Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

Làm dâu nhà giàu - Ngoại truyện 3 *4

- Anh biết .. anh chỉ bâng quơ nói vậy thôi mà đã khiến vợ giận anh ... anh xin lỗi ... từ sau trở đi anh không giám nói vậy nữa .

- Nếu như anh còn nói nữa thì sao ?

- Cho vợ tuỳ ý xử lý .. vả vỡ mồm anh cũng được .

Cô bật cười nằm xuống rúc đầu vào ngực anh , thỏ thẻ nói :

- Chúng ta sẽ bên nhau tới lúc răng đã rụng , tóc đã bạc , mãi mãi không xa rời .

- Được .. mãi mãi không xa rời .

Nói rồi anh vuốt nhẹ những sợi tóc mềm mượt của cô , khuôn mặt áp sát vào má cô rồi dần dần chìm sâu vào trong giấc ngủ . Ánh đèn mờ nhạt le lói chiếu rọi khắp căn phòng , vẽ lên bức tranh gia đình hạnh phúc , ngay cả trong không khí cũng tỏa ra hương vị ngọt ngào . Đời người như giấc mộng , giấc mộng như đời người , gặp được nhau ở kiếp này tưởng chừng phải tu được trăm kiếp mới tìm được một người tâm đầu ý hợp . Cuộc sống của cô tới thời điểm này đã là vô cùng mãn nguyện , nó đẹp như một câu chuyện cổ tích đời thực , không cần biết sau này ra sao , chỉ cần bên cô có hai chàng trai này là đủ .

Từng ngày trôi qua , mọi chuyện trong nhà vẫn không có gì đặc sắc hơn việc Gia Long nôn nóng tìm tin tức của An Nhã . Kể ra cô này kỳ ghê , cảm thấy không sống được với nhau thì trở về làm nốt thủ tục ly hôn để rảnh cái thân cho rồi , đằng này biệt tích như bốc hơi trong không khí ... ông bà Lý bên đó vẫn một mực khẳng định con gái mình không hề liên lạc về nhà , nói thì nói vậy thôi chứ ông bà ta có liên lạc với con gái mình hay không ... thì.. có... trời mới biết được . Gia Minh mấy ngày nay cũng có chút thay đổi , cả ngày anh quấn quýt bên mẹ con cô không rời nhưng cứ tầm khoảng 5 giờ chiều là anh lại ra ngoài đến 9 giờ tối mới trở về .

Ngày mai là ngày đầy tháng cu Bảo ...

Sáng sớm hôm đó mọi người trong nhà đã tấp nập chuẩn bị đón tiệc đầy tháng của tiểu thiếu gia nhỏ. Cu Bảo là cháu đích tôn của cả họ nên ba chồng cô mở tiệc linh đình lắm , họ hàng gần xa đều có vé mời , áng chừng cũng phải 5 chục mâm ... Mấy ngày qua tâm trạng cả nhà ít nhiều đều không tốt , được dịp này mọi người có vẻ vui hơn rất nhiều . Bà nội dậy từ sớm chuẩn bị áo dài nhung đỏ , mẹ hai với mẹ ba bận rộn chỉ đạo người làm . Gia Minh hôm nay diện bộ tây trang màu đen trông cứ như là chú rể ấy , khác hẳn với hình ảnh ông bố bỉm sữa thường ngày . Đứng nhìn anh , cô tấm tắc khen ngợi .

- Nhìn chồng em như này bảo sao không làm điên đảo cánh chị em .

- Mình cô Nụ điên đảo anh đã thấy đủ lắm rồi .

- Đủ là đủ thế nào ... ngoài kia ối người đẹp hơn em ấy chứ . Bây giờ khắp người em đã là mùi bỉm sữa đặc trưng , người ta son phấn các thứ nuột nà .

- Nhưng mà anh chỉ thích mùi bỉm sữa này có được hem ?

