Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

Tình Yêu và Thù Hận - 30

Chương 30:

Minh Quân chạy bổ đi tắt điện, xong nhảy vội lên giường. Cả người cậu nóng phừng phừng như có ngọn lửa đang cháy dữ dội. Kì Hân thất kinh đang nằm co quắp một góc, ôm cái chăn phủ kín mít từ đầu đến chân, không hở một chỗ nào. Hai người họ giằng nhau cái chăn quyết liệt, cuối cùng phần thắng nghiêng về Minh Quân. Cậu ấy quẳng cái chăn xuống đất, kéo luôn Kì Hân về phía mình. Trong màn đêm tĩnh mịch chỉ nghe tiếng con tim hai người đang đập thình thịch, hơi thở gấp gáp. Kì Hân chống cự yếu ớt:

- Anh đừng có làm bừa, tôi la lên đấy, ba tôi là võ sư giỏi nhất thành phố này.

Minh Quân không nhịn được cười:

- Ba vợ bật đèn xanh rồi, em không thấy hả, chứ không ông sao lại đẩy anh ngủ chung với em. Kiểu này ông thèm có cháu bế bồng nên đành đánh nhanh thắng nhanh, bỏ qua hết các thủ tục rườm rà. Mình chỉ việc về đích không cần tăng tốc, anh cũng thích vậy đấy.

Cậu ta vừa nói vừa đưa tay quờ quạng, Kì Hân còn chưa kịp phản ứng lại thì miệng mình đã bị miệng người kia giữ chặt. Cả người cô mềm nhũn, tê dại. Hơi thở cậu ấy ấm nóng, mùi cơ thể rất đặc trưng không lẫn vào đâu được. Cảm giác lúc này không giống như lần đầu hôn cậu ấy. Hôm nay, cô có cảm giác yêu thương, thoải mái chính vì thế nụ hôn cũng ngọt ngào, đằm thắm hơn thì phải. Nhưng Kì Hân vẫn vụng về không hề có kinh nghiệm trong mấy chuyện như thế này, lâu lâu còn cắn cả vào môi người kia. Minh Quân xem ra cũng không khá khẩm hơn là mấy, chân tay luống cuống mở hàng cúc áo trên người Kì Hân, cảm giác cậu ấy cũng đang run lẩy bẩy. Hai người cứ chìm sâu trong cơn ái tình, mộng mị, cảm giác sục sôi khó chịu lan toả ra khắp cơ thể. Khi mà da tiếp da, họ đã không còn giữ nổi bình tĩnh. Minh Quân ngóc đầu lên thì thầm:

- Chúng ta bắt đầu luôn đấy, em thả lỏng cơ thể ra.

Kì Hân hơi gật đầu, lần đầu của cô xem ra khá lo lắng. Minh Quân vòng tay ra sau gáy hơi nhấc nhẹ cô gái này áp sát vào người mình. Kì Hân rướn lưng, mắt vẫn đang nhìn vào khuôn mặt kia không chớp. Giây phút ấy mọi thứ như tan biến hết chỉ nhường chỗ cho hai người họ. Minh Quân nhẹ nhàng đi sâu vào khám phá cơ thể người con gái của cậu. Cậu nâng niu, trân trọng khắc ghi thật kĩ cảnh tượng lúc này. Kì Hân thấy bụng mình vương vướng rồi đột nhiên đau nhói, cô nhăn mặt, thu người về. Minh Quân vuốt ve phần eo, miệng vẫn đang ngậm chặt nhũ hoa như đang khẳng định chủ quyền của riêng cậu. Cậu dùng lưỡi đá qua, đá lại càng làm cô gái ấy phấn khích. Minh Quân vừa làm vừa xoa nhẹ bụng vỗ về:

- Em chịu khó chút sẽ không đau lắm đâu.

