Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

Sóng Hận Tình Sâu - Chap 29

 

 

23h tại trụ sở công an.

 

Trong phòng làm việc với ánh đèn tuýp hắt xuống, ngồi trên chiếc ghế gỗ là thân ảnh to lớn của người đàn ông đang dựa đầu lên vai cô gái có gương mặt xinh đẹp mà say sưa ngủ.

 

Nhã khẽ nghiêng mặt nhìn sang Lâm lại cảm thấy lo lắng. Cô không biết anh đã gặp phải chuyện gì, nhưng người đàn ông trước giờ luôn tỏ ra cứng rắn và mạnh mẽ, vậy mà đã rơi nước mắt mà thốt lên 1 chữ “mệt” khiến cô đau lòng.

 

Lúc đấy, 1 đồng chí công an bước vào lên tiếng:

 

 ⁃ Cậu ta còn chưa dậy sao?

 

Nhã nghe vậy cũng nhìn người đó trả lời:

 

 ⁃ Anh ấy uống hơi nhiều đã say rồi. Tôi không thể bảo lãnh anh ấy về rồi mai đến viết tường trình sau được sao?

 

Đồng chí công an nghe thế tiến lại gần cô:

 

 ⁃ Tôi biết cô đã có tác động bên trên nhờ vả rồi nhưng mà cô phải thông cảm cho chúng tôi. Đợt này bộ chỉ thị xuống, vẫn đang theo dõi sát sao, thêm cả người nhà của bọn họ đều đang ở đây, mấy người đó đều khai do cậu ta ra tay trước, nếu như bây giờ chúng tôi thả cho cậu ấy về thì rất khó.

 

Nhã nghe vậy cũng hiểu chuyện, cô thực sự không thể làm khó được nhiệm vụ của đồng chí ấy.

 

 ⁃ Vậy có thể cho tôi 1 cái chăn không? 

 

 ⁃ À, cô có thể cậu ta sang phòng nghỉ được, bên đấy có chăn gối đầy đủ.

 

 ⁃ Cảm ơn anh!

 

Nói rồi, Nhã quay sang lay nhẹ anh:

 

 - Lâm, dậy đi, chúng ta sang bên kia nghỉ.

 

Có lẽ do đã uống quá nhiều rượu, lại tốn sức lực trong cuộc ẩu đả vừa rồi khiến Lâm mệt mỏi mà đi sâu vào giấc ngủ.

Thấy vậy, vị đồng chí công an kia cũng lại gần:

 

 ⁃ Để tôi đỡ cậu ta!

 

Sau đó, đồng chí ấy cũng cùng cô đỡ Lâm đi sang phòng ngay cạnh đó, đặt anh nằm xuống giường, vị đồng chí ấy cũng nói:

 

 ⁃ Được rồi, cứ để cậu ta ngủ ở đây, nếu sáng mai tỉnh lại tôi sẽ lấy lời khai, cô cứ về trước đi, có gì tôi sẽ báo.

 

 ⁃ Không cần đâu, tôi ở đây với anh ấy.

 

 ⁃ Vậy cũng được, không bằng cô thử sang nói chuyện với mấy người kia xem có thể thoả thuận giải quyết dân sự được không, như thế thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.

 

Nhã nghe thế cũng gật đầu:

 

 ⁃ Cảm ơn anh, tôi biết rồi!

 

Sau đấy, vị đồng chí kia cũng rời đi. Nhã lúc này cởi giày cho Lâm, để anh nằm thoải mái trên giường, kéo tấm chăn mỏng lên đắp cho anh, còn buồn bã nhìn anh 1 hồi rồi mới đi ra ngoài.

 

Cô đi lên phía căn phòng mà mấy tên kia đang ngồi viết bản tường trình, người nhà của bọn nó cũng đang ngồi chờ đợi ở đấy.

Nhã bước vào trong, không câu nệ tốn thời gian mà liền nói:

 

 ⁃ Mấy người muốn bao nhiêu tiền, nói đi! Tôi chỉ cần mọi chuyện được xử lý trong êm đẹp.

 

Nghe thế, tên bị Lâm đánh đầu tiên liền trừng mắt lên:

 

 ⁃ Nó đánh tao ra cái bộ dạng này mà muốn giải quyết êm đẹp à? Mơ đi!

 

Nhã nhìn hắn, sau đó bình thản đi lại phía chiếc ghế đối diện ngồi xuống rồi nói:

 

 ⁃ Nên nhớ, tôi đang cho mấy người cơ hội. Còn nếu muốn làm lớn chuyện này thì mấy người chỉ có đường ăn cơm nhà nước thôi.

