Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

Làm dâu nhà giàu - Ngoại truyện 5 + 6

- Em yêu anh... trước giờ vẫn không hề thay đổi . Vì yêu anh em đã bỏ đi lòng tự trọng của bản thân , vì yêu anh em không ngần ngại điều gì hết . Tại sao anh không chịu hiểu cho em ?

Gia Minh nhếch môi cười nhạt .

- Kể cả sự liêm sỉ cuối cùng của một người phụ nữ cô cũng muốn đánh mất hay sao ? Trân Trân , không phải là tôi không chịu hiểu mà là vì tôi không muốn hiểu và từ chối phải hiểu . Tôi nghĩ bây giờ tôi chỉ cần hiểu vợ mình là đủ , những thứ khác vốn không quan trọng .

- Những kỷ niệm đẹp của chúng ta ngày trước , anh quên hết rồi sao ? Em đã từng nghĩ mình sẽ quên được anh nhưng khi gặp lại anh , em nhận ra em chẳng thể nào sống thiếu được anh.

- Trên thế gian này thực chất chẳng có chuyện ai thiếu ai mà sẽ không sống được cả . Đừng mãi nhìn về quá khứ đó nữa , tôi là quá khứ của cô cũng giống như cô là quá khứ của tôi . Quá khứ mãi là quá khứ và sẽ chẳng thể nào thay thế được tương lai . Tỉnh táo lên đi !! ( nói rồi anh quay mặt về hướng cửa sổ )

Trân Trân rơi nước mắt lắc đầu bật khóc . Gia Minh trước giờ vốn chẳng thích phụ nữ khóc trước mặt mình , nhìn thấy Trân Trân khóc dòng dòng như vậy khiến anh đôi phần khó chịu . Nhưng thôi kệ đi , anh chẳng buồn nhìn về phía cô ấy thêm phút giây nào nữa , anh không muốn reo rắc thêm tia hi vọng nào cho cô ấy cả . Người phụ nữ này anh biết , vừa cố chấp vừa cho mình là trung tâm của vũ trụ , cô không chấp nhận được sự thật có một ai đó cướp đi thứ gì của cô ta ,bao gồm cả anh ...

Một lúc sau đó trợ lý của anh đi vào , nhìn thấy Trân Trân rơi nước mắt khiến cậu ấy có ngượng ngùng . Gia Minh lên tiếng :

- Nếu không còn việc gì khác thì phiền cô ra ngoài để tôi với cậu ấy bàn công việc .

Trân Trân đưa anh mắt nhìn anh khoảng 30 giây rồi gật đầu lau nước mắt .

- Vậy em xin phép . Anh nhớ ăn hết chỗ cháo này đó .

Cánh cửa phòng đóng sập lại , Gia Minh thở dài nói :

- Làm thủ tục xuất viện giúp tôi .

- Cậu cả ... không được đâu cậu , còn đợi kết quả phía bệnh viện nữa mà.

- Tôi sang này còn bao nhiêu việc chưa giải quyết được , tôi không yên tâm ..

- Việc đâu còn có có đó . Sức khỏe của cậu mới là quan trọng nhất . Lão phu nhân vừa gọi mạng cho tôi , hỏi sao không liên lạc được cho cậu .

- Anh có nói tôi đang nằm viện không đó ?

- Chưa được sự cho phép của cậu tôi không dám nói . Tôi chỉ nói cậu đang bận .

- Ừm . Không nói thì tốt rồi . Bà nội tuổi đã cao , vợ tôi lại mới sinh , tôi không muốn hai người họ lo lắng nhiều . Cậu xem còn những cuộc gặp với ai thì sắp xếp cuộc hẹn với tôi , tôi muốn nhanh chóng trở về nước .

Anh vừa dứt lời thì bên ngoài cô y tá nhỏ bước vào , cô ấy nói bằng tiếng Trung , giọng nói hết sức nhẹ nhàng . Khoé môi mỉm cười nhẹ nở ra chiếc má lúm đồng tiền .

- Chào anh . Anh là bệnh nhân Trần Gia Minh ?