Cô tủm tỉm cười mở ngăn tủ chứa những chiếc đầm xinh thiệt xinh ... lâu lắm rồi không có dịp mặc chúng rồi , hôm nay nhân dịp đầy tháng cu Bảo cô phải thử xem liệu còn có ai trầm trồ . Trộm vía sinh cu Bảo xong cô về dáng nhanh lắm , nói không ngoa ngoài bầu ngực căng sữa ra thì chắc chẳng ai nghĩ cô vừa mới sinh con cả . Cô chọn cho mình chiếc đầm hồng nhẹ nhàng , bà nội biểu hôm nay cô phải thiệt là đẹp để xuất hiện cùng cu Bảo trước mặt họ hàng gần xa .

Sau khi cúng mụ cho cu Bảo xong , dần dần sân vườn đã kín người đến ăn tiệc mừng . Bữa tiệc bắt đầu , bà nội nhận bế cu Bảo ra trước , ba chồng cô với mẹ hai và mẹ ba bước theo sau , tiếp đó là cô với Gia Minh . Sức khỏe cô đã ổn định hơn nhưng phần vì Gia Minh vẫn còn nhiều lo lắng nên anh luôn luôn đi kế bên cô không rời . Mọi người đông đúc cười tươi chúc mừng vợ chồng cô rất nhiều , nhìn hình ảnh ngay trước mắt khiến cô vui mừng khôn xiết , giá như bữa nay có bà ngoại và cậu cu Tý nữa thì niềm vui được nhân đôi .cậu cu Tý hôm nay buồn lắm vì đúng vào ngày thi giữa học kỳ hai . Gia Minh cúi xuống nói nhỏ vào tai cô .

- Anh đưa em đi ăn trước nhé .

- Thôi khỏi , em vừa mới ăn sáng xong mà .

- Em đứng nhiều có mỏi chân không ?

- Từ ngày em sinh xong , anh chăm sóc em không khác gì đứa trẻ ấy .

- Tất nhiên . Mẹ hai nói phụ nữ sau sinh yếu lắm .

- Yên tâm ... vợ anh vẫn khỏe lắm nè .

Tiếp chương trình là đến phần tặng quà . Út Liên mới sinh mổ được nửa tháng nên vết thương vẫn còn khá đau , Gia Hưng mở màn tặng cho cu Bảo một bộ lắc tay , lắc chân và vòng cổ rất dễ thương , rồi sau đó mọi người lần lượt nên trao quà . Chèn ơi , cô nhìn đống quà mà muốn xỉu , xếp thẳng lên khéo cao đến nóc nhà . Mọi người ai ai cũng đều dành những lời chúc tốt đẹp đến thằng nhỏ , người làm mẹ như cô thấy hạnh phúc lắm vì con mình sinh ra đã được hưởng trọn tình yêu thương của mọi người .

Sau ngày đầy tháng của cu Bảo , hôm sau Gia Minh bắt đầu đi công tác , vì là chuyến đi công tác đột xuất nên trước khi đi anh dặn dò cô nhiều lắm , nào là nhớ ăn đúng bữa ngủ đúng giờ , thường xuyên báo cáo hoạt động của hai mẹ con rồi anh sẽ thu xếp công việc nhanh nhất để về với hai mẹ con . Gia Minh đi vắng , căn phòng trở nên trống trải lạ thường . đặt thằng nhỏ xuống giường , cô bắt đầu nói chuyện với thằng nhỏ , trộm vía tỷ lần thằng bé đã bắt đầu muốn hóng chuyện thì phải .

- Chu choa .. từ chiều giờ Gia Bảo của mẹ không chịu ngủ , có phải con cũng nhớ ba Gia Minh đúng hơm ?

- Ba Minh ơi ba Minh , ba sớm xong việc ba về chơi với Gia Bảo nghen ...

Đôi mắt hai mí to tròn nhìn chăm chăm chiếc miệng của cô , đôi môi chúm chím khẽ cong lên như có lời muốn nói . Bên ngoài có tiếng gõ cửa .

- Hai mẹ con ngủ chưa ( là mẹ hai )

- Dạ chưa ạ . Mẹ vô đi ạ .

Bà hai cầm theo chiếc gối đi vào .

- Tối nay hai mẹ con Gia Bảo cho bà ngủ cùng cho vui nghen .

- Gia Bảo chỉ sợ làm bà mất ngủ thôi .

- Không sao . Mấy khi mới có dịp được ngủ cùng Gia Bảo . Nom cái thằng bé kìa , trộm vía đáng yêu đáo để luôn ý .