 

Hắn cười khẩy 1 cái:

 

 ⁃ Con ranh như mày mà dám doạ cả tao à? Nó đánh tao trước thì nó mới là đứa phải ăn cơm nhà nước.

 

 ⁃ Mày nghĩ công an không biết chúng mày sử dụng chất kích thích sao? Hơn nữa cứ cho là anh ấy đánh chúng mày trước thì chúng mày cũng không thoát được tội gây rối trật tự đâu. Mà mày cũng đang có án treo đúng không? Sơ sẩy là dễ ăn cơm nhà nước lắm.

 

Nghe thế, hắn cũng kinh ngạc nhìn cô:

 

 ⁃ Sao….mày biết?

 

Nhã khẽ nhếc khoé miệng lên cười:

 

 ⁃ Mày phải nên cảm ơn tao vì chưa làm lớn chuyện này, tao đã nói rồi là tao đang cho chúng mày cơ hội. Chọn nhanh, còn nếu muốn chơi với tao đến cùng thì chúng mày chưa có cửa đâu.

 

Bọn nó nghe vậy nhìn nhau, Nhã thấy thế mới đứng lên:

 

 ⁃ Tao sẽ chuyển vào tài khoản mỗi đứa mày 50 triệu, bản tường trình cũng tự biết đường mà ghi.

 

Nói rồi, cô cũng trở ra ngoài, đi về phía căn phòng khi nãy, kéo 1 chiếc ghế lại sát giường rồi ngồi xuống bên cạnh anh.

Nhìn thấy gương mặt, cả người anh còn vấy máu, Nhã lại đi xin 1 chiếc khăn vò ướt rồi cẩn thận lau người cho anh, tâm tình bỗng cảm thấy nặng nề, cô quả thực muốn biết rốt cuộc anh đã gặp phải chuyện gì mà lại trở nên như vậy.

Cả quá khứ của anh, người đàn ông mà anh gọi là ba nuôi đó, có phải là người đã nhận anh từ trại trẻ hay không? Trông dáng vẻ của ông ta không giống 1 kẻ chăn dắt, mà Lâm lại có phần dè chừng ông ta. Cô cảm thấy ở trong sâu thẳm vẫn có 1 bí mật nào đấy mà Lâm không muốn cho ai biết.

 

Sáng hôm sau, tiếng bước chân qua lại đánh thức Lâm tỉnh lại, cảm giác đầu óc đau như búa bổ khiến anh khẽ nhíu mày.

Lâm cựa nhẹ mới phát hiện cánh tay của mình bị tì xuống, anh nghiêng mặt nhìn sang, liền bắt gặp Nhã đang ngồi bên cạnh gục đầu trên tay anh, Lâm có vẻ đang hơi khó hiểu, không nhớ rõ lắm được chuyện gì đã xảy ra.

Anh đưa mắt nhìn căn phòng lạ hoắc, đủ nhận thức để biết đây là trụ sở công an, Lâm cố lục lại ký ức hôm qua của mình, mơ hồ chỉ nhớ được anh có đến bar uống rượu, hình như là có va chạm với vài tên ở đó, sau đấy thì Nhã xuất hiện và rồi mọi thứ không còn rõ nữa.

 

Lâm lúc này nhẹ nhàng rút tay ra, vốn định đỡ cô nằm lên giường nhưng 1 chút động nhỏ cũng làm Nhã tỉnh lại.

Cô mệt mỏi mở mắt, sau đó liền sực tỉnh ngồi thẳng lên:

 

 ⁃ Lâm, anh thấy sao rồi?

 

 ⁃ Sao em lại ở đây?

 

 ⁃ Anh không nhớ gì sao? Hôm qua anh uống rượu đánh nhau với người ta và bị cảnh sát đưa về đây.

 

 ⁃ Vậy em….đã ở đây cả đêm sao?

 

Nhã khẽ gật nhẹ đầu 1 cái, cùng lúc đấy đồng chí công an hôm qua bước vào:

 

 ⁃ Dậy rồi sao? Có muốn đi rửa mặt cho tỉnh táo không?

 

Lâm lúc này bước xuống giường, đi lại phía người công an ấy rồi nói:

 

 ⁃ Tôi muốn giải quyết nhanh gọn 1 chút. Có thể giúp tôi thoả thuận với bên kia không? Muốn bao nhiêu cũng được.

 

Nghe thế, đồng chí đó liền cười:

 

 ⁃ Cô ấy đã thay cậu làm hết rồi. Ở đây có bản tường trình của mấy người đó, họ đều nói do uống rượu nên có chút hiểu lầm mới xảy ra va chạm. Cậu chỉ cần dựa theo đó viết 1 bản tường trình của cậu để lại đây thì có thể về được rồi.

