Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

Sóng Hận Tình Sâu - Chap 27

 

 

Ngày hôm sau, vụ việc náo loạn ở bữa tiệc của Minh Trang cũng được đăng khắp diễn đàn. Cư dân mạng tỏ ra thích thú với tính cách của cô gái đã đến dạy ả 1 bài học. Bên cạnh đó những kẻ ghét Trang mượn nước đục thả câu bóc phốt nhiều chuyện xấu của ả. Chỉ trong vòng 1 buổi sáng danh tiếng ả bị đánh tụt, nhiều bên hợp tác với ả cũng huỷ hộ đồng và yêu cầu bồi thường tổn thất.

Hợp đồng của Glvain đã được Lâm thuê luật sư cấp cao xử lý, số tiền đền bù ép giá cao ngất ngưởng khiến Trang không đủ khả năng xoay sở.

 

Nhà, xe, tất cả những gì có giá trị ả đều bán hết, nhữn vụ bê bối cặp kè với các đại gia có vợ để moi tiền cũng bị khui ra. Ả giờ phải sống chui rúc nơm nớp lo sợ vì bị những người vợ cho quân đi tìm kiếm dằn mặt.

 

Sáng sớm nghe được tin tức tốt Nhã cảm thấy hả dạ. Có điều cô vẫn còn đang khá mơ hồ về kẻ luôn bám đuôi muốn giết chết cô là ai.

Nghe qua những thông tin mà Lâm nói, người ở trong công ty lại có thể lấy được đồng hồ của Trang để giả mạo ả đưa cô vào bẫy, rốt cuộc là ai?

 

Nhã suy ngẫm 1 hồi rồi lấy điện thoại ra gọi:

 

 ⁃ Chị Thanh, chị có nhớ được buổi chiều hôm e diễn tập lại bài múa ở Resort, lúc đó có ai vắng mặt không?

 

 ⁃ Ôi, chuyện qua rồi giờ hỏi sao chị nhớ?

 

 ⁃ Nhớ giúp em đi chị.

 

 ⁃ Công ty bao nhiêu người làm sao chị biết hết được. Nhưng vắng mặt cả buổi đó thì có Chi - trợ lý của Giám đốc đấy. Bởi vì cô ấy không đăng ký tiết mục nào cả.

 

Nhã nghe vậy khẽ nhíu mày suy nghĩ, 1 hồi sau mới nói:

 

 ⁃ Em cảm ơn chị nhé!

 

Nói rồi cô tắt máy, trầm ngâm 1 hồi sau đó liền đứng dậy lấy chìa khoá đi ra xe của mình mà lái thẳng đến Glavin.

 

Tất nhiên sau khi cô trở về nhà với ba mẹ mình thì cũng không còn làm nhân viên ở đây nữa. Sau chuyện hôm qua giữa cô và Trang thì mọi người gặp cô lại không ngừng hết lời khen:

 

 ⁃ Nhã hôm qua ngầu lắm nhé!

 

 ⁃ Nhờ cô mà mọi người biết được bộ mặt của Trang đấy.

 

Cô nghe vậy khẽ cười:

 

 ⁃ Em có làm gì đâu. Hôm nay em đến tìm Giám đốc, anh ấy có ở đây không?

 

 ⁃ Có, đang trên phòng ấy.

 

 ⁃ Vậy em lên nhé!

 

Nói rồi, Nhã cũng đi vào thang máy rồi lên thẳng phòng của Lâm, cô không cần gõ cửa trực tiếp mở mà bước vào:

 

 ⁃ Lâm!

 

Vừa gọi tên anh xong Nhã mới phát hiện Chi cũng có mặt trong phòng, cô sau đó bỗng nhiên loé lên 1 ý nghĩ, liền nở 1 nụ cười đi lại:

 

 ⁃ Chi cũng ở đây à? 2 người đang bàn công việc sao?

 

Lâm nghe vậy nhìn đến cô:

 

 ⁃ Sao mới sáng ra đã đến tìm tôi rồi?

 

Nhã lúc này vẻ mặt nũng nịu tiến lại phía sau ghế anh, còn cả gan vòng tay qua ôm lấy cổ anh hành động của Nhã khiến gương mặt Lâm có chút biến đổi, hàng lông mày nhíu nhẹ bởi vết thương ở lưng khẽ nhói lên nhưng ngay sau đó đã thu lại dáng vẻ ấy, mà Nhã lúc này cố xoay hướng tay khoe ra chiếc nhẫn kim cương hôm qua Lâm đã đeo cho cô, muốn vừa tầm mắt Chi nhìn thấy rồi nói:

 

 ⁃ Em ngủ dậy là đã nhớ anh rồi, đến không được sao?