Bà cười tươi đi tới chơi với thằng nhỏ, đồng thời nói với cô :

- Con nằm xuống nghỉ sớm đi . Mẹ trông thằng bé cho . Cũng 9 giờ rồi .

- Mẹ hai sang bên này con sợ mẹ hai sẽ mất ngủ đó ạ .

- Úi dào không sao cả . Với lại bây giờ mẹ có tuổi cũng mất ngủ thường xuyên ấy mà .

- Mẹ sang đây ba lại cô đơn rồi .

- Cô đơn gì ông ấy . Mẹ đi thì ông ấy cũng sang phòng mẹ ba con rồi .

Cô mỉm cười nhìn mẹ hai , thực sự cô rất quý mến và khâm phục bà , bà ban đầu có vẻ rất nghiêm khắc nhưng lại rất tốt bụng , bà còn bao dung nữa , cứ nghĩ đến việc chung chồng với người khác chắc gì cô đã chịu được như bà . Người phụ nữ này có rất nhiều điều cô cần học hỏi !!!

*****

Bắc Kinh 22giờ đêm .

Những con đường đông đúc bắt đầu thưa dần , tuyết đang rơi , rơi mỗi lúc một nhiều phủ trắng những con đường và trên những mái nhà cao vời vợi ... thành phố phồn hoa lộng lẫy là thế , đang bắt đầu trở nên yên bình đến lạ .

Trong khách sạn 5sao giữa lòng thành phố . Gia Minh cúi xuống nhìn chiếc đồng hồ trên tay mình , đôi lông mày cau lại vì khách hàng đã đến trễ 3 phút , anh không hề thích điều này , thậm chí còn cảm thấy vô cùng khó chịu vì trước giờ mấy ai dám trễ hẹn với anh .

- Cậu gọi lại bên đó , nói với họ bao nhiêu phút nữa thì tới được . Nếu không , hẹn họ vào dịp khác . Hợp đồng này bỏ đi .

- Cậu cả ... bọn họ vừa gọi nói tuyết đang rơi nhiều nên phương tiện di chuyển gặp khó khăn hơn ạ . Cậu chờ lát .

Anh trợ lý vừa dứt lời thì bên ngoài một người đàn ông trung tuổi đầu hói đeo kính đi vào phòng . Vừa thấy Gia Minh , ông ta vội vàng bỏ kính , niềm nở bắt tay .

- Trần Tổng ... thật ngại quá , trên đường gặp chút trục trặc nên đến hơi chậm , mong cậu thông cảm .

- Được rồi. Đến rồi thì chúng ta ngồi xuống bàn vào việc chính .

- Cậu muốn ăn gì không ? Hay là làm nồi lẩu cay cho ấm bụng . Tuyết đang rơi nhiều quá .

- Muộn rồi .. tôi nghĩ chúng ta vào việc chính đi .

Gia Minh đưa một bản hợp đồng cho ông ta.

- Ông xem qua đi , đây là hợp đồng mua đất và giá bên tôi đề xuất . Tôi nghe nói chỗ đất đó ông sở hữu 6 suất . Tôi muốn mua lại hết .

Người đàn ông cười trừ .

- Trần tổng . Cậu cũng biết khu đất đó nằm gần quảng trường Thiên An Môn nên....

- Ông còn chưa xem qua hợp đồng mà .

- Hay là thế này đi , nếu như cậu thiện chí muốn mua thì xin cậu hãy chờ lát được không ?

- Ông Cửu ...Vài lần hợp tác ông biết tính tôi mà . Tôi không thích chờ đợi và không thích mình ở thế bị động . Nếu ông không muốn bán , OK thôi ... đường làm ăn sau này của chúng ta có lẽ nên suy nghĩ lại . Tôi sang đây còn rất nhiều công việc cùng một lúc ...Chào ông !

Anh đứng dậy , từ bên ngoài tiếng bước chân giày cao gót tới gần . Vô thức anh đưa mắt nhìn theo hướng cửa ..

Ông Cửu thấy vậy vội vàng đứng dậy niềm nở nói :

- Trân Trân ... lâu ngày không gặp cô rồi .

- Ông Cửu . Rất vui được gặp ông , đêm hôm phải bắt ông tiếp đón thế này thật ngại quá .