 

Lâm nghe vậy khẽ nhíu mày quay lại nhìn cô, Nhã lúc này tiến gần anh:

 

 ⁃ Mấy người đó em đã giải quyết ổn thoả rồi, anh chỉ cần viếc bản tường trình cho có lệ là được.

 

Lâm nhìn cô mà tâm tình trở nên phức tạp, anh chỉ khẽ gật nhẹ đầu 1 cái mà nói:

 

 ⁃ Cảm ơn!

 

Sau đấy cũng theo người công an kia đi làm việc.

 

Mọi thứ xong xuôi, Nhã lái xe đưa anh trở về nhà, suốt cả đoạn đường bọn họ cũng không nói với nhau 1 câu nào, mặc dù Nhã rất muốn hỏi anh chuyện gì đã xảy ra.

Nhưng có lẽ nhìn dáng vẻ của anh lúc này, cô cảm thấy không nên làm phiền đến tâm sự của anh.

 

Xe dừng lại ở trong sân nhà của Lâm, bọ họ bước xuống đi về phía cửa chính mở ra, lúc này Nhã mới nhìn thấy đồ đạc trong nhà bị vứt ngổn ngang, vỡ vụn và lộn xộn, cô kinh ngạc:

 

 ⁃ Lâm, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Là anh đã làm sao?

 

Nói rồi, Nhã định bước vào trong nhưng Lâm bỗng quay người lại chắn lối, ánh mắt chất đầy 1 nỗi thống khổ mà khó ai có thể nhìn thấu được:

 

 ⁃ Xin lỗi, tôi hơi mệt, muốn yên tĩnh 1 mình, hay là em về trước đi, tôi sẽ liên lạc sau.

 

Nhã nghe vậy sững người lại, cô xuất hiện 1 cảm giác tủi hờn mà nhìn anh, bỗng nhiên sống mũi chợt cay xè, thực chất cô muốn cùng anh chia sẻ nhưng không ngờ anh lại lựa chọn gặm nhấm 1 mình. Nhã cố gắng nặn ra 1 nụ cười tự nhiên nhất rồi nói:

 

 ⁃ Vậy được, anh nghỉ ngơi đi! Có gì thì cứ gọi cho em!

 

 ⁃ Cảm ơn em!

 

Nói xong câu đó, Lâm cũng đi vào nhà đóng cửa lại, hành động ấy của anh khiến nụ cười trên gương mặt cô cứng lại.

Nhã phải mất vài giây sau đó điều chỉnh cảm xúc của mình, tự nhủ lòng “chắc anh ấy gặp chuyện gì đó thôi” rồi cũng quay người đi lại xe của mình ngồi vào.

 

Khi chiếc xe quay đầu ra phía cổng, Lâm mới từ từ mở hé cánh cửa ra, qua khe hở hẹp đấy, anh nhìn theo chiếc xe rời đi mà ánh mắt trùng xuống, cảm giác bất lực thống trị nội tâm, Lâm sau đó xoay người lại, dựa lưng vào cánh cửa rồi trượt dần mà ngồi phịch xuống đất.

1 chân co lên để tì cánh tay lên đó mà gục mặt xuống, giọt nước mắt sau ngần ấy kiên cố lại rơi ra.

 

Đàn ông rất ít khi để ra mặt yếu đuối của mình, càng vô cùng hiếm khi thấy họ khóc. Nhưng đàn ông 1 khi đã khóc, nghĩa là họ đã đau đến mức xương tuỷ vỡ vụn chẳng cách nào cứu chữa được.

 

Lúc đấy, những tiếng “cộp, cộp” vang lên, Lâm khẽ ngẩng mặt lên nhìn, Fagus từ trên tầng đi xuống, ông ta vẫn chống cây gậy quý của mình mà hướng mắt đến anh:

 

 ⁃ Ta đã dạy con làm đàn ông thì đừng bao giờ khóc vì bất cứ chuyện gì, nhưng xem ra con vẫn không để ta cảm thấy tự hào.

 

Lâm vội vàng đứng dậy đi lại phía ông:

 

 ⁃ Ba đã biết mọi chuyện rồi đúng không?

 

Fagus nghe vậy khẽ cười:

 

 ⁃ Biết thì sao? Mà không thì sao? Đừng quên là con đã chấp nhận giao hẹn với ta chuyện gì. Thời gian không còn nhiều đâu, giờ muốn dừng lại cũng không thể nữa rồi.

 

Bàn tay anh siết chặt lại, từng đường gân xanh nổi lên, Lâm cố nén xuống cảm xúc của mình, ánh mắt đỏ ngàu nhìn ông ta mà nói:

 

 ⁃ Con tự có cách giải quyết của mình!

