Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

Sóng Hận Tình Sâu - Chap 25

 

 

Mưa càng mỗi lúc 1 lớn hơn, đường lầy lội và trơn trượt khiến việc đi lại cũng càng thêm khó khăn.

Anh không biết đã dầm mưa trong bao lâu, hiện tại còn không thể nào xác định được phương hướng nữa, cái âm thanh của đất trời rầm rộ ở bên tai khiến Lâm càng thêm bức bối.

 

Anh tức giận đá chân vào 1 thân cây ở đó, cảm giác bất lực ngồi thụp xuống, 2 tay ôm lấy đầu mình. Thật sự không lường trước được phán đoán của anh lại sai, kẻ muốn hại cô lại không phải chỉ mình Trang, người của anh nói tên Mạnh sau khi bị anh cho nghỉ việc thì cũng đã sang 1 công ty khác để làm, hắn ngoài việc có biết sơ qua sẵn mối quan hệ khách hàng của Glavin nên đã tranh thủ đấu mối cho chỗ làm mới thì không hề có động thái nào khác. Có thể đi với đoàn nhân viên của công ty, lại lấy được đồng hồ của Trang để hướng mọi nghi ngờ sang ả, rốt cuộc là ai muốn hại cô?

 

Sự lo lắng và sốt ruột khiến Lâm hoàn toàn không còn đủ lý trí để suy nghĩ nữa. Lại nhớ đến cảnh tượng cô bị truy sát ở chung cư khiến anh thêm sợ hãi.

Lâm gượng đứng dậy, đáng lẽ ra anh không nên để cô đi 1 mình như vậy, khi mà còn chưa tìm được kẻ đang rình rập cô mỗi ngày, anh sai rồi!

Lâm lại tiếp tục chạy tiến sâu vào hơn, mưa to cỡ nào cũng không đẩy lùi được bước chân người đàn ông ấy.

 

Cho đến khi anh bất chợt phát hiện phía trước mặt là 1 vực sâu, linh tính bất giác cảm thấy chẳng lành liền vội chạy tới đó.

Ánh mắt ngay sau đấy trở nên hoảng hốt khi nhìn thấy cô đang nằm im lặng ở dưới đấy, mưa trút mạnh xuống dáng người nhỏ bé đã lấm lem bùn đất mà liền gọi lớn:

 

 ⁃ Nhã!

 

Âm thanh vừa dứt, Lâm cũng không chần chừ gì liền trượt người theo đường dốc đó mà xuống, vết thương cũ trên lưng anh sau đợt xảy ra sự cố ở nhà bà ngoại cô cũng mới gọi là đang lành lại thì lúc này 1 sự va quẹt nhẹ thôi cũng làm nó há miệng ra mà rỉ máu.

 

Nhưng kỳ lạ là người đàn ông này chẳng hề cảm nhận được cơn đau đấy, anh vội vàng lao đến đỡ lấy cô mà lay mạnh:

 

 ⁃ Nhã, Nhã!

 

Mưa trút xuống cuốn trôi đi mọi thứ, qua cái dòng nước đục ngàu ấy, anh vẫn thấy được thứ chất lỏng màu đỏ loang ra rồi theo dòng chảy đi.

 

Lâm sợ hãi ôm chặt lấy cô vào lòng, ánh mắt băng giá thường ngày bỗng trở nên yếu đuối và đáng thương như 1 đứa trẻ lo mất mẹ vậy:

 

 ⁃ Nhã, cố gắng lên, tôi nhất định đưa em ra khỏi đây.

 

Nói rồi, Lâm lại hướng mắt nhìn lên phía vách đá kia, để leo được lên đấy trong thời tiết như thế này là rất khó, lại quay nhìn về phía khu rừng trước mặt, mọi thứ cứ sâu hun hút không biết đâu mới là lối ra.

 

Anh siết chặt cô vào lòng, rồi quyết định tìm cách để leo lên lại phía trên kia.

Nhưng khi Lâm vừa định đứng dậy thì bàn tay cô run rẩy túm lấy tay áo anh, giọng nói mỏng manh vang lên bên tai:

 

 ⁃ Lâm!

 

Anh vừa nghe thế liền vội nhìn xuống cô:

 

 ⁃ Nhã, em cố gắng 1 chút, tôi sẽ tìm cách để ra khỏi đây!

 

Bờ môi cánh đào giờ chỉ còn lại 1 mảnh tái nhợt, cả người cô không ngừng run lên mà lạnh ngắt, đôi hàng mi chậm rãi hé mở ra nhìn anh mà gắng gượng nói:

 

- Lâm.....hình như.....em.....có thai rồi!

 

Câu nói ấy của cô khiến Lâm sững sờ, những hạt mưa nặng trĩu vẫn trút xuống bờ vai rộng lớn ấy như 1 sự trừng phạt của mẹ thiên nhiên, khi anh còn chưa kịp phải nên có cảm xúc như thế nào thì Nhã lại khó nhọc nói:

 

- Nhưng....hình như.....cái thai.....cũng....bị mất rồi!

 

Mặc dù đã được anh ôm lấy che chắn nhưng những hạt mưa kia vẫn điên cuồng rơi rớt xuống gương mặt thiếu sắc của cô, không còn nhìn ra đâu là nước mắt nữa, chỉ thấy đôi đồng tử bỗng vô hồn thiếu sức sống đang đỏ hoe lên.

Dáng vẻ ấy dày vò tâm tư anh 1 cách khủng khiếp.