Gia Minh định bước đi thì Trân Trân đưa tay ra trước mặt , nhẹ nhàng nói :

- Gia Minh ... dạo này anh ổn chứ ?

- Cảm ơn . Tôi rất ổn !!

Ông Cửu :

- Hai người quen nhau à ?

Gia Minh và Trân Trân đồng thanh lên tiếng :

- Đã từng !!!

- Ồ ... xem ra tất cả mọi người ở đây đều có duyên rồi . Nếu đã có cơ duyên thế này thì mọi người có thể ngồi xuống bàn bạc công chuyện được chứ ? Nói thật với Trần tổng đây , cô Trân Trân tạm thời đang sở hữu 2 suất đất trong 6 suất của tôi .

Gia Minh chần chừ , Trân Trân tiếp lời :

- Gia Minh ... nếu như anh không bận thì chúng ta ngồi xuống bàn bạc công việc . Sau khi biết tin anh cần mua chỗ đất đó , ông Cửu đã hẹn em tới đây , em đã thu xếp tất cả những show diễn lại để đến đây gặp anh .

- Thôi được rồi . Mọi người vào luôn việc chính đi , tôi cũng không có nhiều thời gian .

Trợ lý kéo ghế cho Gia Minh ngồi xuống . Ông Cửu vui vẻ nói :

- Hay là thế này đi Trần Tổng , dù sao cô Trân Trân cũng là phận đàn bà con gái , chúng ta cứ gọi ra một nồi lẩu cay để cổ ăn cho ấm bụng . Sức đề kháng và sức chịu đựng của phụ nữ yếu hơn chúng ta .

- Tuỳ ông !!!

- Phục Vụ .. cho một nồi lẩu hải sản luôn cho nóng .

- Dạ .. có ngay ạ ..

Gia Minh đưa bản hợp đồng cho Trân Trân , lạnh nhạt nói :

- Cô xem qua đi . Đây là mức giá bên tôi đề xuất .

- Ông Cửu .. ông đã xem qua chưa ạ ?

- Tôi đợi cô tới rồi xem nè . Dù sao cũng có phần của cô mà .

Hai người cùng cúi xuống đọc qua hợp đồng từ trên xuống dưới rồi cùng nhìn nhau gật đầu .

-Mức giá này rất tốt , rất cao so với thị trường .

- Hai người cứ xem xét thật kỹ rồi đưa ra quyết định .

Phục vụ lần từ bên trong bê ra nước dùng nồi lẩu nóng hổi và những món ăn hải sản như cua Alaska , tôm hùm , ngao , sò huyết ....

- Chúc quý khách ngon miệng ạ .

Ông Cửu :

- Mấy khi mới có dịp được gặp Trần Tổng . Tôi mời anh vài ly được chứ ?

- Xin lỗi . Vì một số lý do tôi không tiện uống rượu .

Nét mặt ông Cửu có chút thay đổi nhưng không dám biểu lộ ra nhiều . Trân Trân vui vẻ nói :

- Không sao . Nếu anh ấy không tiện thì tôi có thể uống với ông mà ông Cửu .

Ông Cửu bật cười thành tiếng rồi gật đầu .

- cô Trân Trân vừa là đại mỹ nhân lại còn tài giỏi . Giỏi hết phần phụ nữ trong thiên hạ này rồi .

- Ông Cửu quá lời rồi . Ông không biết chứ vợ anh Gia Minh còn giỏi hơn tôi ấy .

- Ồ vậy là Trần Tổng đã có vợ rồi à ? Tôi còn đang định nói hai người trông rất đẹp đôi .

- Tôi đã có vợ và một cậu con trai rồi . Vợ tôi , cô ấy chỉ là người bình thường với mọi người nhưng là người rất đặc biệt trong lòng tôi .

- Xem ra Trần tổng rất yêu vợ mình . Nhắc đến vợ mà ánh mắt dịu dàng vô cùng .

Gia Minh nở ra nụ cười nhẹ .

- Tôi yêu cô ấy hơn cả yêu chính bản thân mình !

- Khụ Khụ ....

Hai người đưa mắt nhìn về hướng Trân Trân , cô cười trừ giải thích .