 

 ⁃ Được thôi, nhưng cách nào thì cách con cũng phải làm tổn thương nó thôi. Ta lại rất mong chờ xem con dùng cách nào để nó chịu ở lại bên cạnh con. Nên nhớ, đừng dại dột mà bỏ trốn, suy nghĩ đấy sẽ là sai lầm đấy.

 

Nói xong câu đó, Fagus cũng lướt qua anh rồi đi thẳng ra ngoài mà Lâm đứng đấy, yết hầu nuốt xuống 1 đường, anh thở hắt ra, cái gì đến cũng phải đến, anh bắt buộc phải lựa chọn thôi.

 

Đêm đấy, trong giấc ngủ chập chờn, cơn gió lạnh thổi qua khung cửa sổ làm tung bay lớp rèm, lùa qua thân ảnh của người nằm trên chiếc giường rộng lớn.

1 âm thanh từ nơi xa nào đóng vang lên:

 

“Lâm, Lâm”

 

Giọng nói ấy cứ văng vẳng ở bên tai khiến Lâm mơ hồ tỉnh dậy, đôi mắt từ từ mở ra, hiện ngay trước mặt là gương mặt hiền từ của người phụ nữ, Lâm kinh ngạc mà gọi tên:

 

 ⁃ Mẹ!

 

Bà nhìn anh khẽ cười:

 

 ⁃ Dậy ăn cơm đi con, hôm nay mẹ nấu món sườn mà con thích ăn nhất đấy.

 

Anh vẫn còn ngơ ngác nhìn người phụ nữ như không tin đây là sự thật, bà lại túm tay anh kéo nhẹ:

 

 ⁃ Nào, sao thế, nhanh lên không là nguội hết, ba đang đợi nữa đấy.

 

Lâm nghe thế cũng ngồi lên, anh bước xuống giường, đôi chân cứ vô thức đi theo bà ra khỏi phòng.

Phút chốc mọi thứ ở đây bỗng quay trở lại căn nhà năm xưa của gia đình anh, Lâm ngơ ngác nhìn vạn vật ở đây vẫn y như vậy không thay đổi.

 

Anh từng bước tiến về phía trước, đôi mắt đỏ ngàu nhìn ngắm mọi thứ, cảm xúc bỗng ùa về khiến trống ngực đập mạnh.

Tiếng nói chuyện cười đùa từ phía nhà bếp vang lên, Lâm theo hướng đấy mà đi tới, hình ảnh đôi vợ chồng trẻ đang lúi húi bày biện đồ ăn lên bàn trò chuyện với nhau, bờ môi anh bất giác mỉm cười:

 

 ⁃ Ba, mẹ!

 

Nghe giọng nói ấy, 2 người họ ngẩng mặt nhìn lên, người đàn ông ấy thấy anh liền cười rồi vẫy tay lại:

 

 ⁃ Lâm, lại đây!

 

Mẹ anh sau đó cũng vội đi đến cầm tay anh, cái cầm tay ấy vẫn còn hơi âm truyền đến khiến Lâm ngỡ ngàng nhìn xuống, bà kéo anh đi về phía bàn ăn, nhẹ nhàng nhấn anh ngồi xuống ghế rồi nói:

 

 ⁃ Lâm, con biết hôm nay là ngày gì không?

 

Anh nhìn họ mà ngơ ngác không hiểu gì, thấy vậy bà liền nói:

 

 ⁃ Thằng bé này, sinh nhật của mình mà không biết sao? Có đứa trẻ nào lại quên điều này cơ chứ. Hôm nay mẹ vào bếp làm cho con 1 chiếc bánh gato rất đẹp!

 

Nói rồi, bà liền đi lại phía bêp, sau đó bê ra 1 chiếc bánh gato nhỏ, trên đấy có thắp sẵn những ngọn nến mà đặt lên bàn:

 

 ⁃ Con trai, chúc con sinh nhật vui vẻ!

 

Những gì đang diễn ra trước mắt đối với Lâm như là 1 ảo ảnh khát vọng, nước mắt bỗng chốc rơi ra, anh khẽ cười:

 

 ⁃ Cảm ơn ba mẹ!

 

Ba anh khi ấy kéo tay vợ mình rồi nói:

 

 ⁃ Nào, chúng ta mau đi lấy quà cho thằng bé đi. Lâm, con ngồi đây đợi, ba mẹ có món quà muốn tặng con!

 

Nói rồi, ông liền kéo bà đi ra ngoài mà anh ngồi đấy nhìn theo khi họ đi khuất, rồi quay lại nhìn nhứ thứ được bày biện trên bàn mà cảm thấy ấm lòng. 

