Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

Làm dâu nhà giàu - Ngoại truyện 1 + 2


Trời cuối đông , những cây cổ thụ rụng hết lá , trơ mình đón những cơn mưa phùn và cơn gió lạnh đến buốt da buốt thịt . Mùa đông thật lạnh lẽo nhưng cũng thật ấm áp vì bên cô đã có anh và chàng trai nhỏ mang tên Gia Bảo . Hôm nay Gia Bảo tròn 20 ngày tuổi , nhìn thằng bé đỏ hỏn ngủ say trên chiếc nôi nhỏ , kế bên là Gia Minh nằm sát cạnh giường . Hai người đàn ông quan trọng nhất cuộc đời cô , là bến đỗ yên bình , là tình yêu thương vô bờ , là hạnh phúc lớn lao .

Nhớ ngày sinh cu Bảo , hôm đó trời đẹp lắm , bầu trời trong xanh cao vời vợi , những cơn gió nhè nhẹ mang chút se se lạnh khiến con người ta cảm thấy dễ chịu vô cùng . 7 giờ sáng , trong lúc đang dùng bữa cùng cả nhà cô bắt đầu cảm thấy một cơn gò kéo dài chừng 1 phút , sau đó cơn gò mỗi lúc một nhiều và kéo dài hơn . Ôi cái cảm giác , mỗi lúc một đau , đau không thể nào diễn tả được , cô vô thức đưa hai tay lên bụng kêu lên thành tiếng :

- Á.. đau quá .

Bà nội cùng mọi người vội vàng đặt chén đũa xuống , sốt sắng nói .

- Gia Minh... con bé tới ngày sanh rồi hay sao ấy .

Khuôn mặt anh lo lắng , nhẹ nhàng đưa tay nắm lấy bàn tay mềm mại của cô rồi nói .

- Em đau lắm không . Anh đưa em tới bệnh viện nhé.

Cô gật đầu :

- Anh gọi cho bác sỹ chuẩn bị đi anh .

Gia Minh lúng túng gật đầu .

- Được được . Nhưng anh đưa em ra xe đã , còn nhỏ Cúc lên phòng lấy đồ cho mợ đi.

- Dạ cậu cả .

Mọi người trong nhà bắt đầu nhốn nháo vào công việc . bà nội trước khi đi vẫn không quên sang phòng thắp hương ông bà tổ tiên Trần Gia phù hộ cho mẹ con cô mẹ tròn con vuông . Anh với bà hai đưa cô tới bệnh viện trước . Lúc bước xuống cổng viện đã có bác sỹ và y tá đợi sẵn . Cơn gò thúc mạnh ,bước chân xuống ô tô mà cô cảm thấy không thể đi nổi được nữa , cảm giác như ai đó đang bẻ đi 9 cái xương sườn của mình , mồ hôi trên trán bắt đầu lấm tấm tuôn ra . Cô được Gia Minh bế thẳng lên chiếc xe giường nằm , một bác sỹ lên tiếng .

- Nhanh lên ... đưa mợ ấy đi lấy máu xét nghiệm rồi vào phòng sinh .

- Bác sỹ .. hình như vỡ ối rồi , tôi thấy nước trong quần chảy ra nhiều lắm .

Gia Minh nắm chặt lấy bàn tay cô , vừa đi vừa lo lắng nói.

- Vợ ơi .. cố lên nhé ..

Cô gật đầu .. cơn gò thúc lên từng hồi , chiếc bụng căng cứng nhô lên nhô xuống , cổ họng cô không thể không rên rỉ.

- Á đau quá...

Cánh cửa phòng sinh ngay trước mặt , Gia Minh liền nói với bác sỹ .

- Xem thế nào giúp cô ấy giảm đau được không ?

- Cậu cả ... tốt nhất vẫn nên để mợ được sinh tự nhiên là tốt nhất .

- Nhưng cô ấy đau thế kia ... tôi....

- Cậu yên tâm nhé . Sẽ nhanh thôi ạ .

Anh suy nghĩ chừng 30 giây rồi nói tiếp .

- Được rồi . Trăm sự nhờ vào bác sỹ .

Anh vừa dứt lời thì vị bác sỹ trưởng khoa vội vàng đi tới .

