Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

Tình Yêu và Thù Hận - 32 - hết

Chương 32:

Linh Đan thừa hiểu cô gái này nếu nói ra danh tính người đó là ai sẽ đi kèm điều kiện, hơn nữa cô ta cũng chẳng cần quan tâm cái tên David đó, mục đích của cô là nắm trọn cổ phần của Lý Kim, các việc khác không quan trọng. Sớm muộn gì thì tên đó cũng phải lộ diện, một là Ngân Hà tự mình nói ra, hai là cô tự tìm hiểu. Ngân Hà thấy bên kia im lặng hồi lâu thì có vẻ không còn giữ nổi bình tĩnh. Cô ta gấp gáp:

- Cô không quan tâm người đó hay sao?

Linh Đan vẫn dửng dưng:

- Chúng ta đâu thân thiết đến mức độ gọi điện hỏi thăm nhau thế này, cô muốn nói thì nói không thì thôi. Tính tôi không thích trao đổi điều kiện, thấy nó ảo lắm.

Ngân Hà nghiến răng không ngờ Linh Đan cáo già đến vậy, cô không nói tiếp mà tắt máy luôn, trong lòng vẫn đang hậm hực:

- Mày dám thách thức tao ấy hả, mơ đi con. Sông có khúc, người có lúc đừng có ở đấy mà vênh mặt tự đắc. Tao sẽ cho mày thấy tao không dễ bị người ta bắt nạt, tất cả những gì tao muốn tao đều có thể dành lại được hết.

Cô ta quẳng điện thoại một góc, nằm vật xuống giường. Mấy hôm nay chẳng đêm nào cô được say giấc, toàn mơ thấy ác mộng. Có hôm nhìn thấy cô gái bị tạt axit, có hôm lại thấy Kì Mỹ khóc lóc hiện về trước mặt. Ngân Hà tắt điện, hôm nay quyết tâm gác bỏ hết mọi việc để đi ngủ sớm, cô buồn ngủ ríu cả mắt, không tài nào mở nổi. Đang thiu thiu ngủ thì điện thoại reo ầm ĩ, nhìn lên màn hình thấy số điện thoại của Nguyệt Trà. Cô tắt đi nhưng người kia vẫn tiếp tục gọi, Ngân Hà tắt nguồn luôn để khỏi bị làm phiền. Cô cứ vậy quên hết mọi chuyện trên đời mà đánh một giấc ngon lành. Sáng hôm sau khi cô vừa mới uể oải dậy, nhìn camera màn hình đã thấy một vài người khả nghi đeo khẩu trang đang lởn vởn ngoài cổng. Ngân Hà thấy họ ngó ngiêng nhìn vào nhà thì sợ hãi gọi điện cho bảo vệ. Chỉ nháy mắt, mấy người bảo vệ đến nơi không biết họ nói chuyện gì mà đám kia cũng bỏ đi ngay sau đó.

Ngân Hà vào nhà tắm rửa mặt, cô nhìn mình trong gương mà suýt không nhận ra bản thân nữa. Làn da đen sạm, bọng mắt to, khuôn mặt phờ phạc không sức sống. Cô ta cảm nhận rõ bản thân mình đang gặp nguy hiểm, thậm chí có thể bị trừ khử bất cứ lúc nào. Ngân Hà trang điểm qua loa, thay chiếc váy ngắn nhẹ nhàng rồi gọi điện cho Vỹ Đình nhưng toàn không liên lạc được. Cô ta sinh nghi lập tức liên lạc với người đã làm bùa cho mình, giọng người kia the thé:

- Nhanh lên, nó đang giải bùa rồi đấy. Cô chuyển tiền cho tôi năm trăm triệu ngay tôi làm lễ giải luôn cho cô, chứ không để nó quật là khổ đấy.

Ngân Hà ngớ người cô ta run sợ:

- Sao... sao thầy bảo làm vậy là xong rồi mà, bữa thấy chắc chắn như đinh đóng cột.

Người kia mệt mỏi:

- Ai mà ngờ nó phát hiện ra, lần này nhờ được thầy cao tay nữa, nhanh lên chứ không kịp đâu.

Ngân Hà cũng sợ hãi không kém vội vàng cầu cứu:

- Vậy để con chuyển khoản cho thầy, thầy cố gắng giúp con. Trăm sự nhờ thầy, thầy làm luôn đấy nha.

- Được rồi, chuyển luôn đi, tôi làm luôn đây.