- Phải ... là tôi .

- Mời anh đi theo tôi sang phòng bác sỹ lấy kết quả .

Trợ lý của Gia Minh :

- Tôi đi lấy kết quả thay cậu ấy được không ?

- Bác sỹ nói muốn dặn dò bệnh nhân .

Gia Minh bước chân xuống giường .

- Được rồi ...chúng ta đi thôi .

Cô y tá nhỏ bước đi trước , anh lững thững bước theo sau , phòng bác sỹ điều trị cách đó một đoạn không xa .

Cốc... cốc ... cốc ...

- Vào đi ( bên trong là giọng nói tiếng Trung của một bác sỹ nam thì phải )

Cô y tá :

- Bác sỹ... bệnh nhân Trần Gia Minh phòng 103 đây ạ .

Bác sỹ trung tuổi gật đầu rồi bỏ chiếc kính xuống bàn , chần chậm nói .

- Mời cậu ngồi .

Gia Minh kéo ghế ngồi xuống , bác sỹ bắt đầu hỏi :

- Cậu Gia Minh có nhớ mình bị bệnh dạ dày lâu chưa ? Cậu có nhớ chính xác bao nhiêu năm rồi không ?

- Tôi nhớ ...12 năm rồi .

- Vậy trước đó gia đình cậu có ai bị dạ dày hay không ?

- Không . Đây là do tôi ăn uống nghỉ ngơi không điều độ và thức đêm nhiều .

Bác sỹ gật đầu .

- Kết quả test ban đầu cho thấy cậu dương tính với một loại virut Hp gây nên ung thư dạ dày . Tôi muốn cậu làm thêm vài xét nghiệm chuyên sâu để biết kết quả chính xác cậu đã có tế bào ung thư hay chưa . Phát hiện sớm sẽ rất tốt trong quá trình điều trị .

Trong con mắt Gia Minh thoáng ửng đỏ , trước giờ anh vốn không hề sợ chết , anh từng nghĩ sẽ không sợ bất kỳ thứ gì trên đời này bởi lẽ bản tính anh vốn ngang tàng , anh cho rằng sinh ra và chết đi vốn là quy luật tự nhiên của một kiếp người . Tế bào ung thư sao , ung thư rồi sẽ chết , điều anh sợ lúc này chính là ngộ nhỡ anh chết đi rồi thì vợ con anh sẽ như nào , vợ anh còn rất trẻ , con anh còn rất bé ...anh cố gắng nén cơn đau vào từng hơi thở rồi từ từ hỏi lại .

- Vậy nếu như tôi có tế bào ung thư trong người , sự sống này kéo dài bao lâu .

- Còn phụ thuộc vào từng giai đoạn nữa . Nếu phát hiện sớm thì khả năng được 5 năm . Vậy mời cậu làm thêm vài xét nghiệm cho chính xác .

- Thôi không cần . Tôi muốn xuất viện !

- Sao cơ ?

- Phiền ông cho tôi một tờ giấy ra viện .

- Cậu nghĩ kỹ chưa ? Sức khỏe rất quan trọng đó . Không thể chủ quan với tính mạng của mình được .

- Tôi nghĩ kỹ rồi .tôi muốn xuất viện .

Anh bước ra khỏi căn phòng , trợ lý của anh đứng sẵn ở cửa phòng chờ .

- Sao rồi cậu cả ?

- Chuẩn bị vé máy bay giúp tôi . Chúng ta sẽ về nước luôn trong ngày nay .

- Vậy còn cuộc hẹn với đối tác ạ ?

- Huỷ hết đi . Họ cần họ sẽ tự tìm đến mình .

Trợ lý khó hiểu nhưng vẫn gật đầu .

- Vậy để tôi book vé .

Trợ lý đi khỏi , anh đưa tay lau giọt nước mắt ở khoé mi . Anh vốn không lo bệnh tình của mình , điều anh lo chính là cô và tiểu bảo bối !!