- Cậu cả , tôi vừa có cuộc họp nên tới trễ .

Anh gật đầu .

- Nhờ bác sỹ giúp vợ tôi . Cô ấy đang ở trong đó rồi .

- Tôi biết rồi . Cậu cứ yên tâm nhé .

Bà hai đi làm thủ tục sinh rồi bước tới hỏi .

- Tình hình sao rồi Gia Minh ?

- Cô ấy vừa được đưa vô phòng rồi mẹ hai . Con lo lắng quá , nhìn cô ấy đau đớn mà con không đành lòng .

- Đừng lo . nhất định sẽ mẹ tròn con vuông thôi .
Con đầu lòng đau như vậy là nhanh á , mẹ nhớ trước nhỏ Liên còn đau 1 ngày trời mới sinh được bé Su cơ mà . Thả lỏng cơ thể ra chút .

Anh gật đầu , ánh mắt vẫn không ngừng hướng về căn phòng . Âm thanh trong căn phòng vẫn vang ra giọng nói của cô .

- Á đau quá bác sỹ ơi .

Cô y tá khám xong cho cô rồi lên tiếng .

- Đã vỡ ối và cổ tử cung mở 7 phân rồi bác sỹ

Trời đất quỷ thần ơi , mỗi lúc cơn đau lại càng dữ dội , đau muốn chết đi sống lại luôn cho rồi . Bác sỹ trưởng khoa tầm trung tuổi lên tiếng .

- Mợ cả ...mợ cố gắng nhé , sắp được gặp bé con rồi .

Vị bác sỹ trưởng khoa này chính là người đã theo dõi quá trình mang thai của cô từ lúc thai còn bé tới bây giờ . Phải rồi ... cô sắp được gặp bé con rồi , cô sắp được nhìn thấy bé con sau 9 tháng trời mong ngóng , cô phải cố gắng , cố gắng hơn vì con .

Bác sỹ nói tiếp .

- Bây giờ mợ cố gắng phối hợp cùng chúng tôi nhé . Hít thở đều một chút ...khi nào chúng tôi kêu rặn thì hãy rặn nhé .

Cô gật đầu lia lịa .

- Mợ cứ tưởng tưởng như mợ đang đẩy một cái xe lúa lên dốc cao . Mợ cố gắng hít một hơi lấy đà rồi rặn mạnh ra nhé ... một... hai ba ...rặn nào ....

- Được rồi .. tốt lắm ...tiếp nào ...

Lúc này có một cô y tá tiến tới dùng tay hỗ trợ đẩy bụng cô xuống ..

- Rồi...mợ cố lên ...sắp được rồi .

- Đau quá bác sỹ ơi ..

- cố gắng rặn đều hơi nhé mợ ... tiếp tục nào ..

Cô nhắm mắt hít một hơi thật sâu rồi dùng hết sức lực rặn mạnh một cái , trong đầu vẫn tưởng tưởng như mình đang đẩy một chiếc xe lúa thiệt lớn lên một cái dốc thiệt cao .

Bác sỹ gật đầu .

- Được rồi ... em bé ra rồi ...

Tiếng khóc oe oe vang lên , chiếc bụng cô nhẹ bâng một cái giống như được lên thiên đường . Ôi nó sướng nó đã gì đâu . Sau đó cô dần thiếp đi , bên tai vẫn vang vảng tiếng khóc cùng với tiếng nói hỗn loạn của mọi người .

- Bé trai 4kg ..

- Máu khó đông bác sỹ ơi .

- Nhanh ... cấp cứu kịp thời ..

Khoảng 1 giờ đồng hồ sau đó , đến khi cô tỉnh dậy , trước mặt là những hình ảnh mờ mờ của căn phòng , ánh sáng đèn chiếu rọi khiến cô nheo mắt lại một chút . Bên cạnh chiếc giường , bàn tay Gia Minh vẫn nắm chặt lấy những ngón tay lành lạnh của cô , sắc mặt anh đầy lo lắng , thấy cô tỉnh lại , anh gấp gáp hỏi :

- Nụ ...em thấy trong người sao rồi ?

- Gia Minh....Con đâu anh ?

- Con đằng kia em . Thằng bé vừa uống sữa xong rồi ngủ đó giờ em à.