Vòng tay Lâm ôm chặt lấy cô, có phải là cơ thể cô lạnh ngắt khiến anh run lên, hay là người đàn ông ấy đang cố kìm nén cảm xúc của mình để nuốt ngược nước mắt vào trong.

 

Anh nâng đầu cô lên, áp chặt gương mặt mình vào bờ má cô, ánh mắt đã sớm đỏ hoe mà nói:

 

 ⁃ Tôi xin lỗi! Xin lỗi vì đã để em 1 mình!

 

Bàn tay cô khi ấy run run đưa lên chạm vào 1 bên gương mặt của anh, sự lạnh buốt từ những ngón tay len qua lớp da thịt mỏng rồi ngấm sâu vào bên trong khiến trái tim anh co thắt lại, cảm giác hơi thở của cô đã yếu đi rất nhiều rồi:

 

 ⁃ Lâm…..đừng giận em…..! Mất con rồi…..nếu mất anh nữa……em….phải làm sao đây?

 

Những chữ cuối cùng cướp đi hết sức lực đang gắng gượng của cô, bàn tay dần dần trượt xuống mà buông thõng.

Lâm nhận ra được sự kỳ lạ ấy, anh vội nhìn xuống gương mặt cô, đôi mắt ấy đã nhắm chặt khiến anh kích động:

 

 ⁃ Nhã, Nhã!

 

Cô đã không còn bất cứ phản ứng nào, anh vội vàng áp mặt lại gần cảm nhận. Sự sống của cô chỉ còn lại 1 sợi chỉ mỏng manh trước gió, chẳng có thời gian để cho anh than khóc kêu trời đất nữa.

Lâm vội đặt cô xuống, anh cởi chiếc áo của mình ra sau đấy đỡ cô lên lưng của anh, dùng nó buộc thân cô lại với thân anh để giữ chặt.

Lâm để 2 tay cô đặt lên vai mình rồi kéo ra trước, sau đó tháo chiếc thắt lưng của mình mà quấn lấy 2 cổ tay cô lại, cảm giác đã có sự chắc chắn Lâm mới đứng dậy tiến lại phía vách núi kia, cố gắng tìm những viên đá làm điểm bám rồi leo lên.

 

Đường mưa trơn trượt, lại thêm sức nặng ở trên lưng khiến việc leo lên của anh bị cản trở, cứ được 1 đoạn thì lại bị trượt xuống.

Cả gương mặt đã ướt nhẹp của cô cứ gục trên vai anh mà nghiêng ngả.

 

Lâm khẽ nhìn sang, dáng vẻ của cô lại càng khiến anh muốn phát điên lên.

Bàn tay anh gồng đến mức gân xanh nổi cuồn cuộn, bấu chặt vào những tảng đá, lớp đất, dường như tất cả những sức lực đã dồn hết vào nó, từng chút leo lên.

Những đầu ngón tay vì cào cấu quá nhiều mà đã trầy xước tứa máu, xương đốt mỗi 1 lần cố bám trụ vào tảng đá nào là chống đỡ như muốn vỡ vụn ra.

Ông trời vẫn chẳng thương tình cho 2 con người nhỏ bé này, mưa vẫn trút xuống rầm rộ không thương xót.

 

Chẳng biết người đàn ông ấy đã phải gồng gánh trong bao lâu, chỉ khi đôi bàn tay của anh đã sưng rộp lấm bùn đất bám vào bờ vách ở trên cao, khoảng cách chỉ 1 chút nữa thôi là có thể lên được rồi bất chợt trượt 1 bên chân, cả người lại lại bị trôi xuống, Lâm nhanh chóng cố túm vào 1 chỏm đá để giữ lại, gương mặt đã ướt nhẹp và tái nhợt vì thấm nước quá lâu, Lâm lại cắn chặt xuống môi mình rồi dùng sức tiếp tục leo lên.

 

Khi đàn ông đã 1 dạ nặng lòng với người phụ nữ của mình, mặc trời cao có sập xuống thì bờ vai ấy dù không so được với vạn dạm giang sơn cũng sẽ vì cô mà chống đỡ.

Sự kiên định của người đàn ông được nhìn thấy rõ khi mà trước mặt họ là vô vàn lựa chọn, sau lưng là trái tim nữ nhân nhưng họ vẫn chỉ thấy cả thế giới mình chính là ở phía sau mà dù đau cũng không bao giờ bỏ lại.

 

Nỗ lực nào rồi cũng sẽ được đền đáp, cuối cùng anh cũng đã có thể bước lên khỏi vực sâu ấy, Lâm còn chẳng kịp cho mình lấy vài giây để nghỉ ngơi, sau đó đã tiếp tục cõng cô chạy tiếp.

 

Anh trở về resort, đi lại phía xe của mình, mọi người ở bên trong nhìn thấy 1 cảnh tượng như vậy liền hốt hoảng chạy ra:

 

 ⁃ Trời ơi, Giám đốc, Nhã bị sao vậy?

 

Lâm lúc này tháo dây buộc để cô xuống, chị Thanh vội vàng đỡ lấy rồi nói:

 

 ⁃ Nhã chảy nhiều máu quá, cả người lạnh toát rồi. 

 

Lâm sau khi vứt hét những vướng víu khi nãy mà anh dùng để giữ chặt cô sau đó liền mở cửa xe rồi đỡ lấy cô nằm vào phía ghế sau, chị Thanh thấy vậy cũng định vào theo thì Lâm bất chợt lên tiếng:

 

 ⁃ Không cần ai phải đi cùng cả. Cô ở lại thông báo với mọi người thu dọn để về sớm đi!