Ngân Hà tắt máy chuyển khoản vào số của thầy bói kia, trong lòng vẫn đang nóng rực như có ngọn lửa đang cháy. Nước đi này cô chưa có lường đến, cô vẫn nghĩ đơn giản thầy đó giỏi vậy thì làm gì có ai mà giải nhanh như thế, cũng không ai nói với cô nếu giải được cô sẽ bị ngải quật. Cô cứ ngồi một góc, gục đầu xuống, những nỗi sợ vô hình đã dần hiện hữu.

Kì Hân cùng Minh Quân sáng nay đi gặp mặt đối tác bàn bạc, tất cả đều thuận lợi. Cô không ngờ mọi việc lại dễ dàng đến vậy, nhìn cách Minh Quân đàm phán cô nhận ra mình thực ra chẳng là gì. Trước đây cô vẫn tự tin ở khoản đàm phán đối tác nhất nhưng bây giờ cô mới thực sự hiểu sát thủ đàm phán phải dành cho người đàn ông này. Cậu ấy thông minh không thể dùng từ nào tả nổi, thuộc luôn tâm lí đối phương, biết họ đang nghĩ gì mà ra đòn quyết định. Có những đối tác rất khó nhằn vậy mà nói chuyện một hồi vẫn chấp nhận mọi điều khoản. Kì Hân chỉ biết gật gù cảm phục trong lòng. Một số các ông trùm có tiếng cũng đã kí hợp đồng mua lại nửa số cổ phần của mấy lão già kia, điều đó chắc chắn Minh Quân vẫn giữ vững chức vụ chủ tịch, nắm quyền tiếp quản công ty. Cậu vẫn giả vờ như không biết để lần này tát cạn đầm lầy, vạch ra hết tất cả những kẻ ăn cháo đá bát. Phải quá trưa hai người mới ghé vào một quán ăn, đã thấy bóng dáng bà Ngọc Hà đang ngồi ăn cùng Linh Đan ở một góc trong cùng. Kì Hân nhanh chóng kéo tay Minh Quân nói khẽ:

- Mẹ anh kìa, có nên qua chào bà ấy một tiếng không?

Minh Quân nhìn cô dịu giọng:

- Em đừng căng thẳng, qua đó chào hỏi một chút là xong. Không biết mẹ anh sao lại đi với cô ta vậy.
Kì Hân gật đầu, cô tự tin sánh vai cùng người đàn ông này bước vào trong. Bà Hà với Linh Đan đang ăn uống vui vẻ thấy vị khách không mời mà đến thì nụ cười tắt ngấm. Bà ta quay về nét lạnh băng như thường, Linh Đan thì cười tươi:

-Anh cũng đi ăn ở đây ạ, vào đây ăn chung cho vui. Em với bác gái cũng vừa mới đến.

Kì Hân cúi đầu chào nhưng mẹ Minh Quân không thèm đáp lại. Cậu ấy thấy thế thì nói nhỏ:

- Chúng ta sang bên kia ăn đi còn bàn bạc công việc, chúc mẹ ngon miệng.

Bà Ngọc Hà lập tức quắc mắt:

- Ngồi xuống, đã đến đây còn ăn ở đâu nữa hay để bọn nhà báo nó làm um sùm lên, bữa giờ đau đầu chưa đủ hay sao.

Kì Hân ra hiệu cho Minh Quân ngồi xuống, không khí lúc này nặng trịch. Minh Quân gọi đồ ăn mà không ai ý kiến, thành ra cậu gọi theo sở thích của Kì Hân. Suốt bữa trưa chỉ có bà Hà bắt chuyện Linh Đan với Minh Quân, bà ấy coi Kì Hân như người vô hình không tồn tại. Minh Quân gắp đồ ăn cho cô gái này càng làm bà nóng mắt. Vẫn biết cô ta tài giỏi nhưng không hiểu sao bà không tài nào có cái nhìn thiện cảm được. Bà vẫn tâm niệm Kì Hân tiếp cận Minh Quân là vì muốn nhòm ngó đống tài sản của công ty, hơn nữa cô ta đã mạnh miệng phải làm nữ chủ nhân của Lý Kim làm bà ghi hận đến giờ.

Bà càng muốn chọc tức Kì Hân bằng cách thân thiết với Linh Đan:

- Nghe ba con nói lần này con cũng rót vốn vào công ty Lý Kim, công nhận mới trẻ tuổi mà đã dám nghĩ, dám làm. Con hệt như thời cô mới khởi nghiệp, liều lĩnh, mạnh mẽ như vậy.