Cô liếc mắt nhìn sang bên phải , trên chiếc ghế sofa có bà nội đang bế thằng nhỏ , xung quanh còn có mẹ hai , vú Tám ...

Bà nội :

- Con tỉnh rồi à ?

Mẹ hai tiến lại gần hỏi .

- Mẹ lấy cơm cho con ăn nhé .

- Mẹ hai ... con không có đói .

- Không đói cũng phải ráng ăn cho chặt dạ con với lại còn có sữa cho bé con ti .

Bà nội bế thằng nhỏ đứng dậy tiến tới chỗ cô .

- Phải rồi ... thằng giống của cụ phải bảo mẹ Nụ ăn nhiều vào nghen .

Nhìn thằng bé nhỏ xíu , đỏ hỏn được cuộn tròn trong chiếc chăn bông ấm áp , cái miệng chúm chím y như là con gái vậy ấy . Nhìn thấy con , cô không cầm được lòng mà rơi nước mắt , giọt nước mắt rơi vì quá đỗi hạnh phúc .

- Bé con của mẹ... chào mừng con đến với đại gia đình nhà mình .

Nằm nhớ lại những chuyện đã qua , nước mắt cô vô thức lại tuôn rơi . Nhiều lúc ngẫm lại cũng thấy đúng , người ta hay nói “ khoa sản là nơi để ta nhìn thấy lòng dạ đàn ông “ . Cô tự thấy mình may mắn vì ông trời đã ưu ái để cô có được người đàn ông quá đỗi hoàn hảo , từ lúc cô sinh tới giờ , mọi việc của hai mẹ con chủ yếu là do một tay anh làm . Thậm chí bà ngoại lên đây một tuần chăm cháu nhưng chẳng mấy khi phải động tay động chân , cô còn không thể nào nghĩ được anh lại khéo tới mức vậy . Nhiều lúc nhìn bàn tay trước giờ chỉ để ký những hợp đồng quan trọng , đến khi về nhà lại rửa đít cho con khiến cô phải bật cười . Mỗi ngày nhìn anh , cô không biết bao giờ mới bớt yêu người đàn ông này được đây .

Oe... oe ... ( tiếng thằng bé bắt đầu kêu lên ) ..

Gia Minh giật mình tỉnh giấc , cô cười nhẹ nói .

- Gia Minh .. để đó em đón con cho , anh cứ nghỉ thêm chút đi . Đêm qua anh đã thức cả đêm làm việc rồi .

- Em nằm đó nghỉ đi , bà nội nói mới sinh xong ngồi nhiều không có tốt đâu đó .

- Không sao mà anh .

- Anh nói nằm yên đó đi mà .

- Chắc là con đói rồi . Anh cho con bú được không ?

- Ừ nhỉ .. anh quên mất . Mà ông tướng con này , mỗi lần khóc như long trời nở đất ấy , cậu cu Tý còn sợ ông tướng này luôn ấy .

- Nó giống ai nhỉ ? Em nghe bà nội biểu nó giống anh hồi nhỏ ấy chứ .

- Tất nhiên . Con trai anh mà lại , nó phải giống anh chứ .

Nhìn cái miệng nhỏ nhỏ ngậm lấy đầu ti Hồng Hồng của cô lại khiến anh ngậm ngùi nói :

- Con trai của bố .. bố cho con mượn tạm thôi đấy . Dùng phải biết giữ gìn biết chưa ?

Cô bật cười :

- Xàm thiệt... mà hình như chú hai với mẹ ba ngày mai về nước anh nhỉ .

Anh cúi xuống nhìn chiếc đồng hồ trên tay rồi nói .

- Anh quên mất . Bây giờ chắc hai người Họ sắp về đến nhà rồi . Hôm trước anh nghe biểu bay sớm hơn một ngày .

Anh vừa dứt lời thì bên dưới sân vườn có chiếc ô tô màu đen tiến vào .

- Chắc hai mẹ con chú ấy về rồi . Anh xuống dưới đó xem thế nào nhé.

- Vâng . Anh đi xong gọi nhỏ Cúc lên em nhờ chút việc nhé .

- Ừm . Anh biết rồi .

5 phút sau nhỏ Cúc hớt ha hớt hải đi vào .