 

Nói xong câu đấy, anh cũng đóng cửa xe lại, sau đó đi lên phía ghế lái ngồi vào rồi khởi động xe lao vút đi trong màn mưa dày đặc.

 

Mọi người đứng ở đây ngây ngốc nhìn theo không hiểu chuyện gì, duy chỉ có 1 ánh mắt nổi lên những tia căm phẫn mà hằn học quay trở vào trong.

 

Trên cung đường mưa giăng kín lối, con xe đắt tiền đen bóng ngược chiều mưa lao đi với vận tốc kinh hoàng, khiến tất cả các phương tiện khác cũng khiếp sợ nép gọn vào bên trong.

 

Cả đoạn đường 50km chỉ đi với khoảng 30 phút đồng hồ, đã đi đến thẳng bệnh viện của thành phố mà không hề biết rằng biển số xe của anh đã bị bắn tốc độ bao nhiêu lần.

 

Lâm dừng xe lại trong khoảng sân rộng lớn, sau đó bước xuống đi lại phía sau mở cửa bế cô ra mà chạy thẳng vào trong:

 

 ⁃ Bác sĩ, Bác sĩ! Mau gọi bác sĩ ra đây!

 

Anh điên cuồng quát lớn khiến mọi người đều tập trung hướng mắt về, ngay sau đó 1 đội ngũ y bác sĩ chạy ra đẩy theo 1 chiếc giường lại:

 

 ⁃ Mau đặt bệnh nhân lên đây, cô ấy bị sao vậy?

 

Lâm vội vàng đặt cô nằm lên chiếc giường, hơi thở gấp gáp mà nói:

 

 ⁃ Cô ấy….chắc bị sảy thai rồi….lại dầm mưa quá lâu.

 

Nghe thế, 1 bác sĩ trực tiếp chạm vào người cô để thăm khám ông đưa bàn tay kéo mí mắt cô lên xem sét rồi lại đo huyết áp:

 

 ⁃ Đồng tử co giãn không có phản xạ, huyết áp 68/60 mmHg, mạch yếu, có triệu chứng sốc giảm thể tích do mất máu. Mau đẩy vào phòng cấp cứu!

 

Sau câu đấy, y bác sĩ cũng vội vàng đẩy chiếc giường đi thẳng vào bên trong, đến căn phòng cấp cứu đẩy cửa vào mà Lâm tay còn giữ chặt lấy thành giường cô theo sau nhưng bất chợt 1 y tá gạt tay anh ra rồi nói:

 

 ⁃ Người nhà đợi bên ngoài đi.

 

Nói xong câu đó, cô y tá cũng đóng cửa phòng lại còn không kịp để anh nhìn cô thêm 1 lần nữa.

Lâm bất lực đứng đấy cả người vẫn còn ướt nhẹp chưa khô, tâm can như trên 1 chảo dầu nóng mà ngồi phịch xuống chiếc ghế chờ, khẽ cúi mặt nhìn xuống bàn tay nhem nhuốc dính máu của mình.

 

Khi đấy, 1 nữ y tá tiến lại phía anh dè chừng hỏi:

 

 ⁃ Tôi thấy anh cũng bị thương rồi, có cần xử lý vết thương không?

 

Anh nghe vậy nhưng cũng chẳng ngẩng mặt nhìn lên cô ta mà khẽ lắc đầu.

Thấy thế, cô ta lại đưa cho anh 1 chiếc áo của bệnh viện:

 

 ⁃ Tôi nghĩ anh nên đi rửa qua 1 chút, thay đồ đi nếu không sẽ cảm lạnh. Phải giữ sức khoẻ của mình thì mới lo được cho vợ của anh.

 

Lâm nghe thế mới nhìn lên cô ta, 1 hồi sau đó cũng đưa tay cầm lấy chiếc áo đấy, cô y tá đó cũng liền rời đi.

 

Bàn tay còn dính bùn đất vừa cầm vào chiếc áo đã bẩn, anh dù đã cố gắng chỉnh đốn cảm xúc của mình nhưng tâm tư lại hoàn toàn không nằm ở đây.

Lâm ngồi đấy chờ đợi trong sự bất lực của chính bản thân mình, thời gian cứ thế trôi đi, dòng người vẫn đi qua đi lại trước mặt vội vã.

Chẳng biết đã phải ngồi đấy trong bao lâu, chỉ khi cánh cửa mở ra, Lâm nghe tiếng động liền vội đứng dậy đi lại, vị bác sĩ khi nãy bước ra ngoài nói với anh:

 

 ⁃ Bệnh nhân đã qua giải đoạn nguy hiểm rồi, thời gian này nên nghỉ ngơi tĩnh dưỡng nhiều.

 

Lâm nghe thế mới thở phào 1 cái:

 

 ⁃ Cảm ơn bác sĩ!

 

Ông ấy gật đầu rồi định quay vào trong, nhưng sau đó Lâm bất chợt lên tiếng:

 

 ⁃ Bác sĩ, có thể giúp tôi 1 chuyện không?

 

 ⁃ Cậu nói đi.

 

 ⁃ Việc cô ấy bị sảy thai, có thể đừng ghi vào bệnh án được không? Tôi không muốn danh dự của cô ấy bị ảnh hưởng.

 

Ông nghe vậy khẽ nhíu mày rồi lại nhìn anh 1 lượt từ trên xuống xong thở dài:

 

 ⁃ Được rồi, tôi hiểu. Nhưng nếu không muốn danh dự người phụ nữ của mình bị ảnh hưởng vậy thì hãy cho cô ấy 1 danh phận xứng đáng.