Linh Đan vui vẻ, ngượng ngùng:

- Con thấy Lý Kim rất có tiềm năng, con cũng muốn thử sức ở lĩnh vực mới này nên sẽ dốc sức cùng công ty không thể để đám sâu bọ đó gặm nhấm huỷ hoại cả một tiền đồ của Minh Quân.

Bà Hà thấu hiểu cô gái này bất tài, không tốt đẹp gì nhưng đã đâm lao đành phải theo lao, bà vẫn bất chấp khen ngợi:

- Đã đẹp người lại còn đẹp nết nữa, cô chỉ mong thằng Quân kiếm được cô gái có thể đỡ đần nó việc công ty, hai đứa san sẻ nhau cho đỡ mệt nhọc.

Minh Quân không muốn mọi chuyện đẩy đi quá xa, cậu vội lên tiếng:

- Con với Kì Hân đã tính đến chuyện cưới xin, sau khi công ty đi vào quỹ đạo ổn định con sẽ xin phép hai bên gia đình cưới cô ấy về. Con thông báo vậy để mẹ biết trước mà chuẩn bị, dù như thế nào con cũng sẽ lấy cô ấy vậy nên mẹ khỏi cần bất ngờ.

Minh Quân vừa dứt câu thì nắm tay Kì Hân cúi đầu chào rồi đi luôn, cậu không muốn để cô ấy ngồi đây chứng kiến mấy cảnh này. Cậu hiểu mẹ cậu có thành kiến với cô gái này không thể một sớm, một chiều mà thay đổi được. Họ lên xe, Minh Quân cúi người thắt dây an toàn cho cô, giọng cậu thì thầm:

- Lại làm em buồn, xin lỗi em.

Kì Hân gượng cười, cô đã quá quen mấy cảnh này, có thêm chút nữa cũng không sao. Chỉ cần Minh Quân đồng ý, chấp nhận ở bên cô thật lòng, thật dạ yêu mình cô thì các chuyện khác cô đều tự tin vượt qua hết. Những ngày ở bên chứng kiến cậu ấy tự mình vượt qua khó khăn không oán trách, cô đã biết mình không nhìn nhầm người. Ngay cả ba cô, rất có mắt nhìn người cũng khen cậu ấy tấm tắc. Hôm nay hai người thấy nhẹ nhõm đi rất nhiều, mọi việc được giải quyết tương đối ổn thoả. Họ về lại công ty chuẩn bị hợp đồng tối nay đi kí kết tiếp. Công ty Hoa Sen bữa trước yêu cầu phải để Kì Hân qua nước ngoài chịu trách nhiệm bên kĩ thuật nhưng Minh Quân không đồng ý, nhì nhằng đến tận bây giờ. Hôm nay đột nhiên chủ tịch bên họ có nhã ý mời Minh Quân tham gia một bữa tiệc quan trọng ngoài trời, nghe bảo ở đấy có một số quan chức cấp cao nữa đến tham dự nhân tiện bàn luôn hợp đồng. Chẳng là lần trước cậu ấy đang công tác ở nước ngoài nên mới không hay biết. Minh Quân biết rõ người này không đơn giản như vậy, nhưng bữa tiệc không mất phí tội gì không thử. Cậu quyết định cùng cô sẽ đến tận nơi xem họ lại định giở trò gì, nếu kí kết thành công hợp đồng là chuyện tốt không được cũng chẳng sao coi như dẫn Kì Hân đi cho mở mang tầm mắt.

Cô gái này hôm nay xem ra tâm trạng rất tốt, vừa nhâm nhi cốc cà phê vừa cười khúc khích. Minh Quân tò mò không biết cô ấy coi gì nên bước lại coi thử. Hoá ra cô ây đang xem mấy con chó mà ôm bụng cười ngặt nghẽo trong khi đó Minh Quân không thấy có gì đáng cười hết nhưng cũng giả cười cho cô vui. Minh Quân bất ngờ vòng tay ôm lấy cô, tiến sát lại từ từ chạm lên môi Kì Hân thì có tiếng đẩy cửa bước vào. Cậu buông vội tay, ném ánh mắt hình viên đạn ra ngoài:

- Chuyện gì?

Người kia cũng ngượng ngùng thấy rõ:

- Bản thảo phòng kinh doanh em mang cho sếp kí.

Minh Quân gay gắt:

- Để đó, lần sau vào làm ơn gõ cửa.

Nhân viên lí nhí xin lỗi rồi lui nhanh ra. Minh Quân bị cô ta làm cho tụt cả hứng quay nhìn Kì Hân gượng gạo:

- Làm lại.

Cô phì cười đẩy mạnh cậu ấy ra, không quên liếc xéo:

- Đang ở công ty đấy, đừng có mà vớ vẩn.