********
Tại Trần Gia lúc này là 9 giờ sáng.

Ở nhiều trong phòng cô sợ mình sẽ nghĩ ngợi đủ thứ chuyện nên liền ẵm cu Bảo xuống hiên nhà tầng một , ở đó có sẵn chiếc nôi điện , gió mát từ vườn cây hiu hiu lùa vào . Theo lịch cũng đã lập xuân nên độ 2 hôm nay thời tiết ấm áp hơn rất nhiều . Được ra ngoài ngắm cây cối hoa lá cành , trời xanh mây biếc nên cu cậu khoái lắm , mắt ngước lên mái hiên nhà rồi quay qua nhìn mẹ chăm chú . Cô mỉm cười nắm lấy bàn tay nhỏ xíu mềm mại rồi nhẹ giọng hỏi chuyện thằng nhỏ , đôi môi chúm chím nở ra nụ cười để lộ chiếc má núm đồng tiền trông đáng yêu vô cùng .

Gia Long đi sân sau đi ngang qua , thấy thằng bé nên cậu ấy cũng không nề hà gì mà tiến tới hỏi chuyện .

- Nhóc con ... biết chú là ai không ? Chú là chú hai của con đó .

Cô cười cười đáp lại .

- Gia Bảo chào chú hai đi con . Mà quên , Gia Bảo còn cảm ơn món quà của chú hai tặng con nhen .

- Gia Bảo thích là chú vui rồi .

Nói rồi Gia Long ngước mắt lên nhìn cô , trong thoáng chốc con tim anh chợt bối rối lạ thường , người con gái có nét đẹp thuần khiết giống như cô gái trong lòng anh . Nụ đưa mắt nhìn Gia Long , hai người trở nên lúng túng , sau cùng cô lên tiếng hỏi :

- Cũng chẳng mấy là tới Tết cổ truyền rồi , chú hai có định ở lại ăn Tết rồi mới đi sang đó không ?

- Tôi chưa biết được . Bây giờ việc trước mắt là lo tìm được An Nhã giải quyết cho xong thủ tục ly hôn .

- Chú có thể làm đơn ly hôn đơn phương mà .

Gia Long lắc đầu .

- Mọi chuyện không đơn giản như chị nghĩ đâu . Cô ấy còn nham hiểm hơn chị nghĩ đó , cô ta có thể điên bất cứ lúc nào . Bắt được cô ta chủ yếu tôi muốn để cô ta không gây ra mầm họa nào nữa . Ngày trước chị mang bầu cu Bảo này , chính cô ta là người bỏ trầm hương vô phòng chị . Chuyện yểm bùa cũng là cô ta đứng sau xíu giục Nhật Lệ . Xem ra tôi đã sai quá rồi , lẽ ra khi đó tôi phải mạnh tay ngăn chặn .

Nghe Gia Long nói cô cũng chỉ biết tấm tắc gật đầu . Gia Long nói phải , những thủ đoạn cô ta đã làm thì có trời mới biết cô ta còn sẽ làm những chuyện gì kinh tởm hơn nữa . Với lại người cô ấy hận nhất chính là cô , xem ra chính bản thân cô cũng phải ý thức đề phòng hơn .

- Vậy mấy ngày nay chú đã có tin tức gì chưa ?

- Tôi đã cho người theo dõi nhà bên đó nhưng chưa thấy động tĩnh gì . Trần Gia chúng ta có quan hệ rất tốt với bên công an nên khi chúng ta mở lời nhờ họ cũng tích cực điều tra giúp ... có điều , đằng sau cô ta không chỉ có một mình cô ta nữa rồi ..nếu như với một người phụ nữ như cô ta thì chúng ta sẽ chẳng mấy một ngày là xong , nhưng mọi chuyện chẳng còn là đơn giản nữa .

- Ý chú cũng giống Gia Minh .. Gia Minh cũng đang nghi ngờ cô ta có thế lực nào đó bảo vệ .

- Nói đến anh cả mới nhớ , anh ấy chắc tầm đầu chiều là về đến đây . Chị biết chưa ?

- Gia Minh về nước hôm nay sao ?

- Ơ thế là chị chưa biết thật à ?