- Tôi bị sặc ... không sao đâu ạ.

Ông Cửu nói tiếp :

- Trần tổng đã yên bề gia thất . Vậy không biết cô Trân Trân đã có người thương chưa nhỉ ? Xinh đẹp như cô chắc không thiếu .

Trân Trân mỉm cười , ánh mắt hướng về phía Gia Minh mà nói :

- tôi không lấy được ai đấy chứ .

- Cô Trân Trân đây mà không lấy được chồng chắc phụ nữ trên đời này ế hết lượt . Có phải cô đang kén chọn quá không . Mà cũng đúng thôi , người như cô Trân Trân phải hợp với những người giống như Trần tổng nè . Tiếc là người như Trần tổng lại rất hiếm .

- Thực ra tôi nói vậy cũng không hẳn là đúng . Có rất nhiều người ngỏ ý theo đuổi và không thiếu người muốn tôi làm vợ nhưng thật lòng mà nói tôi chưa quên được người cũ ông Cửu ạ ( dứt lời Trân Trân cầm ly rượu uống một ngụm lớn )

- Tôi chính là không cam tâm . Tôi đã yêu anh ấy bằng cả thanh xuân vậy mà anh ấy lại đem tất thảy dịu dàng để dành cho một người con gái khác . Thực sự tôi không cam tâm .

Ly rượu trên tay Trân Trân được Gia Minh giữ lại , anh nhàn nhạt nói .

- Cô Trân Trân .. tôi nghĩ cô không nên uống nữa .

- Trần tổng lo cho tôi à ?

- Tôi không có nghĩa vụ phải lo cho cô và cũng không hứng thú muốn lo .

- Vậy anh mặc tôi đi , tôi buồn thì tôi uống .

- Tuỳ cô !!

Gia Minh buông tay ra khỏi ly rượu , không khí dần trở nên căng thẳng . Ông Cửu cười cười nói :

- Thôi nào . Chúng ta đến đây để bàn vào công việc . Khó khăn lắm mới có cơ duyên gặp nhau thế này , vui vẻ lên nào !!

- Ông Cửu . Hợp đồng này hai người cứ xem qua , có gì thì gọi điện trao đổi với tôi , tôi bận rồi , xin phép không thể ở lại được nữa .

- Ơ.. anh chưa ăn được gì mà Trần tổng .

- Tôi nhớ ra còn có việc cần xử lý gấp . Vậy nhé !

Dứt lời anh đứng dậy bước đi ra ngoài , Trân Trân nhìn theo bóng lưng anh cho đến khi khuất hẳn mới thở dài nói .

- Anh ấy lúc nào cũng vậy . Có một sức hút mãnh liệt với phụ nữ .

- Đúng vậy . Vừa đẹp trai vừa tài giỏi , cực phẩm chứ chẳng đùa . Ấy mà cậu ấy quên mất găng tay rồi .

- Này cậu ... cậu chạy đuổi theo Trần tổng đi .

- Khoan . Để tôi ( Trân Trân lên tiếng )

Gia Minh mặc chiếc áo choàng bước vào trong chiếc xe ô tô màu đen , Trân Trân từ trong chạy ra gọi lớn .

- Gia Minh ...từ từ đã .

Trợ lý của anh nói :

- Cô Trân Trân ?

Gia Minh ngoái nhìn rồi thở dài nói .

- Lái xe đi ..

- Gia Minh ...anh quên găng tay rồi này ( nói lớn tiếng )

- Cậu cả .. cậu quên găng tay rồi .

- Xuống lấy đồ dùm tôi rồi chúng ta đi luôn .

Anh khẽ nhăn mặt lại , thóp bụng lại bắt đầu đau . Trợ lý của anh bước xuống xe đứng đối diện Trân Trân .

- Cho tôi xin lại đôi găng tay tay của cậu ấy .

- Tôi muốn trực tiếp đưa cho anh ấy .

- Trời lạnh lắm , cô Trân Trân vào trong đi ạ.

Trân Trân liếc mắt nhìn Gia Minh , cô chạy thật nhanh mở cửa kiếng xe ô tô . Gia Minh nhíu mày nói :

- Xuống xe !!!

- Em tới đưa đồ cho anh .

- Đồ đã đưa rồi . Mời cô xuống xe .