Đã lâu lắm rồi, anh không được nếm trải cái cảm giác này, phải, anh thèm khát nó khủng khiếp để đến bây giờ anh không muốn để vuột mất nó nữa, anh muốn được đắm chìm trong đấy.

 

Lâm cầm đũa lên, gắp món sườn mà mình thích, mùi vị vẫn như vậy, chua chua lại 1 chút ngọt khiến sống mũi anh cay xè. Lâm khẽ cười:

 

 ⁃ Vẫn là mẹ nấu ngon nhất!

 

Nói rồi, anh bỏ đôi đũa xuống, hướng mắt nhìn ra phía cửa, ba mẹ anh sao mãi chưa quay lại.

Lâm đứng dậy rời khỏi ghế, anh đi ra cửa gọi:

 

 ⁃ Ba, mẹ! Mau ăn cơm thôi không nguội mất.

 

Đáp lại lời anh là sự im lặng kỳ lạ, Lâm có chút lo lắng mà đi lên trên nhà, chẳng thấy 1 động tĩnh hay bóng dáng của 2 người họ đâu, anh lại gọi:

 

 ⁃ Ba, mẹ!

 

Vẫn là 1 sự tĩnh mịch đến đáng sợ, Lâm bỗng cảm thấy run rẩy, từng bước chậm rãi tiến về phía cầu thang trước mặt, tim đập nhanh như muốn nổ tung ra, cả người anh run rẩy, đôi đồng tử đã in hằn những tia máu đó, từng chút quay mặt nhìn lên.

Vẫn là 2 dáng người đó treo lơ lửng bởi sợi dây thắt cổ, khẩu hình không khép được mà cứ mấp máy, đôi mắt mở to ra:

 

 ⁃ Ba, mẹ!

 

Lâm bất chợt ngồi bật dậy, mọi thứ xung quanh tối đen, chỉ có gió lùa vào khung cửa sổ làm anh se lạnh. Ánh mắt vẫn còn lưu lại những tia kinh hãi, giấc mơ ấy nhiều năm qua vẫn đeo bám anh chưa bao giờ ngừng.

Lâm 2 tay vò ôm lấy đầu mình, anh cúi gầm mặt xuống, bờ vai run lên bật bật, ngày hôm nay anh lại khóc nữa rồi:

 

 ⁃ Ba, mẹ……con trai bất hiếu….phải làm thế nào đây?

 

Gió ngoài kia thổi mạnh, sấm chớp bỗng xuất hiện rạch ngang bức màn đen kịt 1 tia sáng chói, mưa sau đó cũng trút xuống 1 trận rào rào, bóng người ngồi trên chiếc giường đơn độc lại trở nên đáng thương tột cùng.

 

Ngày hôm sau, khi đang còn chìm trong giấc ngủ nướng của mình, phía dưới nhà tiếng nói chuyện cười đùa khiến Nhã cảm thấy bực mình.

Cô ngái ngủ khua tay tìm lấy chiếc gối rồi bịt tai lại, nhưng vẫn không át được cái tiếng cười độc nhất của mẹ cô.

Nhã hậm hực ném chiếc gối sang 1 bên rồi ngồi dậy, cô đi ra khỏi phòng rồi xuống nhà:

 

 ⁃ Mẹ, mới sáng sớm mà mẹ trúng số hay sao mà cười lớn thế?

 

Nhã vừa bước xuống chân cầu thang, nhìn đến phòng khách liền đứng hình khi thấy Lâm đang ngồi ở đấy nhìn cô.

Bà Nguyệt thấy vậy liền quay lại nói:

 

 ⁃ Cái con bé này, giờ mới chịu dậy à? Mẹ mà không cười lớn thì chắc mày ngủ đến chiều luôn phải không? Lâm nó đợi mày từ sáng đến giờ đấy!

 

Nhã vẫn còn cảm thấy khá bất ngờ khi Lâm lại xuất hiện ở đây, cô vội vàng đi lại phía anh:

 

 ⁃ Lâm, sao anh lại đến đây?

 

Anh nghe thế nhìn lên cô cười:

 

 ⁃ Hôm trước tôi có chút việc gấp nên đã thất lễ với 2 bác, hôm nay muốn đến tạ lỗi.

 

Bà Nguyệt nghe thế lại xua tay:

 

 ⁃ Ây da, bác đã bảo là không sao rồi! Tuổi trẻ cũng phải có đôi lúc nóng nảy và bồng bột.

 

Nhã vẫn còn ngạc nhiên bởi vì thái độ hôm qua của anh rất khác mà hỏi:

 

 ⁃ Anh không sao chứ?

 

 ⁃ Tôi rất ổn!