- Tôi không thấy anh ấy nói gì .

- Chắc tạo bất ngờ cho chị đấy . Thôi chị đưa cu Bảo vô phòng đi , gió nhiều hơn rồi đấy .

Nói rồi Gia Long đứng dậy bước đi . Thấy Cúc đi ngang qua , cô vội gọi .

- Cúc ... lại đây mợ biểu .

- Dạ mợ biểu gì con ?

- Ẵm cu Bảo lên phòng giúp mợ , mợ ra đây chút .

- Úi mợ ơi . Mợ mới sinh xong mợ đi từ từ thôi .

Nghe tin chồng sắp về cô vui lắm , vui đến nỗi chẳng còn nhớ mình đang giận anh . Cô liền đi thẳng xuống bếp , căn dặn đầu bếp chuẩn bị những món mà anh thích ăn nhất .

Vui vẻ trong lòng là vậy nhưng đến khi anh về cô lại ngó làm ngơ , giả bộ một chút rằng mình đang rất rất giận anh . Về đến nhà , dù trong người mệt mỏi nhưng anh không quên chạy đến bên cô , ôm cô thật chặt vào lòng , bình yên cuộc sống là đây chứ đâu . Tạm gác lại những ưu phiền sang một bên , anh tự nghĩ dù cho sự sống có ngắn ngủi như định mệnh sắp đặt thì anh cũng phải cố gắng sống thật tốt , thật ý nghĩa để lan tỏa niềm vui và yêu thương tới những người mà anh yêu nhất . Giọng anh vừa dịu dàng vừa trầm ấm :

- Vợ ơi ... vợ à ... anh về với vợ và con rồi này ..

- Em tưởng anh ở bên đó luôn rồi . Ở đó nghe nói lắm chân dài lắm ha anh ?

- Chân dài cũng nhiều nhưng đâu bằng vợ anh .

- Thế có bằng người yêu cũ của anh , mối tình đầu thời ngây dại hông anh ?

- Vợ nói gì hay vậy ? Làm gì có ai bằng vợ .

- Không thành thật !!!

- Ủa sao hay vậy ... anh thành thật đến mức lôi hết ruột già ruột non cho em rồi mà .

- Thế hồi sáng anh ở với ai ?

- Em không tin anh à ?

- Muốn em tin lắm đúng không ?

Anh gật đầu .

Cô cúi xuống nhìn đôi bàn tay anh rồi hừng hực nói :

- Gia Minh !!!! Nhẫn cưới của anh đâu rồi anh ?

Gia Minh giật mình cúi xuống nhìn chiếc nhẫn trên tay mình ... nhẫn ... đúng rồi ... chiếc nhẫn đâu rồi .. anh bối rối ngước mắt nhìn cô , ánh mắt thể hiện sự vô tội , giọng nói gấp gáp giải thích .

- Anh ... rõ ràng hôm qua chiếc nhẫn vẫn trên tay anh mà .

- Gia Minh ... hôm qua khác với hôm nay !!

- Vợ à ...

- Chiếc nhẫn là vật rất quan trọng với chúng ta mà anh còn đánh mất , thậm chí làm sao mà mất , mất lúc nào anh còn chẳng hay biết .. anh muốn em phải tin anh thế nào được hả Gia Minh ??? Chiếc nhẫn đó là do anh đặt nên rất vừa tay , nếu không phải anh hay ai đó cố tình tháo ra thì không bao giờ có chuyện nó tự tuột ra khỏi tay anh .

- Vợ à.. em bình tĩnh , em đừng khóc .. cho anh thời gian để anh nhớ lại mình làm rơi chiếc nhẫn ở đâu . Có được không ???

- Chừng nào anh tìm được nhẫn thì hãy nói chuyện với em . Anh xuống dưới lầu đi , mọi người đã chuẩn bị cơm trưa cho anh rồi ấy .

- Vậy em phải hứa với anh là không được khóc và suy nghĩ lung tung đâu đấy .

- Anh còn không đi đi ..