 

Lâm nghe thế lại khẽ cười xoay mặt nhìn sang cô:

 

 ⁃ Được, là em thì bất kể lúc nào cũng được.

 

Bọn họ nói chuyện mà không để ý bàn tay của Chi đang siết chặt đến nổi gân xanh, nhưng gương mặt cô ta vẫn tỏ ra bình thản rồi nói:

 

 ⁃ Giám đốc, chuyện chúng ta đang bàn đến….

 

Còn chưa nói hết Nhã bỗng cắt ngang:

 

 ⁃ 2 người đang bàn chuyện có cần em ra ngoài không?

 

Lâm khẽ lắc đầu:

 

 ⁃ Không sao.

 

Nói rồi, anh cũng hướng đến Chi:

 

 ⁃ Mọi việc cứ tiến triển như vậy đi. Về phía người đại diễn tôi sẽ xem xét.

 

Chi gật đầu 1 cái sau đó thu dọn lại tài liệu, Nhã thấy vậy liền nói với anh:

 

 ⁃ Lâm, anh định khi nào thì gặp mặt ba mẹ em đây? Nhẫn cầu hôn cũng đã đeo rồi, chuyện em cũng đã thưa, ba mẹ em rất muốn gặp anh đấy.

 

 ⁃ Tôi sẽ thu xếp công việc, tối nay được không?

 

 ⁃ Tối nay? Mới nói mà đã quyết định nhanh vậy sao?

 

 ⁃ Sao? Em không vừa ý?

 

 ⁃ Vừa chứ? Vậy giờ em sẽ đi mua ít đồ làm quà nhé, dù sao thì chỉ có em mới hiểu sở thích của 2 người đấy thôi.

 

Lâm khẽ cười 1 cái:

 

 ⁃ Vậy để tôi đưa em đi!

 

Nhã nghe vậy gật đầu rồi nhìn sang Chi:

 

 ⁃ À, Chi! Hay cô có rảnh không? Đi cùng chúng tôi, tôi sợ mua hơi nhiều nên muốn cô phụ giúp xách dùm được không? Yên tâm, tôi sẽ mời cô ở lại ăn cơm cùng với gia đình tôi.

 

Ả ta nghe vậy cố nặn ra 1 nụ cười gượng gạo:

 

 ⁃ Tôi còn việc mà Giám đốc vừa giao.

 

Cùng lúc đó thì chuông điện thoại của Lâm bỗng vang lên, anh nhìn cái tên trên đấy rồi liền bắt máy:

 

 ⁃ Có chuyện gì?

 

 ⁃ Cậu Lâm, đã tìm được tung tích của tên đi biển số 4953 rồi. Xe hắn hiện tại đang để ở khu tập thể Trại Lãn ngõ 17 đường 6, phố F. Tôi hỏi người dân rồi, hắn đang ở trong phòng, chỉ sợ 1 mình tôi không giữ được chân hắn nên cậu đến đây luôn đi.

 

 ⁃ Được rồi, giờ tôi qua ngay.

 

Nói xong, Lâm cũng liền tắt máy rồi nhìn sang cô:

 

 ⁃ Nhã, tôi có việc gấp cần phải giải quyết, chắc không đi cùng em được rồi.

 

Nhã nghe vậy cũng trả lời:

 

 ⁃ Không sao, anh cứ đi đi, để em đi cùng với Chi cũng được.

 

Lâm gật đầu rồi nhìn sang Chi:

 

 ⁃ Chuyện tôi giao để làm sau, cô đi cùng Nhã đi!

 

Nghe anh nói thế, Chi cũng không có đường từ chối chỉ đành gật đầu.

Lâm sau đấy cũng vội vàng rời khỏi Glavin, lái xe đến địa chỉ mà Thomas đã cung cấp cho anh.

 

Chiếc xe dừng lại trước 1 khu tập thể đã lâu đời, vừa thấy xe của anh, Thomas đứng ở gần đấy liền đi lại, Lâm mở cửa bước xuống:

 

 ⁃ Hắn đâu rồi?

 

Thomas nghe thế cũng chỉ tay lên tầng 2:

 

 ⁃ Phòng chính giữa đấy, xe hắn vẫn còn đang để ở chân cầu thang.