Cậu ấy nhẹ nhàng nhất có thể, chầm chậm đưa ra, đưa vào khi mà thấy cô đã quen với cảm giác này cậu mới dám tăng dần tốc độ. Công nhận cảm giác lúc này như kéo thẳng hai người lên mây, lơ lửng, sảng khoái chỉ muốn tiếp tục không thể dừng lại. Cảm giác hưng phấn, mãnh liệt dâng lan ra khắp cơ thể. Tiếng rên rỉ không tự chủ đã bắt đầu phát ra, cả hai càng vày vò nhau mãnh liệt hơn nữa. Họ đã xoá bỏ mọi khoảng cách, không còn ngượng ngùng, e thẹn. Tại lúc này họ đã thực sự hoà vào nhau làm một, cảm xúc hỗn độn không sao kể hết, chỉ muốn đắm chìm mãi trong đó không chịu rời đi. Cả Minh Quân với Kì Hân đều là lần đầu tiên nên ai cũng thấy ấn tượng kì lạ, cảm giác đặc biệt không thể nào quên. Trong lòng họ trào lên cảm giác trân trọng, muốn có trách nhiệm với đối phương, muốn cùng người đó tiến xa hơn nữa dẫu biết phía trước còn rất nhiều chông gai, trắc trở. Khi cuộc vui đã tàn, Minh Quân bế cô vào nhà tắm, dùng vòi xịt sạch, từ từ lau cho cô. Cử chỉ của cậu ấy nhẹ nhàng cẩn thận làm Kì Hân xiêu lòng. Mỗi ngày tình cảm trong cô lại lớn dần thêm một chút. Cô đã quá mệt mỏi không còn sức lực để nghĩ xa hơn nữa, chỉ muốn sống vì hiện tại, muốn làm những việc để sau mình không còn hối hận. Người kia lau khô cho cô gái ấy rồi bế thốc cô lên giường, ôm chặt cô từ phía sau thủ thỉ:

- Anh yêu em!

Chỉ vỏn vẹn có ba từ đó mà trái tim Kì Hân như muốn nổ tung, cô không nghĩ Minh Quân lại nói những lời đó với mình. Cậu ấy gục đầu vào lưng cô mà hít hà đầy mãn nguyện. Đôi bàn tay nghịch ngợm không chịu yên phận hết sờ nắn đôi bồng đào lại xuống sâu vùng rãnh nguyệt.

Đêm nay cả hai ngủ rất ngon, không còn nghĩ đến mấy chuyện không vui hay áp lực cuộc sống. Họ muốn dành trọn đêm nay, dâng hiến những cảm xúc trinh nguyên này cho người bên cạnh. Sáng hôm sau mãi gần tám giờ Kì Hân mới mở mắt, cô đang nằm lên cánh tay người kia, chân quặp chặt lấy Minh Quân, nhìn người đó ngủ mà bình yên đến lạ, đôi mày đen rậm, chiếc mũi cao vút. Cậu ấy đẹp một cách toàn vẹn không có khuyết điểm nào.

- Em vẫn muốn khởi động như hôm qua?

Kì Hân bối rối, mặt đỏ như gấc cô đánh nhẹ vào người Minh Quân:

- Đồ dê cụ.

Người ấy ôm chặt cô hơn nữa bất chợt Kì Hân vội giục:

- Dậy đi còn về lại thành phố nữa không là muộn mất đấy.

Minh Quân hôn lên môi cô giọng cưng chiều:

- Chẳng sợ, có em rồi thì dù ăn mày cũng đáng.

Kì Hân giục mãi Minh Quân mới đành miễn cưỡng ngồi dậy mặc lại quần áo. Dù trong lòng vẫn tiếc hùi hụi nhưng cậu tự nhủ để dành lên trên đó ăn tiếp. Ở đó hai người có không gian riêng tư muốn làm gì thì làm không sợ ai phát hiện. Vừa mới ra khỏi phòng đã thấy ba Kì Hân đang rít điếu thuốc lào, ông cứ cười cười:

- Sao rồi, con gái ba đai đen đấy, có làm ăn gì được không?

Minh Quân nháy mắt:

- Ba liệu việc như thần, qua đợt này con xin ba cưới gấp. Công nhận ba giỏi thật, sinh ra vợ con tài sắc vẹn toàn.