Cánh cửa phòng khép lại , hai hàng nước mắt thi nhau rơi lã chã xuống gò má đỏ hây hây . Từng tiếc khóc nấc nghẹn đau đến xé lòng . Không phải là cô không muốn tin anh nhưng những gì trước mắt không thể khiến cô mạnh mẽ đến mức không may mảy suy nghĩ . Chỉ vì yêu anh mà cô sợ , sợ phải san sẻ anh cho một người phụ nữ khác . Với lại cu Bảo còn rất nhỏ cơ mà , làm sao cô dám nghĩ đến cảnh cu Bảo phải chia ba cho một đứa trẻ khác .. ôi ôi !! Càng nghĩ càng đau đầu , cô vội vàng rót một ly nước đầy uống một hơi cho đầu óc bớt nghĩ ngợi lung tung .

Gia Minh đi xuống dưới nhà ăn , một mâm cơm thịnh soạn với những món anh thích bày ra trước mặt . Anh ngồi bần thần nhìn chúng , ngồi rất lâu mà chưa hề động bát động đũa . Nhỏ Sún thấy vậy liền lên tiếng :

- Con mời cậu xơi cơm ạ .

Anh còn chẳng buồn liếc mắt nhìn nhỏ Sún , thở dài nói :

- Mọi người trong nhà đi đâu hết rồi Cúc .

- Cậu ơi .. con là Sún ạ .

- Sún hay Cúc thì gì gì cũng được hết . Trả lời câu hỏi của ta đi .

- Lão phu nhân thì đi chùa , hai bà đi sang chợ huyện , cậu ba với cậu hai thì con không biết .

- Hai hôm nay ta đi vắng , mợ cả có ăn được nhiều cơm không ?

- Mợ ăn ít hơn mấy bữa trước cậu ạ .

- Vậy à ? Thôi dọn mâm đi .

- Ơ thế cậu không ăn nữa à ?

- Ừm.

- Uổng công mợ cả chỉ đạo đầu bếp nấu cho cậu ghê !!

- Khoan đã . Mâm cơm này là do mợ kêu đầu bếp chuẩn bị ?? ( gia Minh hỏi lại )

- Dạ vâng ạ !!

- Được rồi . Để đó rồi ra ngoài đi .

Nhỏ Sún tủm tỉm cười .

- Vậy con xin phép . Chừng nào cậu ăn xong thì con vô dọn sau .

Gia Minh gật đầu , tâm tình bỗng chốc bừng sáng hẳn . Xem ra vợ giận thì giận nhưng vẫn thương anh lắm . Vừa ăn anh vừa suy nghĩ chiếc nhẫn không thể tự dưng có cánh mà bay , anh không tháo chiếc nhẫn vậy thì chắc chắn là .....Ngay lập tức anh rút chiếc điện thoại ra khỏi túi quần rồi ấn số gọi cho trợ lý của mình .

- Từ qua đến nay anh có thấy chiếc nhẫn của tôi đâu không ?

- Nhẫn gì hả cậu ?

- Nhẫn cưới tôi vẫn đeo thường ngày đấy .

- Dạ không cậu ạ .

Tắt điện thoại đi , anh càng chắc chắn những suy nghĩ trong đầu mình không hề sai ...

Mấy ngày sau đó là đến lịch tiêm phòng của cu Bảo . Lúc cho cu cậu đi tiêm trở về , cô có rẽ vào siêu thị gần đó mua một số đồ dùng cá nhân .

- Ôi xem ai kia ... đây chẳng phải là mợ cả Trần Gia hay sao ?

Giọng nói vang lên , cô ngoảnh lại thấy trước mặt mình là Trân Trân và cô trợ lý của ả .

Trân Trân nhìn cô từ trên xuống dưới rồi từ dưới lên trên sau đó cười nhạt nói :

- Chẳng trách Gia Minh lại chán cô . Phụ nữ sinh con thì cũng phải chăm chút cho bản thân mình chứ . Trước là vì mình , sau là để chồng nó không chán .