 

Lâm nhìn theo hướng mà Thomas chỉ, rồi tiến vào bên trong, chiếc xe motor biển số 4953 được dựng ở ngay bên chân cầu thang, không nhầm lẫn đi đâu được, chính là chiếc xe hôm đến khu resort anh đã gặp. Lâm nhìn sang Thomas rồi nói:

 

 ⁃ Đi lên đó!

 

Dứt lời, anh cũng định bước lên cầu thang nhưng bất chợt Thomas giữ lại:

 

 ⁃ Cậu Lâm, chuyện rời tổ chức….?

 

Anh hiểu được ý của Thomas, thực ra Thomas là được anh đưa về tổ chức, Lâm vô tình cứu anh ta từ tay bọn siết nợ, từ đó Thomas sống trong tổ chức và đi theo Fagus. Anh ta có quen với 1 cô gái, nhưng vì tính chất công việc nên chỉ dám lén lút qua lại. Sau đó cô gái ấy có thai và sinh con cho Thomas, nhưng sợ bị tổ chức khác uy hiếp nên Fagus đã đưa mẹ con họ đến 1 nơi khác và cấm Thomas đến thăm gặp. Sau khi đã lún quá sâu vào việc của tổ chức, Thomas càng sợ bởi vì nguy hiểm luôn rình rập, giờ anh ta chỉ mong có thể được tự do về với vợ con của mình.

 

Ngày Lâm trở về Việt Nam, Thomas đã hỏi anh:

 

 ⁃ Việt Nam có đẹp không?

 

Anh gật đầu trả lời:

 

 ⁃ Rất đẹp. Không có bạo loạn, yên bình và đáng sống!

 

 ⁃ Ước gì tôi có thể đưa vợ con của mình đến đấy 1 lần.

 

Lâm vỗ lên vai Thomas:

 

 ⁃ Lôi kéo anh vào chuyện này là lỗi của tôi. Đợi khi tôi ổn định ở Việt Nam, nhất định sẽ giúp anh rời khỏi tổ chức và đưa cả gia đình anh sang đây sinh sống.

 

Đấy là lời hứa của Lâm với Thomas trước khi lên máy bay trở về Việt Nam. Và anh chắc chắn sẽ phải làm được.

 

Lâm nhìn sang Thomas:

 

 ⁃ Yên tâm, tôi đã nói với ba nuôi rồi, đợi tôi làm xong việc sẽ dẫn cậu đến nhà mới ở Việt Nam.

 

Nghe thế, Thomas liền cười:

 

 ⁃ Cảm ơn cậu Lâm!

 

 ⁃ Trước mắt bắt được hắn đã!

 

Thomas nghe vậy liền gật đầu, sau đó bọn họ cùng đi lên tầng, đến căn phòng đã xác định trước đó, Lâm khẽ ra hiệu cho Thomas gõ cửa.

 

“Cộc, cộc” 2 tiếng vang lên nhưng bên trong vẫn không có động tĩnh nào.

Thomas tiếp tục đưa tay lên gõ cửa “cộc, cộc”.

Sau âm thanh ấy, bên trong mới có phản ứng, giọng nói mang vài phần ngái ngủ gắt lên:

 

 ⁃ Ai đấy?

 

Lâm nghe vậy khẽ nhíu mày rồi nói:

 

 ⁃ Giao hàng!

 

 ⁃ Có đặt cái gì đâu mà giao, nhầm rồi, đi đi!

 

Sau câu đấy, bên trong cũng im bặt hẳn, Thomas thấy vậy lại tiếp tục gõ cửa.

Lần này người bên trong như bị quấy rầy nên có chút bực bội đi ra:

 

 ⁃ ĐÃ BẢO KHÔNG ĐẶT GÌ RỒI, MUỐN CHẾT À?

 

Vừa nói, hắn vừa mở cửa, lúc này bắt gặp Lâm đứng đấy, hắn đủ trí nhớ để nhận ra liền vội vàng đóng lại nhưng Lâm đã nhanh dùng tay cản lại khiến cánh cửa đập thẳng vào mu bàn tay của Lâm làm anh đau mà nhíu mày.

 

Thomas lúc này giật cánh cửa ra, hắn ta chột dạ nên quay đầu bỏ chạy ra phía cửa sổ, định leo sang lan can nhà khác nhưng Lâm đã nhanh túm cổ áo hắn kéo lại, ngay sau đó anh tung 1 cú đấm vào mặt hắn khiến tên đấy ngã xuống đất.