Gia Minh khẽ nhăn mặt ôm ngực , Trân Trân vội vàng đặt tay lên người anh rồi hỏi .

- Gia Minh ... anh sao vậy ?

Gia Minh hất mạnh tay Trân Trân ra khỏi người mình , lớn giọng quát .

- Tránh xa tôi ra ..

- Gia Minh ... anh đừng cố chấp nữa , anh đang đau ở đâu à ?

Gia Minh gục mặt xuống , tay ôm lấy bụng và ngực .

Trợ lý :

- Cô Trân Trân xuống xe đi . Tôi phải đưa cậu ấy về khách sạn nghỉ ngơi .

- Tầm này về khách sạn gì nữa . Anh còn không mau lái xe đến bệnh viện , không thấy anh ấy đang đau thế này à ?

- Nhưng mà ...

- Đi đi ... tới bệnh viện tôi sẽ xuống .

- Để cô ta xuống xe đã.

- Em không xuống . Em muốn tới bệnh viện cùng anh .

- Cô ( Gia Minh nhăn mặt đau đớn )

Trợ lý thấy vậy liền nói .

- Cậu cả ... tôi xin lỗi .

Nói rồi chiếc xe lao thẳng về phía trước.

Trân Trân :

- Cậu lái xe nhanh hơn chút được không ? Tôi thấy anh ấy đau lắm rồi .

- Tuyết đang rơi rất nhiều ...tôi đã cố gắng rồi , sắp tới bệnh viện rồi cô .

10 phút sau chiếc xe dừng lại trước cổng lớn bệnh viện , trợ lý đỡ anh xuống xe , Trân Trân lẽo đẽo bước theo sau . Anh được chuyển thẳng vào phòng cấp cứu , Trân Trân với cậu trợ lý đứng bên ngoài chờ . Trân Trân liếc mắt nhìn cậu trợ lý rồi hỏi :

- Bình thường anh ấy có hay bị đau thế này không ?

- Dạo trước thì tôi không thấy , dạo này cậu ấy ở nhà chăm vợ con nhiều nên cũng ít tới công ty hơn . Mọi công việc đều được xử lý trên máy tính .

Trân Trân sắc mặt có chút không vui . Bất chợt tiếng chuông điện thoại trên tay cô vang lên , một tay là cầm điện thoại Gia Minh , tay còn lại màn hình sáng lên cuộc gọi của Lý Tình .

- Alo .. Lý Tình ! Gọi gì tôi đó ?

- Trân Trân .. cô đang ở đâu vậy ? Ông Cửu vừa liên lạc hỏi tôi cô đã về nhà chưa .

- Tôi đang ở bệnh viện .

- Trân Trân ... cô làm sao phải tới viện ?

- Không phải tôi ... là Gia Minh !

- Gia Minh ?? Cô gặp lại cậu ấy rồi à ? Trân Trân , cô phải nhớ bây giờ cậu ấy đã khác rồi , cô....

- Nói sau đi . Nói với đầu bếp khách sạn nấu giúp tôi ít cháo rồi hỏi đường mang tới bệnh viện cho tôi nhé .

Tút... Tút ...

Trợ lý của Gia Minh e dè nói .

- Cô Trân Trân ... cho tôi xin lại chiếc điện thoại của cậu ấy .

- Anh xem thế nào rồi đi hỏi thủ tục nhập viện đi . Làm xong thủ tục rồi tôi trả .

Trợ lý đi được chừng 15p thì Gia Minh được đẩy từ phòng cấp cứu đi ra . Trân Trân nhanh chóng tiến tới nói bằng tiếng Trung với bác sỹ .

- Bác sỹ !! Anh ấy sao rồi ?

- Chúng tôi đã tiêm thuốc giảm đau cho bệnh nhân . Đợi khi bệnh nhân tỉnh dậy thì cho bệnh nhân ăn ít cháo loãng để dễ tiêu hoá . Còn kết quả chính xác thì phải chờ đến sáng mai đi chụp chiếu và nội soi dạ dày .

- Cảm ơn bác sỹ . Sắp xếp phòng tốt nhất cho anh ấy giúp tôi .

- Chúng tôi biết rồi .

Trời hửng sáng ...