Cô bình thản đáp lại :

- Cảm ơn cô Trân Trân đã nhắc nhở nhưng với lời nói của một người như cô tôi từ chối hiểu có được không ?

- Cô ??? Thật không biết tốt xấu . Tôi đang dạy cô cách để mà giữ chồng đó .

- Tôi quan niệm cái gì định mệnh sắp đặt là của mình thì nhất định sẽ là của mình , tôi đâu cần cô dạy tôi , hay là cô bị bệnh nghề nghiệp , khi không nói lại cảm thấy mồm mọc da non . Ta gọi đó là gì nhỉ Cúc ?

Cúc đằng sau hớn hở lên tiếng :

- Gọi là nhiều chuyện á mợ .

Cô bật cười .

- phải ... phải .. nhiều chuyện một cách vô duyên .

- Cô dám nói vậy với tôi ??

Nhìn ả tức giận đến nỗi các cơ mặt đều đỏ lên mà cô không nhịn được cười .

- Tôi nói thế vẫn là còn lịch sự chán với cô rồi đấy , ngữ như cô lẽ ra phải xưng thẳng mày tao rồi tát cho vài phát về cái tội rửng mỡ lo chuyện nhà người khác . Cái thứ gì đâu ám mãi !!

Trân Trân định dơ tay lên cao thì trợ lý của cô ngăn lại .

- Trân Trân ... đừng làm liều .

- Lý Tình .. cô k thấy cô ta đang sỉ nhục tôi à ?

- Chúng ta đi thôi Trân Trân .

Trân Trân quay lại nhìn Nụ rồi nhếch môi cười đểu .

- À khoan đã . Tôi có cái này nhờ cô chuyển tới Gia Minh giúp . Hôm ở bên Bắc Kinh anh ấy vô tình để quên chỗ tôi .

Chiếc nhẫn cưới của Gia Minh đang ở trước mặt cô và nó được xác định ở chỗ Trân Trân , vậy là hai người đã ở cùng nhau bên Bắc Kinh . Cả người cô như hoá đá , cổ họng cứng ngắc không nói lên lời , hô hấp cảm giác mỗi lúc một khó khăn . Cô sốc , sốc với thực tại , người chồng đầu ấp tay gối với cô đã phản bội cô , cô không giám tưởng tượng được tiếp . Bởi sao người ta hay nói “ tình cũ không rủ cũng về “ . Tuy nhiên không vì vậy mà cô biểu lộ ra ngoài để đối thủ của mình hả dạ , nét mặt xinh đẹp ấy vẫn cố tỏ ra một cách bình thản nhất có thể . Cô đưa tay nhận lấy chiếc nhẫn trên tay Trân Trân và không quên nói thêm :

- Cảm ơn cô Trân Trân đã giữ dùm chồng tôi nhen. Chèn ơi , cô biết không , chồng tôi mấy hôm nay vì tìm chiếc nhẫn mà mất ăn mất ngủ . Tội ghê . Chỉ tại ảnh quá coi trọng chiếc nhẫn này đây mà , kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi mà nị .

Trân Trân nhíu mày nhìn cô đầy khó hiểu , bộ trái tim cô ta là sắt đá hay sao ? ( Trân Trân nghĩ thầm như vậy )

Sau đó cô quay mặt bước đi .

- Cúc... về thôi kẻo cu Bảo phải đợi lâu .

Cúc thấy cô rơi nước mắt , con bé cũng xót xa không kém , sợ mợ giận cậu nên vừa đi vừa nói :

- Mợ ơi mợ .. mợ tin lời cô ta nói à ? Ngộ nhỡ cô ta đang có âm mưu gì đó thì sao mợ , chứ con nghĩ cậu yêu mợ lắm , cậu không phải người có thói trăng hoa như vậy đâu mợ . Mợ bình tĩnh hỏi rõ chuyện với cậu nghen .

Cô dừng chân lại thở dài một tiếng nghe rõ mồn một .

- Mợ biết rồi . Cũng may mà đầu óc mợ vẫn còn chút tỉnh táo . Còn chiếc nhẫn này , mợ nghĩ cần một câu trả lời hợp lý .