Minh Quân lồm cồm bò dậy ôm chặt cô hơn, tựa đầu vào bờ vai nhỏ bé, gầy gầy, xương xương kia. Cậu không biết nói những lời hoa mĩ, không biết miêu tả làm sao để cô ấy hiểu tình cảm của mình chỉ biết cậu yêu cô hơn tất cả mọi thứ. Cậu chỉ biết dùng hành động để chứng minh thay cho lời nói. Minh Quân cũng âm thầm chuyển 10% cổ phần của mình cho Kì Hân, cậu không nói sợ cô sẽ khó xử đến một thời điểm thích hợp nào đó cậu sẽ thông báo cho cô biết sau.

Hai người cứ tựa đầu vào nhau, công nhận cảm giác này bình yên đến lạ. Đây là giây phút hiếm hoi trước giông bão, họ vẫn cảm nhận được phía trước còn rất nhiều khó khăn cần phải vượt qua. Họ đều thầm nhủ với chính bản thân mình, phải mạnh mẽ phấn đấu hơn nhiều thế nữa, không cho phép gục ngã trước số phận.

Nguyên cả buổi chiều hai người này kiểm tra thật kĩ các tài liệu một lần nữa để đảm bảo không có sai sót xảy ra. Mãi đến khi nhìn đồng hồ đã sáu giờ, Kì Hân giật thót:

- Anh ơi chuẩn bị đi thôi không muộn mất.

Minh Quân nãy giờ mải mê làm việc quên luôn cả thời gian, cậu hơi hoảng hốt:

- Anh dẫn em đi ăn tạm chút gì đã không đói. Lát mình qua đó.

- Không cần qua luôn đi, tôi không đói.

Hai người lên xe đi một mạch đến khách sạn đã hẹn trước. Khách sạn này đúng chuẩn đẳng cấp năm sao, bên ngoài dát vàng, phía trong hoa văn chạm trổ cổ điển mang đậm phong cách châu âu, còn có cả hồ bơi nữa. Khách khứa đến rất đông toàn những người ăn mặc sang trọng. Các cô gái mặc đầm dạ hội, trang điểm kĩ càng duy chỉ có mình Kì Hân là lạc lõng. Vốn dĩ cô không nghĩ lại tổ chức lớn đến vậy nên bây giờ có chút khó xử. Minh Quân vòng tay ôm eo cô như khích lệ tinh thần:

- Không sao hết anh đi với em đây rồi.

Họ bước vào trong lập tức trở thành tâm điểm, Minh Quân và cô gái này tốn không ít giấy mực của báo giới. Trong giang hồ râm ran có tin cô gái tên Kì Hân này rất tài giỏi, là cánh tay phải đắc lực của Minh Quân. Việc cậu ta vướng vòng lao lý, giải quyết nhanh gọn vậy có công rất lớn của Kì Hân. Vậy nên ai cũng nhìn cô bằng ánh mắt khác không giống các cô gái chân dài, não ngắn. Một số ông trùm đang tìm mọi cách kéo cô về công ty mình, họ vẫn tin tiền có thể mua được mọi thứ, cô gái ấy cũng không ngoại lệ.

Linh Đan cũng có mặt ở đây từ rất sớm, cô ấy cầm thêm một ly rượu bước ra đưa cho Minh Quân nhưng cậu ta từ chối. Khoảnh khắc này nằm trọn trong ống kính đảm bảo ngay đêm nay sẽ leo top đầu. Vị chủ tịch bên công ty kia mau mắn đi tới tay bắt mặt mừng:

- Chủ tịch Lý mời anh vào đây, chúng ta cùng bàn bạc.

Kì Hân liếc nhanh phía xa thấy có năm người đàn ông toàn các nhân vật tầm cỡ nên cô vội nói nhỏ:

- Anh qua đó một mình tôi ở đây đợi.

Minh Quân khẽ gật đầu, hai người họ vừa đi vừa trò chuyện. Kì Hân cầm dĩa múc ít thức ăn, lấy ly rượu vang một mình một góc ra gần chỗ hồ bơi hóng gió. Chỗ này vắng lặng không ồn ào, ít người qua lại. Cô vừa thưởng thức vừa ngắm quang cảnh nơi đây. Cô chưa thấy nơi nào đẹp và sang trọng thế này. Đang mơ màng tận hưởng không gian thơ mộng thì có người đạp mạnh vào lưng, Kì Hân mất đà ngã ùm xuống nước. Giọng người kia đanh đá:

- Cóc mà đòi làm thiên nga.Chương 32:

Linh Đan thừa hiểu cô gái này nếu nói ra danh tính người đó là ai sẽ đi kèm điều kiện, hơn nữa cô ta cũng chẳng cần quan tâm cái tên David đó, mục đích của cô là nắm trọn cổ phần của Lý Kim, các việc khác không quan trọng. Sớm muộn gì thì tên đó cũng phải lộ diện, một là Ngân Hà tự mình nói ra, hai là cô tự tìm hiểu. Ngân Hà thấy bên kia im lặng hồi lâu thì có vẻ không còn giữ nổi bình tĩnh. Cô ta gấp gáp:

- Cô không quan tâm người đó hay sao?