 

 ⁃ Các người….là ai….tao báo công an đấy…!

 

Lâm lúc này gương mặt lạnh như băng, dùng chân dẫm mạnh lên ngực hắn rồi gằn lên:

 

 ⁃ Mày nghĩ mày ra được đây để báo sao?

 

Bị đạp vào ngực, hắn ho sụ sụ rồi run rẩy nhìn Lâm:

 

 ⁃ Mày…mày muốn làm gì? Tao…tao đâu có biết mày là ai đâu?

 

Nghe thế, Lâm lại dùng chân sút thẳng vào mặt hắn khiến máu từ miệng văng ra, hắn đau đớn kêu lên rồi lồm cồm ngồi dậy cầu xin:

 

 ⁃ Làm ơn….tha cho tôi……!

 

Lâm lúc này ngồi xuống đối diện hắn, ánh mắt trừng lên:

 

 ⁃ Nói, là ai sai mày hại cô ấy?

 

 ⁃ Tôi….tôi thực sự không biết…..chỉ biết đó là 1 người phụ nữ, cô ta gọi tôi bằng 1 số lại, nói sẽ cho tôi 1 khoản tiền chỉ cần hù doạ cái người trong bức ảnh cô ta đưa. Nghĩ không phải giết người nên tôi mới nhận.

 

Lâm nghe vậy khẽ nhíu mày:

 

 ⁃ Cô ta gọi bằng số nào?

 

 ⁃ 09xxxxx531

 

 ⁃ Thomas, tra xem!

 

Nghe thế, Thomas liền vội lấy chiếc laptop mang theo mà bật lên, qua vài thao tác liền nói:

 

 ⁃ Số này không đăng ký chính chủ, không tra ra được.

 

Lâm nghe vậy lại nhìn đến hắn rồi nói:

 

 ⁃ Cô ta còn để lại gì không?

 

Hắn lúc này lồm cồm bò lại hộc tủ lấy ra 1 bức ảnh đưa cho anh:

 

 ⁃ Đây là bức ảnh mà cô ta đã chưa cho tôi.

 

Lâm cầm lấy nó, người trong hình là Nhã, bức ảnh được chụp là khi cô đang ở trong công ty, nói vậy Lâm có thể chắc rằng là người của Glavin đứng sau chuyện này.

 

 ⁃ Còn gì nữa?

 

 ⁃ Hết….hết rồi! À, hôm cô ta đưa tiền cho tôi bảo tôi đến khu resort, địa chỉ cô ta lại nhắn sang mail. Anh….anh có thể truy cập vào mail của tôi.

 

Nghe vậy, Lâm liền lấy chiếc laptop trên tay Thomas rồi sử dụng:

 

 ⁃ Đọc đi!

 

Tên đấy vội vàng đọc tài khoản và pass vào, đăng nhập được liền thấy 1 mail gửi đến với nội dung “Theo địa chỉ này, lợi dụng lúc nó tách đoàn thì xử lý, làm tốt có thưởng thêm”.

Lâm nhìn tài khoản mail, sau đấy anh vội vàng thao tác vài bước, mở 1 mã hoá check id xâm nhập vào hệ thống, chỉ vài phút sau đã hiện ra địa chỉ được phát đi, Lâm khẽ nhíu mày:

 

 ⁃ Phố H đường 8? Địa chỉ này…..chẳng lẽ…..

 

Chỉ cần nghĩ đến đấy Lâm bỗng sửng sốt:

 

 ⁃ Là cô ta? Hoàng Chi?

 

Lâm vội đưa laptop cho Thomas rồi đứng dậy định rời đi, nhưng bất chợt anh lại dừng bước, thao tác linh hoạt lấy được con dao găm trên người Thomas rồi bật lên không nói 1 lời đâm thẳng vào đùi tên đấy rồi kéo dọc 1 đoạn dài khiến hắn la oai oái.

Ánh mắt Lâm sắc lạnh nhìn hắn:

 

 ⁃ Nợ máu thì phải trả bằng máu. May cho mày là cô ấy không sao, nếu không tao sẽ tiễn mày đi cùng!

 

Nói xong câu đó, Lâm cũng vội trở ra ngoài, anh lấy điện thoại ra bấm gọi cho cô nhưng tín hiệu lại không thể liên lạc được khiến anh càng thêm lo lắng.