 

Nói rồi, ông cũng quay người vào trong mà Lâm đứng đấy tâm tình cũng trở nên phức tạp.

Việc kết hôn quả thực trước giờ anh chưa nghĩ tới, nhưng có lẽ cũng đã đến lúc rồi.

 

1 lúc sau đó, Nhã được đẩy ra ngoài với gương mặt nhợt nhạt thiếu sắc, Lâm vội vàng đi đến bên cạnh chiếc giường, nhìn cô vẫn còn mê man ngủ mà lại càng dằn vặt bản thân hơn.

 

Nhã được đưa về phòng yêu cầu để nghỉ ngơi, sau khi y tá dặn dò những thứ cần thiết rồi rời đi, Lâm mới đi vào nhà vệ sinh để dội sạch những bùn đất trên người mình rồi trở ra ngoài.

Anh kéo chiếc ghế lại sát bên giường cô ngồi xuống, ân cần cầm lấy bàn tay cô nắm chặt lấy.

 

Khi đó, Nhã cũng vì vậy mà tỉnh lại, hơi thở vẫn còn yếu ớt gắng gượng nói:

 

 ⁃ Lâm!

 

Nghe thế, anh liền vội sát lại gần cô:

 

 ⁃ Nhã, em thấy sao rồi? Có ổn không?

 

Cô nhìn đến anh bằng 1 ánh mắt đượm buồn vô hồn mà khẽ lắc đầu

 

 ⁃ Không…..đau lắm…..chỗ nào cũng đau…..tay chân thì mỏi nhức….tâm can như tê cứng lại….ngực trái của em nữa….nó khó thở lắm!

 

Anh nghe vậy mà lòng đau thắt lại, đôi mắt trở nên đỏ hoe, đưa bàn tay cô lên thơm nhẹ sau đó lại vuôt ve bờ má thiếu sắc của cô rồi nói:

 

 ⁃ Nhã, tôi xin lỗi!

 

1 câu đấy của anh bỗng nhiên khiến cô khoé mắt cô chợt ướt, tuyến lệ như bị chèn ép mà đua nhau chảy ra. Nhã mím chặt môi mình mà quay mặt nhìn lên phía trần nhà, cô khẽ lắc đầu, nước mắt vẫn chảy xuống 2 bên thấm ướt gối:

 

 ⁃ Buổi sáng….em đã thấy trong người mình khó chịu…..buồn nôn….và rất mệt mỏi…..Đáng lẽ em đã ở trong phòng nghỉ rồi…..nhưng….nhưng lúc đó…..thấy anh và Trang…..trong lòng em bức bối khủng khiếp…..em đã ương bướng mặc kệ sức khoẻ của mình…..mà đi leo núi…..Nếu như em không ương bướng….thì có lẽ…..đứa bé….con….con của chúng ta…..

 

Nói đến đó cô bỗng nhiên khóc nấc lên, Lâm thấy vậy liền vội ôm lấy cô vào lòng, tâm can anh đang đau thắt lại, sự thống khổ của cô cũng là nỗi dày vò khủng khiếp đối với anh:

 

 ⁃ Nhã, là tại tôi….xin em…..đừng tự tổn thương mình như vậy nữa….!

 

Có lẽ việc mất đi đứa bé khiến người con gái trở nên yếu lòng hơn, cô ở trong vòng tay anh mà khóc nức nở:

 

 ⁃ Lâm….em xin lỗi….em xin lỗi……tất cả mọi chuyện…..đều do em….

 

Nghe những lời như vậy tim gan anh như ngàn mũi kim châm vào, gương mặt cương nghị ấy đã không thể giấu nổi tâm tư của mình nữa, giọt nước mắt chảy dài xuống, anh khẽ nhắm mắt lại nói:

 

 ⁃ Đừng xin lỗi nữa, mọi chuyện không phải do em. Có sai thì là do tôi sai, trăm vạn ngàn lần cũng không nên bỏ mặc em như vậy. Nhã, tôi xin em đừng dằn vặt, em càng như vậy tôi càng ân hận khủng khiếp. Nó biến tôi thành 1 kẻ đốn mạt hèn hạ không cách nào sửa chữa được nữa.

 

Sau câu nói ấy của anh, cô cũng chẳng nói gì nữa nhưng tiếng khóc vẫn không ngừng vang lên.

Chỉ đến khi đã quá mệt, cô mới dần dịu xuống mà thiếp đi.

 

Thấy người con gái trong lòng mình đã dịu xuống, anh mới từ từ đẩy cô ra, gương mặt còn lấm lem nước nhưng đã vì mệt mà đã say giấc từ lúc nào. Lâm nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống, cẩn thận kéo chăn lên cho cô, suy tư nhìn cô 1 hồi rất lâu rồi mới đứng dậy trở ra ngoài.

Anh dặn dò nhân viên y tá để ý đến cô sau đó mới ra xe lái thẳng về nhà.

 

Anh đi vào phòng tắm, xả nước dội sạch những bụi bẩn trên người mình, hình ảnh cô nằm dưới trời mưa trên vũng máu ấy cứ ám ảnh trong tiềm thức của anh, cả người sôi sục lên 1 ngọn lửa giận dữ.

 

Lâm khoá nước lại, với lấy chiếc khăn quấn quanh thân dưới của mình rồi trở ra, anh đi lại lấy điện thoại bấm gọi cho ai đó rồi nói:

 

 ⁃ Tôi cần điều tra tên đấy, bằng mọi giá phải tìm được hắn.