Linh Đan vẫn dửng dưng:

- Chúng ta đâu thân thiết đến mức độ gọi điện hỏi thăm nhau thế này, cô muốn nói thì nói không thì thôi. Tính tôi không thích trao đổi điều kiện, thấy nó ảo lắm.

Ngân Hà nghiến răng không ngờ Linh Đan cáo già đến vậy, cô không nói tiếp mà tắt máy luôn, trong lòng vẫn đang hậm hực:

- Mày dám thách thức tao ấy hả, mơ đi con. Sông có khúc, người có lúc đừng có ở đấy mà vênh mặt tự đắc. Tao sẽ cho mày thấy tao không dễ bị người ta bắt nạt, tất cả những gì tao muốn tao đều có thể dành lại được hết.

Cô ta quẳng điện thoại một góc, nằm vật xuống giường. Mấy hôm nay chẳng đêm nào cô được say giấc, toàn mơ thấy ác mộng. Có hôm nhìn thấy cô gái bị tạt axit, có hôm lại thấy Kì Mỹ khóc lóc hiện về trước mặt. Ngân Hà tắt điện, hôm nay quyết tâm gác bỏ hết mọi việc để đi ngủ sớm, cô buồn ngủ ríu cả mắt, không tài nào mở nổi. Đang thiu thiu ngủ thì điện thoại reo ầm ĩ, nhìn lên màn hình thấy số điện thoại của Nguyệt Trà. Cô tắt đi nhưng người kia vẫn tiếp tục gọi, Ngân Hà tắt nguồn luôn để khỏi bị làm phiền. Cô cứ vậy quên hết mọi chuyện trên đời mà đánh một giấc ngon lành. Sáng hôm sau khi cô vừa mới uể oải dậy, nhìn camera màn hình đã thấy một vài người khả nghi đeo khẩu trang đang lởn vởn ngoài cổng. Ngân Hà thấy họ ngó ngiêng nhìn vào nhà thì sợ hãi gọi điện cho bảo vệ. Chỉ nháy mắt, mấy người bảo vệ đến nơi không biết họ nói chuyện gì mà đám kia cũng bỏ đi ngay sau đó.

Ngân Hà vào nhà tắm rửa mặt, cô nhìn mình trong gương mà suýt không nhận ra bản thân nữa. Làn da đen sạm, bọng mắt to, khuôn mặt phờ phạc không sức sống. Cô ta cảm nhận rõ bản thân mình đang gặp nguy hiểm, thậm chí có thể bị trừ khử bất cứ lúc nào. Ngân Hà trang điểm qua loa, thay chiếc váy ngắn nhẹ nhàng rồi gọi điện cho Vỹ Đình nhưng toàn không liên lạc được. Cô ta sinh nghi lập tức liên lạc với người đã làm bùa cho mình, giọng người kia the thé:

- Nhanh lên, nó đang giải bùa rồi đấy. Cô chuyển tiền cho tôi năm trăm triệu ngay tôi làm lễ giải luôn cho cô, chứ không để nó quật là khổ đấy.

Ngân Hà ngớ người cô ta run sợ:

- Sao... sao thầy bảo làm vậy là xong rồi mà, bữa thấy chắc chắn như đinh đóng cột.

Người kia mệt mỏi:

- Ai mà ngờ nó phát hiện ra, lần này nhờ được thầy cao tay nữa, nhanh lên chứ không kịp đâu.

Ngân Hà cũng sợ hãi không kém vội vàng cầu cứu:

- Vậy để con chuyển khoản cho thầy, thầy cố gắng giúp con. Trăm sự nhờ thầy, thầy làm luôn đấy nha.

- Được rồi, chuyển luôn đi, tôi làm luôn đây.