Tuyết vẫn rơi bên khung cửa sổ , điện thoại anh bất ngờ reo lên cuộc gọi , màn hình hiện lên hai chữ “ Vợ yêu “ . Trân Trân nhếch môi gạt nút nghe rồi mỉm cười nói :

- A lô !!!

Nụ ở đầu dây bên kia vẫn chưa định thần được giọng nói , cô còn cứ ngỡ mình mơ ngủ đến nỗi phải nheo mắt nhìn lên màn hình điện thoại xem có đúng là số chồng mình hay không . Đây đúng là số Gia Minh nhắn tin với cô tối qua , cô còn cẩn thận lưu luôn vào danh bạ , vậy giọng nói đầu dây bên kia là ai ??

- A lô !!! Ai mà chẳng chịu nói gì thế ?

- Cô là ai ?mà đây phải số Gia Minh không ?

- Đúng số anh Gia Minh nhưng anh đang bận . Cô gọi lại sau nhé .

Tút ... tút...

Giọng nói này cô nhận ra , nếu như không nhầm thì giọng nói này chính xác của Trân Trân ..Vô thức những ngón tay cô run run , trong đầu không thể không đặt câu hỏi tại sao Trân Trân lại cầm điện thoại Gia Minh . Thật lòng cô không muốn trong đầu mình gieo rắc những nghi ngờ về anh nhưng cô không thể vô cảm cho được . Ngay lúc này cô cần nói chuyện với Gia Minh , cô chỉ cần một lời giải thích hợp lý từ anh là cô đã yên lòng lắm rồi .

- Nụ... con nghĩ gì mà thần người ra vậy ? Cu Bảo dậy rồi nè.

Cô giật mình quay lại nhìn mẹ hai , nước mắt từ đâu chuẩn bị trực trào . Mẹ hai nhíu mày hỏi :

- Sao vậy ?

Cô lắc đầu.

- Không có gì đâu mẹ hai .

- Sao mắt con lại ngấn lệ thế kia .

- Con không có . Tự nhiên nghĩ vớ vẩn vài chuyện ấy mà .

- Có phải con nhớ Gia Minh đúng không ?

Cô cười trừ cúi xuống ẵm cu Bảo trên tay , một giọt nước mắt rơi xuống trán thằng nhỏ . Bà hai thở dài lắc đầu .

- Mẹ xuống nhà kêu nhỏ Cúc mang cơm sáng lên cho con .

- Dạ ..

Ở bên kia , Trân Trân mỉm cười đắc ý đặt điện thoại xuống bàn rồi bước đi khỏi căn phòng . Một lúc sau khi quay trở lại , cánh cửa phòng mở ra , cô vội nói .

- Anh tỉnh rồi à ? Em mang cháo cho anh này .

Gia Minh cau mày nhìn Trân Trân rồi nói với Nụ qua điện thoại .

- Em ăn sáng chưa đó .

- Gia Minh ... có tiếng ai vậy anh ? Anh mới tỉnh dậy à ?

- À ... ừm ... đêm qua anh ngủ muộn nên bây giờ mới dậy nè .

- Nhưng mà tiếng ai vậy anh ?

- Chắc em nghe nhầm đó . Làm gì có tiếng ai đâu .

- Vậy à . Thôi anh ăn sáng đi ( giọng cô buồn xuống )

Màn hình điện thoại vụt tắt , Gia Minh khó chịu nói :

- Cô tới đây làm gì ?

- Em mang cháo tới cho anh . Cháo đậu xanh mà anh thích nhất .

- Cút ... cút khỏi mắt tôi .

Trân Trân rưng rưng nước mắt nói :

- Gia Minh ... sao anh lại nổi giận với em . Em không biết anh đang nói chuyện điện thoại với vợ anh mà . Anh làm như em cố tình ấy . Em lo cho anh nên mới mang cháo tới cho anh . Dạ dày của anh không tốt nên chỉ có thể ăn mấy đồ dễ tiêu hoá này thôi .

- Tôi nói cô đi đi mà .

- Anh ăn hết chỗ cháo này xong rồi em sẽ đi .

- Con người cô ... càng ngày càng cố chấp !

Làm dâu nhà giàu - Ngoại truyện 3 *4