 

 ⁃ Cậu Lâm, ông chủ đã băt đầu để ý hành động của tôi rồi. Không lâu nữa đâu, vài ngày thôi ông ấy sẽ bay sang gặp cậu.

 

 ⁃ Cứ làm đi, mọi chuyện tôi sẽ chịu. Tôi đã chuẩn bị cho vợ con anh 1 căn nhà và khoản tiền đủ để sống an nhàn không vất vả ở Việt Nam rồi, sau chuyện này tôi hứa sẽ giúp anh rời khỏi tổ chức.

 

 ⁃ Cậu Lâm, cảm ơn cậu!

 

Nói rồi, Lâm cũng tắt máy, sau đó khẽ nhắm mắt lại, những hồi ức ngày còn ở bên Anh chưa bao giờ khiến Lâm quên đi được. Trong phút chốc nghe tin ông ấy sắp sang Việt Nam, bất giác anh lại có 1 nỗi lo sợ trỗi dậy.

 

Tối đấy, ở bệnh viện, nghe tin con gái gặp chuyện, ông bà Long Nguyệt vội vàng đến.

Người phụ nữ ăn mặc quý phái ngồi bên cạnh giường bệnh mếu máo nhìn cô 1 lượt:

 

 ⁃ Trời ơi, mới có bao lâu đâu mà người ngợm nó thành ra như này rồi. Đấy, ông xem đi, làm ba nó mà để con gái nó như vậy đây. Nhà có mỗi 1 đứa, cả ngày ép nó lấy chồng, nó không chịu thì bắt nó bỏ nhà đi, không hỏi han đến luôn, làm ba cái kiểu gì thế?

 

Ông Long lần đầu tiên bị vợ nói xơi xơi vào mặt mà không dám lớn tiếng lại, gương mặt có vẻ day dứt mà nói:

 

 ⁃ Thì không phải tại con Nhã nó ương bướng như bà sao? Nói cái là bỏ đi liền, còn cương quyết không nhận trợ cấp của mẹ nó nữa mà.

 

Nhã nghe thế nhìn sang ông:

 

 ⁃ Là ai ra điều kiện vậy ạ? Cả tháng nay ba cũng không hỏi xem con thế nào, con đang nghĩ không biết con có phải con riêng của mẹ hay không?

 

 ⁃ Ấy, sao lại nói thế? Ba là ba của con mà! Thôi được rồi, giờ không xem mắt, không lấy chồng nữa, cứ ở vậy ba nuôi. Chứ thấy mày nhắc đến lấy chồng khổ quá. Thôi thì về nhà với ba mẹ đi!

 

Cô nhìn ông như vậy khẽ mỉm cười:

 

 ⁃ Vậy ba chấp nhận thua chưa?

 

 ⁃ Rồi, ba thua! Mày là nhất!

 

Cô nghe thế dang vòng tay ra rồi vẻ nũng nịu:

 

 ⁃ Ba, cảm ơn ba, cho ôm 1 cái đi!

 

Ông thấy vậy cũng ôm lấy cô vào lòng rồi vỗ về lên bờ vai nhỏ:

 

 ⁃ Khổ cho con rồi!

 

Bà Nguyệt ngồi đấy nhìn 2 ba con lại chỉ bật cười.

 

Lúc đó, Lâm đi đến định mở cửa vào, nhưng nhìn qua cửa kính chỉ thấy 2 bóng lưng người đàn ông và phụ nữ đấy lại nghe cuộc nói chuyện vui vẻ của họ, anh bỗng chốc không muốn quấy rầy.

Thấy cô cười là an tâm rồi, Lâm lại quay người rời đi.

 

Vài ngày sau khi biết được Trang là kẻ đã chơi xỏ cô trong vụ hỏng trang phục và việc đèn sân khấu bị rơi, đã bị Lâm huỷ hợp đồng và bắt đền bù 1 khoản tiền lớn, xoá hết hình ảnh liên quan đến Glavin, tung mọi sự thật khiến danh tiếng của ả bị tụt dốc thảm hại.

Nhưng mà ả vẫn mặt dày ở nhà riêng của mình tổ chức tiệc tùng sang chảnh nói là giải vận xui gì đấy. Nhã quyết định phải đến dạy dỗ ả cho thoả cơn uỷ khuất này.

 

Chiếc xe maybach S650 màu đen bóng loáng dừng lại trước biệt thự ven hồ, 1 người đàn ông vội vàng bước xuống đi lại phía sau mở cửa. Chạm đất đầu tiên là đôi cao gót màu đỏ hàng hiệu nặng tiền, sau đó là cặp chân thon dài bước ra, thân hình nóng bỏng của người phụ nữ trong chiếc váy dạ hội đỏ xẻ tà cao đến phần hông khiến mọi ánh mắt của quan khách bên trong buổi tiệc cũng phải ngoái lại nhìn.

Gương mặt xinh đẹp lần này được trang điểm khá kỹ và sắc sảo, mái tóc dài uốn lượn sóng bồng buông xoa che đi tấm lưng trần, 1 bên mái được vén cao bởi chiếc kẹp tóc đính đá hiệu Chanel. Cô từng bước tiến vào bên trong, trên tay cầm 1 em túi kim sa không hề rẻ, cả gương mặt toát lên độ sang chảnh và khí chất của người thượng lưu.