Lâm đi lại xe ngồi vào, anh bật định vị tìm vị trí của cô trên bàn đồ nhưng chỉ tra được vị trí cuối cùng là ở Glavin. Lâm vội vàng khởi động xe rồi lái đi thẳng.

 

Nhã lúc này đã ngồi trong xe của mình rời khỏi Glavin rồi, chiếc điện thoại trong túi xách cô vẫn còn sáng ở chế độ máy bay hiện ứng dụng ghi âm đang chạy.

Nhã vừa lái xe vừa nói với Chi đang ngồi bên cạnh:

 

 ⁃ Tôi không làm phiền cô chứ?

 

Chi nghe vậy cười nhạt nói:

 

 ⁃ Giám đốc đã nói vậy thì đi cùng cô cũng là việc của tôi.

 

Nhã khẽ cười 1 cái:

 

 ⁃ Chắc cô cũng bất ngờ lắm khi biết mối quan hệ giữa tôi và anh ấy đúng không?

 

 ⁃ Có gì đâu mà bất ngờ? Tôi cũng là phụ nữ, tôi có giác quan để cảm nhận được cô và Giám đốc là như thế nào.

 

 ⁃ Vậy mà hôm đấy ở trước mặt mọi người cô vẫn thay Trang tát trả tôi 1 cái. Xem ra cô là người rất thẳng thắn không xu nịnh.

 

Chi nghe vậy khá cẩn thânn nhìn sang cô, có vẻ như ả ta cũng ngầm đoán ra được ý đồ của Nhã nên chỉ cười:

 

 ⁃ Thì ra cô vẫn thù chuyện đó sao? Lúc đấy tôi chỉ nghĩ đến lợi ích của Glavin, mà Trang lúc đó đang là đại diện nhãn hàng, nếu như để cô ta uỷ khuất thì có khả năng vi phạm hợp đồng phải đền bù. Tôi nghĩ như vậy nên mới đánh cô, nếu như cô vẫn giận thì có thể trả lại tôi 1 cái, không sao cả.

 

 ⁃ Tôi có giận đâu, tôi chỉ đang nói đến cách làm việc của cô, thẳng thắn như vậy tôi rất thích. Nhưng mà 1 người luôn tích cực vì Glavin như cô mà sao kỳ nghỉ dưỡng vừa rồi lại không tham gia cuộc thi. Tôi nghe nói năm nào cô cũng đăng ký tiết mục, có năm còn được giải mà.

 

 ⁃ Bộ sưu tập mới ra mắt còn nhiều đơn hàng và công việc cần giải quyết nên tôi tranh thủ đem theo để làm. Dù sao năm nào cũng tham gia rồi, tôi cũng không hứng thú mấy nữa.

 

 ⁃ Cô làm ở Glavin lâu chưa?

 

 ⁃ 6 năm rồi!

 

 ⁃ Cũng lâu nhỉ, cô làm trợ lý cho Lâm cô thấy anh ấy là người thế nào?

 

Nghe đến đó, Chi lại hướng mắt về phía trước, khá để tâm vào trả lời:

 

 ⁃ Giám đốc là người tài giỏi ai cũng biết mà, anh ấy cũng có vẻ ngoài khá hoàn hảo, nhân viên nữ ở Glavin tôi dám chắc ai cũng yêu thích Lâm. Mặc dù anh ấy trông có vẻ lạnh lùng nhưng thực chất khá quan tâm đến cấp dưới của mình. Mọi việc làm rất cẩn thận và chi tiết. Với tôi thì Lâm là người đàn ông hiếm gặp.

 

 ⁃ Nhiều năm ở bên cạnh Lâm như vậy, chắc cô cũng có tình cảm với anh ấy nhỉ?

 

 ⁃ Có tình cảm thì sao, Lâm là người đàn ông khó với được.

 

Nói xong câu đấy, Chi bỗng sực nhận ra mình đã quá bất cẩn liền nhìn sang cô. Nhã thấy vậy liền cười:

 

 ⁃ Đừng lo, tôi không có ý gì đâu. Nghe cô nói như vậy tôi lại cảm thấy mình may mắn quá. Lâm hôm qua đã cầu hôn tôi, cô xem, chiếc nhẫn này đẹp không?

 

Nói rồi Nhã cũng đưa bàn tay mình lên khoe, mà Chi nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn ánh mắt không giấu được sự ghen ghét.