Hai cha con cười ha hả, Kì Hân nguýt dài xuống bếp phụ mẹ chuẩn bị đồ ăn. Minh Quân với ba vợ xem ra rất hợp cạ, ngồi chơi cờ cả buổi, dù trận nào Minh Quân cũng thắng nhưng vẫn phải quỳ tội dám gạ gẫm Kì Hân.

Bữa cơm trưa cúng giỗ khá tươm tất, Kì Hân cũng được ba khuyên can nên thắp nén nhang cho mẹ mình. Minh Quân cũng phân tích hết nước cho cô hiểu, cậu cũng đốt sẵn nhang đưa cho cô, ba cây thì cậu cắm vào bát khấn vái. Kì Hân miễn cưỡng làm theo mặc dù cô vẫn chưa nguôi ngoai chuyện đó. Hai người sau khi nán lại ăn xong bữa cơm thì lại tức tốc cùng nhau về thành phố. Ba mẹ Kì Hân chuẩn bị rất nhiều quà chất đầy cốp xe cho hai người, căn dặn các con phải chú ý sức khoẻ, yêu thương lẫn nhau. Ông bà đưa Kì Hân ra mãi đầu làng, đợi xe đi khuất họ mới về nhà. Minh Quân về đây đầu óc thư thái đi rất nhiều, cậu vui vẻ:

- Đợi anh ít hôm nữa, anh xử lí cho xong. Cuối tuần anh dẫn em về, công nhận ở đây thích thật.

Kì Hân nhếch mép:

- Chứ sao, thành phố đất chật người đông, bon chen xô bồ tôi đâu có thích. À lát đi mua thuốc tránh thai đã, anh kiếm tiệm thuốc tây nào đó dừng lại nhé.

Minh Quân trố mắt nhìn cô:

- Vớ vẩn, tránh là tránh kiểu gì, người ta mong còn không được, anh cưới em luôn không phải lo.

Kì Hân ngạc nhiên tột độ nhưng cô không dám chắc chắn liệu cậu ấy yêu thương mình thật lòng hay mới chỉ đang say nắng. Cô tựa đầu vào ghế nhắm mắt lại để lảng tránh các câu hỏi của Minh Quân, cô không muốn hai người khó xử. Đến chiều họ cũng đã tới công ty, Nguyệt Trà đứng ở quầy lễ tân từ sớm, cô ấy mấy hôm nay không đi làm, cũng không thấy làm đơn xin nghỉ, tự dưng ở đây không biết có chuyện gì. Nguyệt Trà nhẹ giọng:

- Em có chuyện muốn nói với anh.

Minh Quân lạnh lùng không đáp lại mà bước thẳng vào trong, Kì Hân thấy thế cũng bước ngay theo sau cậu ấy. Cô gái kia nhanh chóng cất lời:

- Em có bằng chứng Ngân Hà và lão Minh béo đã bắt tay hợp tác trong vụ gian lận thuế.

Cô ấy vừa nói vừa lôi ra một thẻ USB bước nhanh nhét vào tay Minh Quân, giọng đầy kiên định:

- Em sẽ đứng về phía anh, bằng mọi giá bảo vệ anh. Dù ai có bỏ anh đi nữa em cũng không nghỉ công ty này. Em nói hết những chuyện mình biết cho anh nghe, nhưng chỉ riêng anh thôi.

Kì Hân bối rối nhìn cô ấy lại nhìn Minh Quân, cô muốn hai người họ có không gian riêng tư nói chuyện. Kì Hân xoay người bước ra khỏi đây thì Minh Quân đã nhanh tay níu lấy cô, đầy cưng chiều:

- Em không cần đi đâu hết, cô có gì cứ nói còn nếu thấy khó quá bỏ qua. Tôi cũng không nhất thiết muốn biết mấy chuyện đó.