 

Nhã len vào đám đông đang tròn mắt nhìn mình, tiến đến phía bàn của Trang, đám bạn ả thấy cô lại khẽ hất mặt ra hiệu, Trang thấy thế cũng nhìn sang, thoáng sắc mặt ả có chút ngạc nhiên nhưng sau đó khẽ cười nhếch:

 

- Mượn được đồ ở đâu vậy? Sao trông vẫn nghèo hèn như thế?

 

Ai ngờ lời vừa dứt, Nhã liền cầm ly rượu trên bàn hắt thẳng vào mặt Trang khiến ả sửng sốt:

 

- Con điên này!

 

Sau đó mấy đứa bạn của ả cũng tiến lại gần tỏ vẻ dữ dằn nhìn cô, Nhã thấy vậy, bờ môi xinh đẹp khẽ cong lên 1 đường mê hoặc sau đó vỗ tay 1 cái, không quá 3 giây, 1 đoàn người áo đen bước vào đứng ngay sau hậu thuẫn cho cô, Nhã chợt đanh mặt lại, ánh mắt sắc bén:

 

- Hôm nay đứa nào dám nhảy vào chuyện của tao và nó, giải quyết hết, hậu quả con Nhã này sẽ chịu!

 

Nói rồi, Nhã đưa chiếc túi của mình cho 1 người đàn ông mặc đồ đen đứng sau cầm lấy, ánh mắt trừng lên đầy ý đe dọa.

Nhìn cái khí thế áp bức người này khiến mấy đứa bạn Trang cũng phải sợ, bọn nó bỗng nhiên nhụt chí nhìn nhau rồi lùi lại. Nhã thấy thế trực tiếp tiến sát lại phía con Trang, túm lấy tóc ả giật ngửa ra sau khiến Trang la oai oái:

 

- Ahh, con điên này, mày muốn làm gì?

 

Nhã cười nhếch 1 cái rồi gằn lên:

 

- Tao muốn làm gì à? Muốn 1 ăn 1 với mày, để mày biết con này không dễ bị nạt đâu.

 

Lời vừa dứt, Nhã liền vung tay giáng xuống mặt Trang 1 cái tát kêu "chát" khiến mọi người cũng kinh sợ mà trố mắt.

 

Ả ta bị đánh trước mặt đông người cũng tỏ ra sốc mà trừng mắt lên với cô, sau đó cũng vung tay lên định đánh trả nhưng Nhã túm được và tiếp tục tặng cho ả 1 cái “chát” xuống mặt.

 

Cả 1 bên má của ả đã đỏ rộp lên in rõ 5 vết ngón tay.

Trang nén mặt như muốn phát điên lên nhìn cô sau đó như chó hoang lao đến túm lấy tóc cô:

 

 ⁃ Con điên này, mày muốn chết à mà dám đánh tao!

 

Lúc đấy, mấy người áo đen định đi đến nhưng Ngã quát lên:

 

 ⁃ ĐỨNG YÊN ĐÓ!

 

Nghe thế, bọn họ khựng lại, Nhã cũng túm lấy tóc ả giật mạnh ra sau rồi gằn giọng:

 

 ⁃ Tao cho mày 3 giây để mày buông ra.

 

Ả ta nghe thế cũng đáp lại:

 

 ⁃ Mày buông trước đi!

 

 ⁃ 1…..2……3!

 

Con số 3 vừa được đọc ra, Nhã liền dùng trán mình đập mạnh vào mũi Trang khiến ả đau điếng mà vội buông tay ra ôm lấy cái mũi mình:

 

 ⁃ Mẹ kiếp, con….

 

Còn chưa kịp chửi cho hết thì Nhã đã vung tay tát tiếp ả 1 cái:

 

 ⁃ Giờ tao mới tính toán với mày đây. Cái này là trả cho việc mày đã để đèn sân khâu rơi làm Lâm bị thương.

 

Nói rồi, cô lại tiếp tục 1 cái tát nữa:

 

 ⁃ Cái này là mày phải chịu thay Chi vì cô ta dám vì mày mà đánh tao.

 

Trang bị cô tát tới tấp đến mức hoa mắt choáng váng, còn chưa kịp ổn định thì lại “chát” cái nữa:

 

 ⁃ Cái này, là trả cho việc mày làm hỏng cái váy của tao. Mày biết tao mua cái váy đấy bao nhiêu tiền không? Tao sợ 10 đêm đứng nhún nhảy gảy nhạc của mày cũng không đủ đâu.

 

Trang phải nói là sốc này qua sốc khác, đứng còn không vững mà lảo đảo va vào chiếc bàn ở cạnh đó khiến ly cốc rơi xuống vỡ “Xoảng”.

Nhã sau đó lại tiến tới giáng thêm 1 cái tát nữa rồi nói:

 

 ⁃ Tao có thể không nổi tiếng bằng mày nhưng tiền mày chưa chắc nhiều bằng tao đâu. Thế nên, đừng bao giờ gọi tao là nghèo hèn.

 

Cú tát vừa rồi khiến Trang mất thăng bằng mà ngã xuống đất, mọi người xung quanh nhìn bộ dạng hung dữ của cô cũng không dám can ngăn.

 

Nhã cúi xuống cởi chiếc giày cao gót của mình ra rồi cầm nó tiến lại phía Trang, cô theo đà ngồi lên người Trang, bàn tay đưa lên bóp chặt cằm ả xoay mặt đối diện mình. Nhã cầm chiếc giày hướng mũi đế nhọn chĩa thẳng vào con mắt của ả, chỉ cách chừng vài cm thôi mà trừng mắt lên nói:

 

- Loại phụ nữ rẻ tiền như mày, tốt nhất đừng đụng vào người đàn ông của tao!