Ngân Hà tắt máy chuyển khoản vào số của thầy bói kia, trong lòng vẫn đang nóng rực như có ngọn lửa đang cháy. Nước đi này cô chưa có lường đến, cô vẫn nghĩ đơn giản thầy đó giỏi vậy thì làm gì có ai mà giải nhanh như thế, cũng không ai nói với cô nếu giải được cô sẽ bị ngải quật. Cô cứ ngồi một góc, gục đầu xuống, những nỗi sợ vô hình đã dần hiện hữu.

Kì Hân cùng Minh Quân sáng nay đi gặp mặt đối tác bàn bạc, tất cả đều thuận lợi. Cô không ngờ mọi việc lại dễ dàng đến vậy, nhìn cách Minh Quân đàm phán cô nhận ra mình thực ra chẳng là gì. Trước đây cô vẫn tự tin ở khoản đàm phán đối tác nhất nhưng bây giờ cô mới thực sự hiểu sát thủ đàm phán phải dành cho người đàn ông này. Cậu ấy thông minh không thể dùng từ nào tả nổi, thuộc luôn tâm lí đối phương, biết họ đang nghĩ gì mà ra đòn quyết định. Có những đối tác rất khó nhằn vậy mà nói chuyện một hồi vẫn chấp nhận mọi điều khoản. Kì Hân chỉ biết gật gù cảm phục trong lòng. Một số các ông trùm có tiếng cũng đã kí hợp đồng mua lại nửa số cổ phần của mấy lão già kia, điều đó chắc chắn Minh Quân vẫn giữ vững chức vụ chủ tịch, nắm quyền tiếp quản công ty. Cậu vẫn giả vờ như không biết để lần này tát cạn đầm lầy, vạch ra hết tất cả những kẻ ăn cháo đá bát. Phải quá trưa hai người mới ghé vào một quán ăn, đã thấy bóng dáng bà Ngọc Hà đang ngồi ăn cùng Linh Đan ở một góc trong cùng. Kì Hân nhanh chóng kéo tay Minh Quân nói khẽ:

- Mẹ anh kìa, có nên qua chào bà ấy một tiếng không?

Minh Quân nhìn cô dịu giọng:

- Em đừng căng thẳng, qua đó chào hỏi một chút là xong. Không biết mẹ anh sao lại đi với cô ta vậy.
Kì Hân gật đầu, cô tự tin sánh vai cùng người đàn ông này bước vào trong. Bà Hà với Linh Đan đang ăn uống vui vẻ thấy vị khách không mời mà đến thì nụ cười tắt ngấm. Bà ta quay về nét lạnh băng như thường, Linh Đan thì cười tươi:

-Anh cũng đi ăn ở đây ạ, vào đây ăn chung cho vui. Em với bác gái cũng vừa mới đến.

Kì Hân cúi đầu chào nhưng mẹ Minh Quân không thèm đáp lại. Cậu ấy thấy thế thì nói nhỏ:

- Chúng ta sang bên kia ăn đi còn bàn bạc công việc, chúc mẹ ngon miệng.

Bà Ngọc Hà lập tức quắc mắt:

- Ngồi xuống, đã đến đây còn ăn ở đâu nữa hay để bọn nhà báo nó làm um sùm lên, bữa giờ đau đầu chưa đủ hay sao.

Kì Hân ra hiệu cho Minh Quân ngồi xuống, không khí lúc này nặng trịch. Minh Quân gọi đồ ăn mà không ai ý kiến, thành ra cậu gọi theo sở thích của Kì Hân. Suốt bữa trưa chỉ có bà Hà bắt chuyện Linh Đan với Minh Quân, bà ấy coi Kì Hân như người vô hình không tồn tại. Minh Quân gắp đồ ăn cho cô gái này càng làm bà nóng mắt. Vẫn biết cô ta tài giỏi nhưng không hiểu sao bà không tài nào có cái nhìn thiện cảm được. Bà vẫn tâm niệm Kì Hân tiếp cận Minh Quân là vì muốn nhòm ngó đống tài sản của công ty, hơn nữa cô ta đã mạnh miệng phải làm nữ chủ nhân của Lý Kim làm bà ghi hận đến giờ.

Bà càng muốn chọc tức Kì Hân bằng cách thân thiết với Linh Đan:

- Nghe ba con nói lần này con cũng rót vốn vào công ty Lý Kim, công nhận mới trẻ tuổi mà đã dám nghĩ, dám làm. Con hệt như thời cô mới khởi nghiệp, liều lĩnh, mạnh mẽ như vậy.

Linh Đan vui vẻ, ngượng ngùng:

- Con thấy Lý Kim rất có tiềm năng, con cũng muốn thử sức ở lĩnh vực mới này nên sẽ dốc sức cùng công ty không thể để đám sâu bọ đó gặm nhấm huỷ hoại cả một tiền đồ của Minh Quân.