- Mợ ơi . Mợ biểu gì con ạ ?

- Giặt luôn giúp mợ ít khăn sữa ấy.

- Dạ . Tiện con đi giặt khăn cho bé nhà mợ ba luôn .

- Bé nhà Út Liên mấy hôm nay ngoan hơn chưa Cúc .

- Dạ . Trộm vía tiểu thư nhỏ mấy bữa nay ngoan hơn rồi mợ ạ.

- Ừm . Vậy là tốt rồi . Chứ khóc ròng rã cả đêm vậy sốt ruột lắm .

- Bữa con nghe biểu bà hai phải làm mẹo mới đỡ á mợ . Thấy biểu bà Tư về thăm cháu .

Cô gật đầu .

- Bà nội về thăm cháu nội nhưng chắc nặng vía quá mới khiến con bé khóc suốt vậy .

- Dạ . Thôi con đi giặt đồ đây mợ . Mấy nay người hầu của mợ ba về quê có đám tang nên công việc của mợ ấy có con với cái Sún phụ trách . Phục vụ người đẻ cứ như mợ là khỏe re. Hihi

- Con bé này ..

*******

Ở dưới lầu , mọi người có mặt đông đủ tại phòng khách . Ông cười tươi lên tiếng .

- Gia Long ... ba nghe biểu công việc của con bên đó rất tốt .

- Dạ ba .. cũng nhờ có anh cả thường xuyên hướng dẫn con rất tỉ mỉ ạ .

- Cũng nhờ năng lực chú có sẵn rồi .

Gia Hưng cười nhạt :

- Hai anh đều giỏi .. mỗi mình em là bất tài nhất .

- Gia Hưng ... không được tự ti như vậy . Mỗi người có điểm mạnh riêng ( Gia Minh nói )

- Anh con nói đúng đó Gia Hưng .

- Dạ ba...

Sau đó ông liếc mắt nhìn bà ba .

- Còn bà nữa , mới về nhà mà đã ấm ức gì à ?

- Ông còn nói nữa ...nãy giờ chẳng chịu hỏi thăm gì đến tôi .

- Tôi thấy bà vẫn thế mà .

- Vẫn thế là thế nào ? Không thấy tôi gầy đi à ? Sút 5 Lạng liền .

Mọi người cùng bật cười . Bà hai lên tiếng :

- Gia Long đợt này có vẻ béo ra đúng không ?

- Dạ . Chắc sang đó hợp nước lên trong 2 tháng con tăng 5kg .

Bà nội được nhỏ Sún đỡ từ ngoài đi vào .

- Cả nhà mình đang nói gì mà vui vậy .

Gia Long đứng lên cúi nhẹ đầu .

- Bà nội .

- Con về rồi à ? Cứ ngồi xuống đó đi .

- Mà cái ba nghe vẻ dạo này gầy hơn một chút nhỉ ?

- Đấy mà . Chỉ có mẹ là tinh ý nhất ạ .

Một hồi sau Gia Long lên tiếng .

- Hôm nay con về nước , trước là để thăm mọi người . Sau là muốn làm nốt thủ tục ly hôn với An Nhã .Dù sao bọn con cũng từng là vợ chồng , con xin phép bà nội cho con tới gặp cô ấy nói chuyện ly hôn và trả tự do cho cô ấy ạ .

- Mới về có muốn nghỉ ngơi đã không ?

- Dạ không sao ạ .

- Được rồi . Con ra nhà kho gặp con bé . Dạo này nghe vẻ thuần tính hơn , bớt kêu la rồi .

Nhà kho đối diện cái hồ sen đã được lấp đi trồng thành vườn rau xanh mơn mởn . Cánh cửa phòng hé mở , từng tia sáng chiếu thẳng vào thân hình cô gái nhỏ nhắn đang ngồi co ro ở chính giữa căn phòng . Vô thức cô ngước mắt nhìn lên , hai hàng nước mắt lọt thẳng vào tầm nhìn của Gia Long . Đôi lông mày rậm rạp khẽ nhíu lại , từ từ hỏi :

- Cô là ai ? An Nhã đâu ?

Cô gái vừa khóc vừa trả lời .

- Tôi không biết ... không biết gì cả ?