 

Nói xong câu đó, Nhã với lấy chai rượu nằm đổ bên cạnh rồi dốc thẳng xuống mặt ả khiến Trang mắt mũi nhắm chặt lại mà mím môi dãy dụa.

 

Sau khi, chai rượu dốc hết, Nhã vứt sang 1 bên rồi cầm đôi giày cao gót của mình đứng dậy mà quay người đi.

 

Đám bạn của Trang bây giờ mới dám chạy đến đỡ ả ta lên rồi hỏi han, mà ả còn cay cú chỉ tay về phía cô:

 

 ⁃ Con khốn kia, mày cứ đợi đấy, chưa xong với tao đâu.

 

Nhã nghe thế quay mặt lại nhìn ả mà cười nhếch:

 

 ⁃ Tao không ngại đợi mày, chỉ sợ mày không đủ sức đấu lại tao thôi.

 

Dứt lời, Nhã cũng liền quay đi, nhưng ngay khi ấy, từ bên ngoài Lâm bước vào tiến lại khiến cô kinh ngạc:

 

 ⁃ Lâm? Sao anh lại đến đây?

 

Lâm nhìn cô bằng ánh mắt cưng chiều, sau đó cầm đôi giày cao gót trong tay cô rồi ngồi xuống, nhẹ nhàng nâng chân cô lên, khiến Nhã có chút ngỡ ngàng mất thăng bằng, nhưng ngay sau đó 1 người áo đen đi đến để cô vịn vào, Nhã khó hiểu nhìn xuống anh:

 

- Lâm, anh làm gì thế?

 

Anh không nói gì, chỉ cầm bàn chân cô lau lên chiếc quần của mình, sau đấy ân cần đi đôi giày cao gót vào cho cô. Mọi người quanh đấy tròn mắt nhìn, phần ngưỡng mộ, phần ganh ghét, phần lại xem đó là nực cười bởi là đàn ông ao lại ra vẻ thấp kém như vậy.

 

Nhưng Lâm chẳng hề để mắt đến bọn họ, anh cứ vậy cài lại guốc cho cô sau đấy mới đứng lên mà khẽ cười:

 

- Tôi đã nói em cần phải nghỉ ngơi rồi, những chuyện này để tôi giải quyết là được.

 

Nhã nghe thế lại cười:

 

- Em đâu có yếu đuối đến mức cái gì cũng để anh giải quyết được!

 

Lâm khi đấy lại cưng chiều chỉnh tóc cho cô, sau đấy không nói không rằng cúi người xuống bế bổng cô lên khiến Nhã hốt hoảng níu lấy cổ anh:

 

- Lâm, anh làm gì thế? Em vẫn đi được mà, thả em xuống đi!

 

Anh nghe nhưng vẫn không để tâm đến, cứ thế bế cô đi ra khỏi bữa tiệc nhốn nháo đấy mà bình thản nói:

 

- Bác sĩ nói em cần phải nghỉ ngơi nhiều, vậy mà hôm nay em dám ăn mặc như vậy tôi chưa nói đến, lại còn phung phí sức lực với cô ta, 1 chút thôi tôi cũng không nỡ để em mệt!

 

Nhã nghe thế cười mỉm rồi dựa đầu vào vai anh:

 

 ⁃ Em đâu có mệt, xử mấy con côn trùng này giúp em sống lâu hơn đấy.

 

Lâm lúc này bế cô đi lại xe mình mở cửa rồi đặt cô ngồi vào ghế. Sau đấy anh cũng đi sang phía bên kia ngồi vào rồi rút lấy 1 tờ khăn ướt, cầm tay cô lên cẩn thận lau từng tí 1, Nhã thấy vậy lại hỏi:

 

 ⁃ Tay em đâu có bẩn đâu.

 

 ⁃ Còn không? Chạm vào những thứ bẩn thỉu nhất định phải lau cho sạch.

 

Nghe thế, Nhã lại ra vẻ đùa cỡn mà nói:

 

 ⁃ Đâu phải chỉ tát nó đâu, em còn trèo lên người nó nữa, liệu có cần phải tắm lại luôn không?

 

Ai ngờ sau câu đấy, Lâm lại nhìn lên cô, ánh mắt đầy ý quỷ quyệt:

 

 ⁃ Tôi không ngại tắm giúp em đâu!

 

Nhã nghe vậy cả gương mặt bỗng nhiên đỏ ửng lên, cô có chút xấu hổ rụt tay lại rồi quay mặt đi:

 

 ⁃ Đừng có giở cái tính yêu râu xanh ra đây, đưa em về đi.

 

Lâm thấy dáng vẻ cô như vậy lại khẽ cười, sau đó cũng vứt cái khăn đi rồi khởi động xe:

 

 ⁃ Tôi đưa em đến 1 nơi!

 

Sau câu đấy, anh cũng lái chạy thẳng mà Nhã tò mò quay sang hỏi:

 

 ⁃ Đi đâu thế?

 

 ⁃ Gần thôi!

 

Thấy anh nói vậy Nhã cũng không hỏi thêm gì nữa.

Xe chạy chừng 15 phút thì rẽ vào cổng 1 căn nhà được thiết kế theo cấu trúc phương Tây hiện đại, rồi dừng lại trong sân.

 

Nhã mở cửa bước xuống nhìn xung quanh rồi hỏi:

 

 ⁃ Nhà của anh sao?