Cái thái độ dửng dưng của kẻ đang bị kéo xuống vực sâu, không hề quan tâm đến các bằng chứng có thể cứu vớt mình làm Nguyệt Trà sửng sốt. Trước khi đến đây cô vẫn đang mường tượng Minh Quân chắc sẽ rất đau khổ, vật vã, không biết xử lí mọi chuyện như thế nào. Ai ngờ khí sắc người này vẫn rất tốt đặc biệt cô gái mà Nguyệt Trà ghét vẫn khăng khăng không chịu rời đi. Cô cười nhạt:

- Nếu anh nói vậy thì em xin phép, khi nào cần gì cứ gọi, em sẵn sàng giúp anh.

Cô ấy cúi đầu kiêu hãnh bước đi ra khỏi đây, Minh Quân vẫn chẳng thèm liếc nhìn lấy một cái. Đợi Nguyệt Trà đi khuất, Kì Hân tò mò:

- Sao anh không nghe cô ta nói, biết đâu giúp ích cho chúng ta.

Người đàn ông kia vẫn lạnh băng như tảng đá:

- Trên đời này chẳng ai cho không ai cái gì hết, tất cả phải đi kèm điều kiện. Cô ta biết được các bí mật đó chứng tỏ cô ta cũng là một trong các chân rết chứ tốt đẹp gì.

Kì Hân hừ lạnh:

- Anh đa nghi thế, chắc trên đời này anh không tin ai đâu?

-Tin em.

Kì Hân bị câu nói đó làm cho trái tim tan chảy, công nhận người này càng lúc càng bạo dạn, biết trêu chọc cô không có điểm dừng. Chừng nửa tiếng sau thì luật sư bước vào bê theo cả đống sổ sách. Người này tháo kính nghiêm túc:

- Chiều qua tôi đã có buổi họp với bên nhà thầu phụ, bên đó đã nhận sai khi sử dụng các vật liệu không đạt chuẩn, họ cũng đã hứa bồi thường thiệt hại, giải quyết các vấn đề phát sinh. May mà hôm đó hợp đồng của cô Kì Hân đã đánh phủ đầu nếu không chúng ta không thể chối cãi.

Kì Hân lặng người suy tính cả một lúc, cô biết nhà thầu phụ chỉ là một công ty nhỏ, họ không có gan đến mức làm ra chuyện này, chắc hẳn đứng sau phải có một thế lực nào lớn mạnh điều khiển, họ định vấy bẩy thanh danh công ty Lý Kim nhưng quên mất vụ hợp đồng. Trong hợp đồng có nói rõ, bên A chỉ cung cấp bản vẽ, kinh phí, bên B có trách nhiệm phụ trách nhân công, vật liệu. Nếu trong quá trình thi công xảy ra tai nạn mà lỗi do an toàn xây dựng hoặc do vật liệu bên B phải hoàn toàn chịu trách nhiệm đồng thời bồi thường các thiệt hại theo mức độ công trình. Ngoài ra còn có một loạt các điều khoản quan trọng khác mà bên B đã vi phạm. Ngoài ra bên thám tử đã có chút thông tin về danh tính David, người này không phải nước ngoài mà là người Việt Nam. Cậu ta có quốc tịch nước Anh. Hiện tại thông tin mới chỉ nhỏ giọt như vậy.

Minh Quân gật đầu, tựa vào thành ghế, cậu ấy bấm đầu bút bi kêu tanh tách, vẫn một nét mặt duy nhất.

- Vỹ Đình mấy nay cậu ta đang ở đâu?

Vị luật sư lắc đầu:

- Cậu ta thoát hết tất cả mọi tài khoản, không thấy ra ngoài. Biệt thự có người gác 24/7, dạo này còn tăng cường nữa, không biết có chuyện gì xảy ra không?

Minh Quân gật gù:

- Tập trung người cuối tuần mua hết chỗ cổ phần của đám lão già đấy.

Vỹ Đình bệnh tình mỗi lúc một nặng, ngay sáng hôm sau đã được bà Lệ đưa đi gặp một thầy mo ở tút nơi vùng sâu, vùng xa. Nghe các cao tăng mách ông ấy chuyên trị các loại bùa yêu, cam kết chữa khỏi. Bây giờ trời mưa phùn, đường vào bản toàn đất đỏ, hai mẹ con phải xắn quần lên cuốc bộ.