Nhã nhận ra được thái độ ấy lại liền nói tiếp:

 

 ⁃ Đúng như cô nói, Lâm ở ngoài tuy có vẻ lạnh lùng nhưng bên trong anh ấy rất ấm áp. Cô không biết tôi và anh ấy đã trải qua những lần sống chết như thế nào đâu. Khi ở quê ngoại tôi hay cả lần nghỉ dưỡng ở resort vừa rồi. Anh ấy sẵn sàng vì tôi mà không quản tính mạng, cả người đầy vết thương nhưng vẫn không bỏ mặc tôi lại. Lâm nói tôi không giống với những người phụ nữ khác, anh ấy nói yêu tôi vì tôi là tất cả khác biệt.

 

Chỉ nghe đến đó, Chi đã không chịu được nữa liền gắt lên:

 

 ⁃ ĐỪNG NÓI NỮA!

 

Nhã nghe vậy nhìn sang ả ta:

 

 ⁃ Cô sao thế?

 

Chi lúc này mất bình tĩnh trừng mắt sang cô nói:

 

 ⁃ Cô muốn khoe mẽ cái gì với tôi? 

 

 ⁃ Chi, cô làm sao vậy? Tôi đâu có khoe mẽ gì đâu, chỉ muốn trò chuyện với cô thôi.

 

 ⁃ IM MIỆNG ĐI! SAO HÔM ĐÓ MÀY KHÔNG CHẾT LUÔN Ở VÁCH NÚI ĐẤY ĐI CÒN MÒ VỀ LÀM GÌ?

 

Nhã nghe thế kinh ngạc:

 

 ⁃ Chi, sao cô biết chuyện ở vách núi? Tôi chỉ kể tôi gặp chuyện nhưng đâu có nói là ở đâu? Không lẽ cô….

 

 ⁃ PHẢI! Là tao làm đấy, là tao thuê người đẩy mày xuống đó đấy. Tao ở bên cạnh anh ấy 6 năm vậy mà mày chỉ mới xuất hiện thì lấy tư cách gì cướp anh ấy với tao.

 

 ⁃ Chi, cô điên rồi. Lâm trước giờ không phải là của cô.

 

 ⁃ Tao ở bên cạnh anh ấy 6 năm chuyện lớn nhỏ gì cũng đều tao giải quyết. Nếu như mày không xuất hiện thì sớm muộn Lâm sẽ là của tao. Tao đã cho người đến chung cư cảnh cáo mày 1 lần mà mày vẫn không chừa, thế nên tao mới phải mạnh tay hơn. Số mày mạng lớn quá, nhưng tao nói rồi, nếu không là của tao thì cũng không là của ai hết.

 

Nói rồi, ả ta liền chồm người sang cướp vô lăng của cô, Nhã kinh hãi vội dành lấy, chiếc xe lạng lách giữa con phố, tiếng còi bíp inh ỏi.

 

 ⁃ Chi, cô điên sao? Cô làm thế thì cả 2 cùng chết đấy.

 

 ⁃ Tao có chết thì tao cũng sẽ kéo mày chết theo.

 

Nhã luống cuống giành vô lăng với ả, chỉ lo tránh đâm trúng người đi đường mà cứ vô thức đạp chân ga.

Chiếc xe càng lao đi nhanh, quẹt vào dải phân cách rồi đáng lái sang phía vỉa hè, mọi người ở đấy khiếp sợ hét lên.

 

Khi đấy, Lâm trở về Glavin phát hiện cô và Chi đã rời khỏi công ty, liên lạc với cô không được anh liền định vị vị trí của Chi, theo điểm hiện trên bản đồ, Lâm nhấn ga đuổi theo.

 

Từ phía sau đã phát hiện chiếc xe của Nhã đang đánh lái liên tục sang 2 bên, phương tiện xung quanh nép gọn lại, phía trước mặt lúc này rào chắn barrier được hạ xuống cảnh báo có đoàn tàu đi qua, mà chiếc xe của cô dường như không dừng lại được, Lâm đạp mạnh chân ga vượt lên trước sau đó quay ngang chắn đường chạy của xe cô.

Nhã lúc này mới giật mình nhìn phía trước chỉ còn 1 khoảng ngắn, cô kinh hãi giành vô lăng đánh hướng rồi đạp vào chân phanh, tiếng kêu kítttt kéo dài vang cả con phố rồi “RẦM”! 

Sóng Hận Tình Sâu - Chap 27