 

Lâm lúc này tiến lại phía cô đưa ra 1 chiếc chìa khoá rồi nói:

 

 ⁃ Em lại mở đi

 

Cô trông điệu bộ kỳ bí của anh lại cảm thấy khó hiểu và tò mò. Nhã nhận chiếc chìa khoá trong tay anh rồi đi lại phía cửa chính cắm nó vào vặn nhẹ.

Âm thanh kêu “cạch” 1 tiếng, Nhã mớ đẩy cánh cửa ra rồi bước vào.

 

Lúc này, những quả bóng màu hồng bay lên trên trần nhà, thả xuống những sợi dây nơ ruy băng lơ lửng buộc vào 1 cành hoa hồng nở rộ.

Nhã ngạc nhiên nhìn mọi thứ xung quanh rồi quay lại nhìn anh:

 

 ⁃ Lâm, chuyện này….

 

Anh tiến lại gần cô đưa bàn tay ra, Nhã vẫn còn cảm thấy mơ hồ nhưng vẫn đặt tay mình lên tay anh. Sau đó Lâm dẫn cô tiến sâu hơn vào bên trong, Nhã từng chút quan sát mọi thứ, cô không hiểu Lâm muốn làm gì nhưng những điều này khiễn Nhã cảm thấy như lạc vào 1 thế giới màu hồng nào đó.

 

Rồi bất chợt trong những cành hồng đỏ thắm kia, xuất hiện 1 bông hoa bách hợp trắng khiến cô cảm thấy kỳ lạ mà tiến lại gần :

 

 ⁃ Lâm, sao bỗng nhiên có mình nó lạc lõng vậy?

 

 ⁃ Tại sao em lại thấy nó lạc lõng?

 

 ⁃ Giữa cả vạn bông hồng thì chỉ có duy nhất mình nó là bách hợp. Giữa muôn vàn cánh đỏ thì chỉ có duy nhất nó vấn trắng tinh khôi. Duy nhất thì chẳng không phải lạc loài?

 

 ⁃ Em lấy nó xuống đi!

 

Nhã nghe vậy nhìn anh khó hiểu, nhưng sau đó cũng đưa tay lên gỡ cành hoa đó xuống, vừa lúc đấy bỗng 1 chiếc nhẫn từ trong nó rơi gọn vào lòng bàn tay cô khiến Nhã kinh ngạc:

 

 ⁃ Lâm…..cái này….?

 

Anh tiến lại gần cô, cầm lấy chiếc nhẫn ấy rồi nâng tay trái của cô lên, ánh mắt thâm tình:

 

 ⁃ Thế giới này có ngàn vạn người nhưng tôi lại chỉ để mắt đến duy nhất 1 mình em. Đó không phải là lạc loài mà ở trong mắt tôi, em là tất cả khác biệt.

 

Những lời anh nói khiến tâm trí cô như ở mây trời, vì xúc động mà ánh mắt bỗng đỏ hoe.

Khi cô còn chưa biết phải nên nói với anh như thế nào thì Lâm đã dịu dàng đeo chiếc nhẫn vào ngón tay áp út của cô:

 

 ⁃ Nhẫn đã đeo lên tay rồi, em có chịu lấy tôi không?

 

Nhã dường như không tin vào chính tai mình, mọi chuyện đến quá bất ngờ khiến cô không kịp chuẩn bị gì hết.

Đôi mắt đỏ hoe như sắp khóc, cô nhìn xuống chiếc nhẫn trong tay mình rồi lại nhìn lên anh:

 

 ⁃ Lâm….anh làm em….bất ngờ thực sự. Thật lòng mà nói em chưa hề nghĩ đến chuyện này.

 

 ⁃ Từ bây giờ em hãy thử nghĩ đến đi!

 

Cô nghe thế chợt ngây người nhìn anh. Người đàn ông ở trước mặt cô lúc này diện mạo áp đảo phái nữ, nếu là 10 phần thì 7 phần hoàn hảo 3 phần còn lại mỹ mãn. 

Trải qua quá nhiều chuyện tưởng như sống chết, nếm đủ dư vị ngọt đắng hay những khoảnh khắc thân mật ân ái, mặc dù cô chưa nghĩ đến chuyện làm vợ anh nhưng cô đã lựa chọn anh là người cả đời của mình.

Giọt nước mắt hạnh phúc bỗng trượt dài trên gò má, bờ môi tô son đỏ khẽ mỉm cười gật đầu:

 

 ⁃ Nhẫn đã đeo rồi, em làm sao từ chối được nữa!

 

Lâm nghe câu đó dường như khẽ thở phào 1 cái, sự căng thẳng trong lòng anh nãy giờ đợi cô trả lời liền dịu đi. Anh định lên tiếng nói gì đấy thì bất ngờ lúc này tiếng vỗ tay vang lên cùng với 1 giọng nói lơ lớ của người đàn ông:

 

 ⁃ Xem ra ta về thật đúng lúc, được chứng kiến 1 chuyện lãng mạn này quả thật mãn nhãn. Giỏi lắm con trai của ta!

 

Sau câu đấy, cả 2 người cùng hướng mắt nhìn ra phía cửa, người đàn ông thân hình cao lớn, ước chừng tầm 70 tuổi nhưng ăn bận vest Tây vô cùng trẻ trung và khá sang trọng. Ông ta tiến lại phía họ đi sau còn có 1 người đàn ông mặc tây phục đen.

 

Lâm lúc này cũng kinh ngạc mà nói:

 

 ⁃ Ba nuôi! 

Sóng Hận Tình Sâu - Chap 25