- Dạ . Mợ cứ bình tĩnh nói chuyện với cậu nhen mợ .

- Con bé này . Dạo này biết yêu nên ra dáng hẳn nhen .

- Úi . Mợ thì ...

Cô bước vào trong ô tô thì vẫn thấy cu Bảo ngủ ngon trong vòng tay của vú Tám .

- Mợ không mua đồ nữa ạ ?

- Dạ thôi vú ạ . Cháu nghĩ mình không cần nữa .

- Tôi sợ mợ lo cho cậu nhỏ nên mới mau chóng đi về . Trộm vía cậu nhỏ nãy giờ vẫn ngủ ngon lắm mợ.

- Dạ . Vậy thôi bác tài lái xe về đi bác .

- Vâng mợ .

Lúc xe cô về tới cổng đồng thời xe Gia Minh cũng từ ngoài tiến vào . Gia Minh thấy cô định tiến tới nhưng ngay sau đó lại lùi lại vài bước .. Lúc lên tới phòng cô đã thấy nhỏ Sún đang xếp quần áo của anh vào một chiếc Vali màu đen . Đặt cu Bảo xuống nôi , cô vội hỏi .

- Sún xếp quần áo của cậu đi đâu vậy ?

- Ôi trời mợ . Mợ về hồi nào mà không tiếng động gì vậy .

- Mợ vừa về .

- Thế mợ không biết cậu đi đâu ạ ? Tự nhiên thấy anh Sửu kêu con là cậu bảo lên phòng xếp quần áo cho cậu .

Cô ngơ ngác suy nghĩ , Gia Minh từ đằng sau lên tiếng .

- Được rồi Sún . Ra ngoài đi .

Cánh cửa phòng đóng lại , cô rưng rưng nước mắt hỏi anh :

- Gia Minh ... anh định đi đâu à ?

Anh ngoảnh mặt ra hướng khác rồi nhàn nhạt trả lời .

- Ừm .

- Anh đi công tác sao ?

- Không !!!

Thái độ này của anh ... cái thái độ khiến cô trở nên uất nghẹn , anh lạnh nhạt với cô , trái tim cô như có ai đó đang bóp thật chặt . Tận cùng của những câu nói cộc lốc chính là sự im lặng từ đối phương , cô chọn cách im lặng ...Căn phòng hạnh phúc ngày nào bỗng trở nên ngột ngạt và căng thẳng vô cùng . Cả hai im lặng .. im lặng một lúc rất lâu . Bất chợt tiếng chuông điện thoại anh reo lên như phá tan bầu không khí ảm đạm đó. Đầu dây bên kia lên tiếng :

- Cậu cả . Vì lý do thời tiết nên bên hãng hàng không thông báo chuyến bay tạm thời phải hoãn lại cậu ạ .

- Mấy giờ ?

- Hoãn lại đến 7g sáng mai cậu ạ .

- Ừm .

Cô cúi xuống nhìn chiếc nhẫn trên tay mình rồi run run đưa cho anh .

- Chiếc nhẫn này ... Trân Trân đưa em để gửi lại cho anh . Anh không có gì để nói với em sao ?

- Nếu em đã biết rồi thì anh cũng chẳng muốn giải thích gì nữa .

- Tại sao ?? Tại sao anh làm vậy với em ?

Gia Minh im lặng ngoảnh mặt ra hướng khác nuốt giọt nước mắt vào tận sâu trong lòng .

- Anh hết yêu em anh có thể nói .. tại sao anh lại lừa dối em hả Gia Minh ? Em ước đây chỉ là một giấc mơ thôi anh ạ .

- Tuỳ em . Nghĩ sao cũng được .

Anh tiến về phía trước 3 bước , cô gọi lại .

- Gia Minh ... có phải trước giờ em chỉ là thế thân của cô ấy ... phải không anh ?

Cánh cửa phòng đóng sập lại , Gia Minh ngồi phệt xuống đất , đầu tựa vào tường bật khóc .

Làm dâu nhà giàu - Ngoại truyện 5 + 6