 

Bà Nguyệt lúc này đi lại kéo cô:

 

 ⁃ Con bé này, mau lên rửa mặt mũi thay đồ đi, ai lại luộm thuộm như thế này. Nhanh nhanh rồi đưa Lâm nó đến công ty gặp ba con.

 

 ⁃ Gặp ba con? Làm gì ạ?

 

Lâm nghe thế mới đứng dậy nhìn cô:

 

 ⁃ Tôi muốn xin lỗi bác chuyện hôm trước, và cũng muốn nói với bác quan hệ của chúng ta.

 

Nhã ngỡ ngàng nhìn sang anh, Lâm thấy vậy lại khẽ cười mà nói tiếp:

 

 ⁃ Sao vậy? Nhẫn em cũng đã đeo rồi, không lẽ vẫn muốn để tôi chờ đợi nữa sao?

 

Nghe vậy, bà Nguyệt liền đẩy cô đi lên tầng:

 

 ⁃ Còn ngây người ra đó làm gì, mau mau đi lên thay đồ đi!

 

Nhã có 1 cảm giác gì đó rất lạ, cô bước lên cầu thang nhưng ánh mắt vẫn nhìn về phía anh, không hiểu sao cô cảm thấy Lâm có phần kỳ quặc, không lẽ cô nhạy cảm quá sao?

 

Nghĩ là vậy, nhưng Nhã cũng trở về phòng mình sở soạn, sau đó đi xuống nhà.

Bà Nguyệt thấy vậy cũng liền nói:

 

 ⁃ Được rồi, 2 đứa mau đi đi, nếu rảnh thì tối nay về nhà ăn cơm nhé!

 

Lâm nghe vậy cũng đứng lên cúi chào bà 1 cái:

 

 ⁃ Dạ, vậy làm phiền bác cho cháu ăn ké 1 bữa.

 

 ⁃ Cái cậu này, gì mà ăn ké, trước sau gì chẳng là người 1 nhà.

 

Thấy mẹ mình có phần hơi khiếm nhã, cô lại gắt nhẹ:

 

 ⁃ Mẹ!

 

 ⁃ Được rồi, được rồi! Mau đi đi!

 

Bọn họ sau đó cũng đi ra xe, rồi lái thẳng đến Tập đoàn thời trang LN2.

Toà nhà này so với Glavin cũng chẳng thua kém là bao nhiêu, Nhã mở cửa bước xuống, nhân viên ở đây đã liền nhận ra cô liền cúi đầu chào:

 

 ⁃ Cô Nhã!

 

Cô chỉ gật đầu 1 cái, sau đó đợi Lâm bước xuống rồi cả 2 cùng đi vào trong.

Nhân viên và cả khách hàng đang mua sắm ở đây cũng đều tròn mắt nhìn 2 người họ.

Nhã lúc này đi lại quầy lễ tân hỏi:

 

 ⁃ Ba tôi có ở đây không?

 

 ⁃ Dạ, Chủ tịch đang họp, chắc cũng sắp xong rồi, cô Nhã lên phòng đợi đi!

 

Cô nghe vậy khẽ gật đầu 1 cái rồi nhìn sang anh:

 

 ⁃ Ba đang họp, chúng ta lên phòng đợi 1 lát nhé?

 

Lâm nhìn cô cười gật đầu 1 cái sau đó vòng tay ôm lấy eo cô đưa đi, Nhã thấy vậy lại nhíu mày hỏi:

 

 ⁃ Anh làm gì đấy?

 

 ⁃ Em có thường xuyên đến công ty không?

 

Nhã khó hiểu nhìn anh mà trả lời:

 

 ⁃ Khi trước thì có vì em có 1 khoảng thời gian làm việc ở đây, nhưng sau đó thì anh biết rồi đấy. Ba ép em đi xem mắt, em không muốn và đã dọn ra ngoài. Nhưng có chuyện gì sao?

 

 ⁃ Không nhận ra sao? Nhìn họ đi! Tôi không chấp nhận có người đàn ông khác bằng ánh mắt tham vọng như vậy.

 

Nhã nghe thế quay mặt lại nhìn, quả thực mấy nhân viên nam đang nhìn cô, nhưng Nhã sau đó bật cười nói:

 

 ⁃ Cái gì mà tham vọng? Anh nghĩ xa qua rồi đấy!

 

 ⁃ Không xa đâu, thế nên….

 

Nói đến đấy, Lâm kéo cô sát lại người mình rồi ghé vào tai thì thầm:

 

 ⁃ Tôi phải cho họ thấy em đã là của tôi rồi!

