí Mẫn cười rạng rỡ, vỗ vỗ vai của Mẫn Doãn Kì. 

 

"Anh làm gì mà cô ấy cứ rời khỏi anh là chạy chết chạy sống vậy hả?"

 

Mẫn Doãn Kì nhún nhún vai, dáng vẻ nhàn nhạt liếc nhìn về phía Phác Trí Mẫn. 

 

"Ai biết."

 

"Xem ra cô ấy rất sợ anh." Kim Thái Hanh nói vọng lên. 

 

Mẫn Doãn Kì nghe thấy thế liền rũ mắt, hắn khẽ thở dài, bộ dáng vô cùng chán chường. 

 

"Cũng có thể là vậy."

 

Kim Thái Hanh liếc mắt qua nhìn Phác Trí Mẫn, sau đó nảy ra một ý tưởng. 

 

"Đại ca thử dịu dàng một chút, khắp người tỏa ra nắng xuân ấm áp như Trí Mẫn đi, đảm bảo Nhĩ Lạc bám anh không buông luôn." 

 

Không biết vì sao, sắc mặt của Mẫn Doãn Kì bỗng dưng đen lại, hắn trừng mắt với Phác Trí Mẫn, hơi gằn giọng. 

 

"Ý của cậu là Niên Nhĩ Lạc thích mẫu người như Trí Mẫn và không thích anh á hả?"

 

"..."

 

Kim Thái Hanh cứ nghĩ rằng Mẫn Doãn Kì sẽ lập tức nổi điên lên, nhưng sau đó chỉ thấy hắn lần nữa thở dài, rồi kéo Phác Trí Mẫn qua, nói nói gì đó. 

 

Phác Trí Mẫn nghe xong lập tức xanh mặt. 

 

Nhưng cuộc nói chuyện đó là gì thì chỉ có hai người bọn họ biết mà thôi. 

 

[...]

 

Hôm sau, Niên Nhĩ Lạc tinh thần phơi phới sắc xuân, khắp người cô như đang tỏa ra ánh nắng sớm, có thể hiểu cô đang vui vẻ như thế nào. 

 

Nhưng lúc vào trường, không khí dường như có chút kì lạ. 

 

Niên Nhĩ Lạc cũng không để ý lắm, tung tăng chạy lên lớp học của mình, vừa đi vừa ca hát. 

 

Cho đến khi cô thấy sắc mặt của Lương Thy San trắng bệch. 

 

"Thy San, cậu làm sao thế? Ai đánh cậu hả?"

 

Lương Thy San ngước mặt lên nhìn Niên Nhĩ Lạc, cô nàng theo thói quen chớp chớp mắt, sau đó nâng tay nắm lấy tay cô. 

 

"Nhĩ Lạc, mình vừa thấy một chuyện rất kì lạ."

 

"Làm sao?" Cô nhíu mày. 

 

Lương Thy San thở dài một cái, sau đó kể lại toàn bộ câu chuyện. 

 

Sáng sớm hôm nay, cô nàng muốn đánh liều một lần mang sữa cho Phác Trí Mẫn cho nên đã đi lên lầu hai tìm anh ta. 

 

Nhưng mà lúc thấy Phác Trí Mẫn, Lương Thy San nhém nữa đánh rơi luôn chai sữa. 

 

Phác Trí Mẫn theo thường lệ đi bên cạnh Mẫn Doãn Kì và Phác Trí Mẫn, nay lại có thêm Kim Thái Hanh vừa nhập học, tạo thành tổ hợp nhan sắc đánh bay trái tim thiếu nữ. 

 

Nếu như Mẫn Doãn Kì mang theo nhan sắc lạnh nhạt như mùa đông thì Phác Trí Mẫn lại có vẻ ngoài tươi sáng ấm áp như mùa xuân. 

 

Chỉ là hôm nay, hai loại nhan sắc đó hình như bị tráo đổi. 

 

Lúc đi ngang qua Phác Trí Mẫn, thường thì anh sẽ nhẹ nhàng mỉm cười với mọi người, rất dễ dàng làm người ta rung động, nay lại lạnh nhạt giống y hệt Mẫn Doãn Kì. 

 

Còn Mẫn Doãn Kì từ liếc mắt cũng không thèm liếc, nay thấy Lương Thy San lại còn dịu dàng gật đầu một cái. 

 

Cô nàng cảm thấy hình như mình đi lộn trường rồi. 

 

Niên Nhĩ Lạc nghe xong cũng rất kinh ngạc, cô trợn tròn hai mắt như không thể tin được. 

 

Mẫn Doãn Kì vậy mà đi gật đầu với người khác hả? 

 

Ai cho?! 

 

Tuy việc hắn biến đổi tính cách khá bất ngờ, nhưng cô lại cực kì cực kì không vui.

 

Ôi trời ơi nó thích tôi mà đi gật đầu với người khác tôi không chịu đâu! 

 

Cứ thế, tâm trạng tươi sáng đổ cái rầm rồi tan nát. 

 

Lúc này, một bên má của Niên Nhĩ Lạc hơi lành lạnh, cô giật mình ngẩng đầu, bắt gặp được ánh mắt dịu dàng của Mẫn Doãn Kì, hắn đang mỉm cười nhìn cô. 

 

"Cho em này." Mẫn Doãn Kì nói. 

 

Lúc nhìn thấy nụ cười kia, tâm tình đang bực bội của Niên Nhĩ Lạc cứ thế tan chảy thành nước. 

 

Cô vẫn chăm chú nhìn hắn, lúc sau mới nói. 

 

"Này Mẫn đại ca."

 

"Hửm?"

 

"Phong thái ngọt ngào gió xuân này làm trùm trường ai mà nể hả?"

 

 

Trải Nghiệm Yêu Đương Cùng Với Trùm Trường - Chap 6