Vỹ Đình cả người vẫn mệt lả, không có chút sức sống, lúc thì khoẻ mạnh như không có gì, lúc thì tím tái cả người, chân tay mềm nhũn. Họ tới một căn nhà làm bằng gỗ thì dừng lại. Ngay từ cổng đã thấy trồng rất nhiều loại thảo dược quý hiếm. Bà Lệ dắt tay con trai bước vào trong gọi lớn:

- Có ai ở nhà không?

Bà ấy gọi tới lần thứ ba thì một cô gái còn rất trẻ bước ra, cô ấy cúi đầu chào :

- Có việc gì không cô?

Bà Lệ gấp gáp:

- Tôi hỏi thầy Núi có nhà không, tôi được người ta giới thiệu đến đây giải bùa.

Cô gái kia chăm chú nhìn hai mẹ con một lượt, bỗng cô nói nhỏ:

- Thầy con mất cách đây một tháng rồi. Ông tuổi già, sức yếu nên không qua khỏi.

Hai mẹ con nhận được tin này mà ngỡ trời sập đến nơi, giờ họ mất phương hướng không biết làm gì tiếp nữa. Đang lúng túng chưa biết đi đâu, về đâu thì Vỹ Đình thấy cơn đau lại ập đến, cậu gục ngay xuống đất ôm lấy lồng ngực, mắt mờ hẳn đi không còn thấy các vật xung quanh. Cô gái kia đoán chừng bệnh cậu ta đang rất nặng thì vội nói với bà Lệ:

- Khiêng cậu ta vào nhà đã.

Ai người này, mỗi người một bên vất vả dìu Vỹ Đình vào trong nhà đặt ngay ngắn trên một chiếc giường được đúc là thân gỗ bạch đàn. Cô ấy đốt một cây đèn thấy toả ra mùi thơm dịu nhẹ của trầm hương. Cô rót chút mật ong rừng vào miệng cậu ấy, Vỹ Đình sau khi uống sau thấy người nhẹ nhõm đi hẳn không còn đau đớn như hồi nãy nhưng mà vẫn thấy bồn chồn, nóng rực. Cô gái kia kéo bà Lệ lại một góc thì thầm:

- Cậu ta bị trúng loại bùa yêu rất nặng, trên trán đã hiện một viền đen, người luyện ra bùa yêu này cũng là một người cực kì giỏi. Rất may cái này cha tôi đã chỉ dạy, nhưng để giải được bùa phải mất thời gian không phải ngày một, ngày hai là xong đâu.

Bà Lệ rưng rưng nước mắt, nắm lấy tay cô gái ấy:

- Xin cô giúp con trai tôi, hết bao nhiêu tiền cũng được, tôi lo được, xin hãy cứu lấy nó.

Lại nói về Ngân Hà mấy hôm nay cô ta vui vẻ cùng Thu Trang đi ăn chơi thâu đêm, suốt sáng. Cô nghe lời thầy bói kia bảo cứ ngồi yên tầm năm ngày đổ lại Vỹ Đình tự khắc đến kiếm. Họ đang bay lắc ở trong quán Bar thì Nguyệt Trà lù lù xuất hiện. Thấy người này Ngân Hà tỏ ra không hề hay biết chuyện hôm bữa, vẫy tay gọi lớn:

- Chị Trà qua đây.

Nguyệt Trà bình thản đi tới, nụ cười vẫn đang nở trên môi. Cô ấy hôm nay trang điểm khá đậm, ăn mặc phá cách hơn ngày thường. Cô ấy tiến sát bên cạnh Ngân Hà thì thầm:

- Vụ tạt axit hôm bữa, sao có người đang nắm giữ bằng chứng là cô thuê chứ không phải Kì Mỹ nhỉ?

Tình Yêu và Thù Hận - 30