 

Nhã nghe vậy lại khẽ tủm tỉm cười nhưng sau đó lại ra vẻ lạnh nhạt đẩy anh ra:

 

 ⁃ Ai là của anh, em vẫn còn chưa đồng ý gả cho anh đâu. Hôm qua là ai đã đuổi em về thế?

 

Lâm nghe cô nói thế mới nhớ lại chuyện hôm qua, anh bỗng khững lại, túm lấy vai cô rồi xoay đối diện mình mà nói:

 

 ⁃ Tôi không hề có ý muốn đuổi em, chỉ là lúc đó tôi có chuyện muốn 1 minnf để suy nghĩ. Nhã, dù có xảy ra bất cứ chuyện gì, tôi cũng không muốn từ bỏ em!

 

Thấy thái độ của anh bỗng nhiên chân thành quá mức khiến cô ngây người, sau đó khẽ cười:

 

 ⁃ Em chỉ đùa thôi, anh làm gì nghiêm túc vậy!

 

Nói rồi, cô khoác tay anh kéo đi vào thang máy:

 

 ⁃ Mau lên đi, chắc ba cũng sắp họp xong rồi!

 

Bọn họ sau đấy bấm đi lên tầng, cách cửa mở, cô và anh bước ra cũng vừa lúc gặp mọi người tan cuộc họp đang đi ra khỏi phòng.

 

Nhã vừa thấy ba mình liền đưa tay lên vẫy:

 

 ⁃ Ba!

 

Mọi người thấy cô cũng liền hỏi:

 

 ⁃ Nhã đấy à? Dạo này đi đâu thế?

 

 ⁃ Không thấy đến công ty, chắc là bận yêu đương rồi đúng không?

 

Cô nghe vậy lại cười giọng trêu đùa:

 

 ⁃ Cháu sắp lấy chồng đến nơi rồi, tầm này yêu đương gì nữa.

 

 ⁃ Haha, thế thì các cô chú phải tiết kiệm để bỏ phong bì rồi.

 

 ⁃ Chú nói thế làm cháu ngại quá, mọi người đến có mặt là quý lắm rồi ạ.

 

 ⁃ Được, nhớ lời cháu nói nhé. Chú đợi thiệp mời đấy.

 

 ⁃ Dạ!

 

Sau đó bọn họ cũng rời đi, có ngang qua anh Lâm cũng khẽ gật đầu 1 cái thay cho lời chào.

 

Đợi khi bọn họ rời đi hết, Nhã đi lại phía ba mình khoác tay ông Long nói:

 

 ⁃ Ba, Lâm đến để xin lỗi ba chuyện lần trước này!

 

Nghe vậy, Lâm mới chuyển tầm nhìn đến ông, ánh mắt anh có 1 chút chuyển biến nhỏ khó để phát hiện ra, sau đó anh khẽ cúi đầu chào:

 

 ⁃ Chào bác! Cháu đến để xin lỗi vì sự bất tiện hôm trước, mong bác rộng lượng bỏ qua cho.

 

Ông Long nghe vậy lại nhìn anh bằng 1 sự soi xét, Nhã thấy ông không trả lời lại khẽ giật nhẹ tay ông như nhắc nhở.

Ông thấy thế lại chiều con gái mà lên tiếng:

 

 ⁃ Được rồi, mau vào phòng ngồi uống nước đi!

 

Sau câu đấy, ông cũng đi thẳng về phía phòng của mình, mà Nhã lúc này cũng liền cười đưa tay kéo anh đi theo.

 

Ở trong căn phòng Chủ tịch khá rộng lớn, ông Long ngồi trên ghế sofa dáng vẻ trễm trệ nhìn anh, có lẽ ông cũng là người lăn lộn ở ngoài nhiều năm nên ông có 1 cảm giác gì đó đề phòng Lâm:

 

 ⁃ Tôi nghe con bé nói cậu là Giám đốc của Tập đoàn Glavin phải không?

 

Lâm nghe thế cũng gật đầu:

 

 ⁃ Dạ!

 

 ⁃ Tôi trông cậu cũng đang còn trẻ tuổi mà có được cơ ngơi này chắc cũng không hề dễ đâu nhỉ?

 

 ⁃ Dạ, cháu cũng có 1 quãng thời gian không được tốt đẹo và xuôn xẻ cho lắm. Đi đến được bước này thực ra cũng nhờ 1 phần vào ba nuôi của cháu.

 

 ⁃ Ba nuôi?

 

Nhã nghe vậy liền vội trả lời:

 

 ⁃ Ba, con đã nói với ba là ba mẹ anh ấy mất khi còn nhỏ, sau đó Lâm sống trong trại trẻ mồ côi rồi được người nhận nuôi đưa sang Anh đó ba.