Bà Hà thấu hiểu cô gái này bất tài, không tốt đẹp gì nhưng đã đâm lao đành phải theo lao, bà vẫn bất chấp khen ngợi:

- Đã đẹp người lại còn đẹp nết nữa, cô chỉ mong thằng Quân kiếm được cô gái có thể đỡ đần nó việc công ty, hai đứa san sẻ nhau cho đỡ mệt nhọc.

Minh Quân không muốn mọi chuyện đẩy đi quá xa, cậu vội lên tiếng:

- Con với Kì Hân đã tính đến chuyện cưới xin, sau khi công ty đi vào quỹ đạo ổn định con sẽ xin phép hai bên gia đình cưới cô ấy về. Con thông báo vậy để mẹ biết trước mà chuẩn bị, dù như thế nào con cũng sẽ lấy cô ấy vậy nên mẹ khỏi cần bất ngờ.

Minh Quân vừa dứt câu thì nắm tay Kì Hân cúi đầu chào rồi đi luôn, cậu không muốn để cô ấy ngồi đây chứng kiến mấy cảnh này. Cậu hiểu mẹ cậu có thành kiến với cô gái này không thể một sớm, một chiều mà thay đổi được. Họ lên xe, Minh Quân cúi người thắt dây an toàn cho cô, giọng cậu thì thầm:

- Lại làm em buồn, xin lỗi em.

Kì Hân gượng cười, cô đã quá quen mấy cảnh này, có thêm chút nữa cũng không sao. Chỉ cần Minh Quân đồng ý, chấp nhận ở bên cô thật lòng, thật dạ yêu mình cô thì các chuyện khác cô đều tự tin vượt qua hết. Những ngày ở bên chứng kiến cậu ấy tự mình vượt qua khó khăn không oán trách, cô đã biết mình không nhìn nhầm người. Ngay cả ba cô, rất có mắt nhìn người cũng khen cậu ấy tấm tắc. Hôm nay hai người thấy nhẹ nhõm đi rất nhiều, mọi việc được giải quyết tương đối ổn thoả. Họ về lại công ty chuẩn bị hợp đồng tối nay đi kí kết tiếp. Công ty Hoa Sen bữa trước yêu cầu phải để Kì Hân qua nước ngoài chịu trách nhiệm bên kĩ thuật nhưng Minh Quân không đồng ý, nhì nhằng đến tận bây giờ. Hôm nay đột nhiên chủ tịch bên họ có nhã ý mời Minh Quân tham gia một bữa tiệc quan trọng ngoài trời, nghe bảo ở đấy có một số quan chức cấp cao nữa đến tham dự nhân tiện bàn luôn hợp đồng. Chẳng là lần trước cậu ấy đang công tác ở nước ngoài nên mới không hay biết. Minh Quân biết rõ người này không đơn giản như vậy, nhưng bữa tiệc không mất phí tội gì không thử. Cậu quyết định cùng cô sẽ đến tận nơi xem họ lại định giở trò gì, nếu kí kết thành công hợp đồng là chuyện tốt không được cũng chẳng sao coi như dẫn Kì Hân đi cho mở mang tầm mắt.

Cô gái này hôm nay xem ra tâm trạng rất tốt, vừa nhâm nhi cốc cà phê vừa cười khúc khích. Minh Quân tò mò không biết cô ấy coi gì nên bước lại coi thử. Hoá ra cô ây đang xem mấy con chó mà ôm bụng cười ngặt nghẽo trong khi đó Minh Quân không thấy có gì đáng cười hết nhưng cũng giả cười cho cô vui. Minh Quân bất ngờ vòng tay ôm lấy cô, tiến sát lại từ từ chạm lên môi Kì Hân thì có tiếng đẩy cửa bước vào. Cậu buông vội tay, ném ánh mắt hình viên đạn ra ngoài:

- Chuyện gì?

Người kia cũng ngượng ngùng thấy rõ:

- Bản thảo phòng kinh doanh em mang cho sếp kí.

Minh Quân gay gắt:

- Để đó, lần sau vào làm ơn gõ cửa.

Nhân viên lí nhí xin lỗi rồi lui nhanh ra. Minh Quân bị cô ta làm cho tụt cả hứng quay nhìn Kì Hân gượng gạo:

- Làm lại.

Cô phì cười đẩy mạnh cậu ấy ra, không quên liếc xéo:

- Đang ở công ty đấy, đừng có mà vớ vẩn.