Gia Long nhấn mạnh hỏi lại lần nữa .

- An Nhã đâu ??

Hai tay cô gái run run chắp lại vào nhau , lắp bắp nói .

- Tôi xin cậu .. tôi không biết cô ấy đi đâu cả .

Anh vốn đang rất giận , thậm chí muốn thiêu rụi người con gái trước mặt ...nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt tím tái tưởng chừng cắt không ra giọt máu kia đã phần nào kìm hãm cơn thịnh nộ trong anh lại . Anh nhàn nhạt nói :

- Tại sao cô vào đây được ?

- Tôi không biết gì cả . Tôi chỉ làm theo lời ba mẹ cô Nhã , ông bà ấy nói tôi phải thế thân để cô Nhã thoát khỏi nơi này . Cậu ơi ... tôi không muốn lừa mọi người đâu nhưng đồng tiền đã dồn gia đình tôi vào đường cùng mất rồi ... tôi thật sự không muốn...tôi xin lỗi ...ngồi trong này lạnh lẽo lắm cậu , tôi sợ lắm , có những lúc tôi nghĩ tôi sẽ hoá điên mất .

- Cô nói ba mẹ cô ta thuê cô thế thân cho cô ta ??? Từ bao giờ ??

- Một tuần sau khi cô An Nhã bị nhốt ở đây ạ .

- Các người đã làm cách nào mà cô ta có thể thoát khỏi ?

- Cô ấy mặc bộ quần áo ngày hôm đó của tôi cậu ạ . Dáng người cô ấy cũng nhỏ nhỏ giống tôi nên nhìn qua sẽ không thể nào phát hiện được .

Gia Long gật đầu .

- Được lắm . Các người giỏi lắm .

- Tôi xin cậu .. tôi đường cùng bất đắc dĩ mới phải làm vậy thôi ạ .

- Đứng lên đi .

- Sao cơ ạ ?

- Tôi nói cô đứng lên .

Cô gái dùng hai tay chống xuống đất lấy đà đứng thẳng dậy .

- Tôi cho cô về nhà của mình .

- Cậu ... cậu nói thật chứ ạ ?

- Về bên đó nói lại với ông bà ấy chuyện lừa gạt Trần Gia nhất định Gia Long này sẽ không để yên .

- Dạ dạ... tôi đội ơn cậu .. tôi sẽ nhớ lời cậu dặn .

- Được rồi .. đi luôn đi , trước khi tôi thay đổi quyết định .

Cô gái vui mừng giật lùi bước đi cho tới khi qua đến cửa chính . Gia Long lững thững quay trở lại từ đường . Bà nội vội hỏi :

- Đã nói được chuyện với con bé đó chưa ?

- Cô ta đã trốn đi ngay sau một tuần bị nhốt rồi bà nội .

Bà nội đứng phắt dậy nói :

- Con nói cô ta đã trốn đi . Không thể nào , trước cổng Trần Gia chúng ta canh gác rất kỹ cơ mà . Còn nữa , hằng ngày bọn họ đến đưa cơm cho ai ?

- Bà nội ...chuyện cô ta cùng bố mẹ cô ta lừa gạt Trần Gia con nhất định sẽ truy cứu đến cùng . Còn chuyện cô gái thế thân cho cô ta khi ở nhà kho , con đã cho cô ấy về rồi .

- Không được . Phải bắt cô ta lại làm cho ra lẽ

- Bà nội ... cô ta cũng chỉ bị ép buộc thôi ạ .

Gia Minh lúc này mới lên tiếng .

- Gia Long nói đúng đấy bà nội .

- Thật là tức chết mà . Vừa độc ác vừa lươn lẹo , chẳng biết ngày xưa sao ai lại làm mai người như thế cho Trần Gia chúng ta cơ chứ.

- Thì khi đó mọi người cứ nghĩ Gia Long bị ngốc mà mẹ ( ông nói )

- Cái ba đâu rồi ? Xem sang mà nói chuyện với nhà bên đó , xem họ giải thích sao ?

- Bà ấy vừa lên phòng Gia Minh với Gia Hưng thăm hai bé mẹ ạ .

- Gọi nó đi luôn cho mẹ . Thiệt không thể chịu đựng thêm được nữa .