 

Ông Long nghe vậy khẽ gật đầu nhớ lại:

 

 ⁃ Ba mẹ cậu sao lại mất?

 

Nhắc đến chuyện đấy, phút chốc cả người anh như có lửa bùng, bàn tay bắt đầu run run lên, ánh mắt nhìn ông thoáng 1 chút biết đổi.

Nhã thấy vậy lại vội chen vào:

 

 ⁃ Ba, đó là chuyện buồn sao ba lại nhắc lại?

 

 ⁃ Ba chỉ muốn biết rõ về cậu ấy hơn thôi.

 

Lâm sau đó mới trả lời:

 

 ⁃ Lúc đó cháu còn nhỏ nên chưa hiểu được mọi chuyện. Họ chọn 1 cách ra đi im lặng và không đau đớn, đến giờ cháu cũng không hiểu được là tại vì sao? Có lẽ cuộc sống đã áp lực lên họ.

 

Ông Long nghe vậy cũng chỉ gật đầu, có lẽ bản thân thấy động vào vấn đề nhạy cảm nên cũng qua loa đi:

 

 ⁃ Ba nuôi của cậu làm gì?

 

 ⁃ Ông ấy là 1 thương nhân người Anh.

 

 ⁃ Có vẻ rất giàu có đúng không? Thế nên ông ta mới có thể đỡ đần cậu 1 cơ ngơi như thế này.

 

Lâm khẽ cười:

 

 ⁃ Cũng gọi là có chút dư giả ạ!

 

Ông Long thở dài 1 cái:

 

 ⁃ Thực ra tôi chỉ hỏi để biết rõ hơn về cậu thôi. Còn giàu nghèo tôi không quan trọng, chỉ cần cậu thật lòng yêu con bé, 1 lòng muốn lo cho nó đầy đủ là được, những cái khác không quan trọng vì tôi có thể lo được.

 

Lâm nghe vậy cũng đáp lại:

 

 ⁃ Hôm nay cháu đến đây, trước là xin lỗi bác về chuyện hôm bữa, sau cũng là muốn bác đồng ý cho mối quan hệ của chúng cháu. Nếu được, cháu muốn xin cưới con gái bác.

 

Câu nói của Lâm khiến Nhã ngây người nhìn anh:

 

 ⁃ Lâm, sao anh vội thế?

 

Anh khẽ cười quay sang cô:

 

 ⁃ Ngoài kia có bao nhiêu người ưu tú, tôi không vội sợ không giữ được em!

 

Ông Long nghe vậy lại bật cười khà khà:

 

 ⁃ Đúng, đàn ông chí lớn là phải thế. Lấy vợ là phải lấy liền tay. Được, ta rất ưng ý. Tối nay nếu không bận thì lại nhà ăn cơm với bác.

 

 ⁃ Dạ, khi nãy đến đón Nhã cháu cũng đã có xin bác gái 1 phần cơm rồi!

 

 ⁃ Vậy được rồi, 2 đứa có đi đâu thì đi tối về nhà ăn cơm. Chuyện cưới xin ta sẽ bàn bạc!

 

Ông Long sau đó ra bề rất vừa ý Lâm, tối đấy 1 nhà 4 người họ, trên dưới trò chuyện vui vẻ đến muộn Lâm mới trở về.

 

Anh vừa vào nhà, đã thấy Thomas ngồi sẵn ở phòng khách chờ đợi, cậu ta vừa nhìn thấy Lâm liền xoay màn hình laptop ra mà nói:

 

 ⁃ Cậu Lâm, danh sách nhân viên của LN2 tôi đã thu thập đủ rồi, cậu lại xem đi!

 

Lâm nghe vậy cũng ngồi xuống ghế, nhìn vào màn hình bắt đầu di chuột rồi nói:

 

 ⁃ Vương Mạnh Hùng, Lý Văn Thiện, Võ Thị Lan, Hữu Bá Danh, Lưu Vũ Ngọc. 5 người bọn họ đang là cổ đông nắm giữ cổ phần của LN2. Tìm hiểu kỹ về 5 người họ, nắm giữ điểm yếu ép họ phải giao bán cổ phần trong tay.

 

Thì ra hôm nay mục đích đến LN2 của anh không đơn thuần là nói chuyện với ba cô, mà còn muốn tiếp cận để thăm dò nội bộ trong LN2, sử dụng cái trí nhớ của mình để ghi lại từng chức vụ vủa từng người trong công ty.

Lâm muốn làm gì có lẽ chỉ anh mới biết được, đó cũng là lý do vì sao anh lại càng vội vã muốn kết hôn với Nhã.

 

 

Sóng Hận Tình Sâu - Chap 29