Minh Quân lồm cồm bò dậy ôm chặt cô hơn, tựa đầu vào bờ vai nhỏ bé, gầy gầy, xương xương kia. Cậu không biết nói những lời hoa mĩ, không biết miêu tả làm sao để cô ấy hiểu tình cảm của mình chỉ biết cậu yêu cô hơn tất cả mọi thứ. Cậu chỉ biết dùng hành động để chứng minh thay cho lời nói. Minh Quân cũng âm thầm chuyển 10% cổ phần của mình cho Kì Hân, cậu không nói sợ cô sẽ khó xử đến một thời điểm thích hợp nào đó cậu sẽ thông báo cho cô biết sau.

Hai người cứ tựa đầu vào nhau, công nhận cảm giác này bình yên đến lạ. Đây là giây phút hiếm hoi trước giông bão, họ vẫn cảm nhận được phía trước còn rất nhiều khó khăn cần phải vượt qua. Họ đều thầm nhủ với chính bản thân mình, phải mạnh mẽ phấn đấu hơn nhiều thế nữa, không cho phép gục ngã trước số phận.

Nguyên cả buổi chiều hai người này kiểm tra thật kĩ các tài liệu một lần nữa để đảm bảo không có sai sót xảy ra. Mãi đến khi nhìn đồng hồ đã sáu giờ, Kì Hân giật thót:

- Anh ơi chuẩn bị đi thôi không muộn mất.

Minh Quân nãy giờ mải mê làm việc quên luôn cả thời gian, cậu hơi hoảng hốt:

- Anh dẫn em đi ăn tạm chút gì đã không đói. Lát mình qua đó.

- Không cần qua luôn đi, tôi không đói.

Hai người lên xe đi một mạch đến khách sạn đã hẹn trước. Khách sạn này đúng chuẩn đẳng cấp năm sao, bên ngoài dát vàng, phía trong hoa văn chạm trổ cổ điển mang đậm phong cách châu âu, còn có cả hồ bơi nữa. Khách khứa đến rất đông toàn những người ăn mặc sang trọng. Các cô gái mặc đầm dạ hội, trang điểm kĩ càng duy chỉ có mình Kì Hân là lạc lõng. Vốn dĩ cô không nghĩ lại tổ chức lớn đến vậy nên bây giờ có chút khó xử. Minh Quân vòng tay ôm eo cô như khích lệ tinh thần:

- Không sao hết anh đi với em đây rồi.

Họ bước vào trong lập tức trở thành tâm điểm, Minh Quân và cô gái này tốn không ít giấy mực của báo giới. Trong giang hồ râm ran có tin cô gái tên Kì Hân này rất tài giỏi, là cánh tay phải đắc lực của Minh Quân. Việc cậu ta vướng vòng lao lý, giải quyết nhanh gọn vậy có công rất lớn của Kì Hân. Vậy nên ai cũng nhìn cô bằng ánh mắt khác không giống các cô gái chân dài, não ngắn. Một số ông trùm đang tìm mọi cách kéo cô về công ty mình, họ vẫn tin tiền có thể mua được mọi thứ, cô gái ấy cũng không ngoại lệ.

Linh Đan cũng có mặt ở đây từ rất sớm, cô ấy cầm thêm một ly rượu bước ra đưa cho Minh Quân nhưng cậu ta từ chối. Khoảnh khắc này nằm trọn trong ống kính đảm bảo ngay đêm nay sẽ leo top đầu. Vị chủ tịch bên công ty kia mau mắn đi tới tay bắt mặt mừng:

- Chủ tịch Lý mời anh vào đây, chúng ta cùng bàn bạc.

Kì Hân liếc nhanh phía xa thấy có năm người đàn ông toàn các nhân vật tầm cỡ nên cô vội nói nhỏ:

- Anh qua đó một mình tôi ở đây đợi.

Minh Quân khẽ gật đầu, hai người họ vừa đi vừa trò chuyện. Kì Hân cầm dĩa múc ít thức ăn, lấy ly rượu vang một mình một góc ra gần chỗ hồ bơi hóng gió. Chỗ này vắng lặng không ồn ào, ít người qua lại. Cô vừa thưởng thức vừa ngắm quang cảnh nơi đây. Cô chưa thấy nơi nào đẹp và sang trọng thế này. Đang mơ màng tận hưởng không gian thơ mộng thì có người đạp mạnh vào lưng, Kì Hân mất đà ngã ùm xuống nước. Giọng người kia đanh đá:

- Cóc mà đòi làm thiên nga.

Tình Yêu và Thù Hận - 32 - hết