- Mẹ bớt giận . Bây giờ tuổi đã cao không nên nổi nóng như vậy . Mọi chuyện sẽ đâu vào đó thôi ạ .

-Nhà bên đó giám qua mặt nhà mình , tội này là tội lừa đảo đó .

Ông thấy vậy liền cười trừ rồi nhẹ nhàng nói :

- Được rồi mẹ . Mẹ cứ bình tĩnh , bây giờ vợ chồng con sẽ qua nhà bên đó nói chuyện cho rõ ràng .

- nhớ là phải dạy cho bọn họ một bài học ấy . Họ tưởng Trần Gia chúng ta là nơi đến thì đến , thích đi thì đi à .

- Vâng con biết rồi .

- Thôi đi đi kẻo muộn . Bây giờ mẹ phải lên phòng thăm thằng cu Bảo của mẹ đã .

*********
Buổi chiều gió thổi lạnh , vợ chồng ông bà với Gia Long ngồi trên chiếc Lamborghini màu đen di chuyển tới nhà An Nhã . Chừng 20 phút sau , chiếc xe dừng lại trước cổng nhà bằng gỗ , ngôi nhà rợp mái đỏ lấp ló sau rặng cây cau cao vút . Gia Long bước xuống xe trước , ông bà bước theo sau . Bấm chuông một hồi , người đàn ông trung tuổi bước thật nhanh tiến về phía cổng , vừa đi vừa nói .

- Xin chờ lát .

Người đàn ông trung tuổi nhận ra 3 người , ông ngỡ ngàng nói :

- Ông bà Trần ...cậu ba ..

- Chú mở cổng giúp tôi . Ông bà Lý có nhà không ạ ?

- Dạ có cậu ạ . Ông bà đang ở bên trong dùng trà .

Từ bên trong nhà vọng ra tiếng nói .

- Chú Dần... ai ngoài đó vậy ? Mời họ vô nhà đi .

- Dạ bà ..

Cánh cổng mở ra , ông chú kính cẩn cúi đầu nói :

- Mời ông bà với cậu vô trong nhà ạ .

Ba người bước đến giữa sân..Trên tay bà Lý là tách trà liền rơi xuống đất tạo thành tiếng vang lớn .
- Ông ...ông bà xui..

Bà ba thấy vậy liền đáp .

- Vẫn còn nhớ chúng tôi là xui gia với ông bà cơ đấy .

- Dạ mời ông bà với Gia Long vô trong uống trà .

- Con gái ông bà đâu ?

Bà Lý run run không nói lên lời . Ông Lý mặt tái mép trông thấy .

Ông thấy vậy huých nhẹ vai bà một cái .

- Bà bình tĩnh rồi từ từ nói chuyện.

- Nhà họ lừa chúng ta đó .

- Chúng ta vô trong rồi nói .

Ba người ngồi đối diện ông bà Lý . Ông Lý run run rót trà .

- Ông bà xui uống trà đi ạ .

- Trà này uống rồi khó tiêu nên tôi từ chối uống ( bà ba nói )

- chị xui... loại trà này ngon lắm ạ .

- Bà đừng một điều chị xui , hai điều chị xui nữa . Tôi nghe mà phát ngán lên được .

- Cái bà này . Im lặng nói chuyện xem nào .

Nói rồi ông bình tĩnh nói :

- Chắc ông bà biết chúng tôi qua đây là có chuyện gì đúng không .

Cả ông bà Lý đều run run , bà Lý rơi nước mắt trả lời .

- Thưa ông .. chúng tôi biết ạ ...vợ chồng chúng tôi đã biết lỗi của mình rồi ạ.

- Cháu An Nhã nhà ông bà dù sao đã bước chân vào làm dâu Trần Gia , đã là con cháu Trần Gia phải tuân thủ đúng quy tắc của Trần Gia . Chắc ông bà đã biết con gái mình mắc phải sai lầm gì và chịu hình phạt gì rồi chứ ?

- Dạ chúng tôi đã biết ạ .

- Vậy tại sao hai người dám cả gan cho người khác thế thân cho con gái mình , lừa Trần Gia chúng tôi một cách ngoạn mục như vậy . Hay là bây giờ ông bà làm ăn suôn sẻ hơn rồi nên không cần phải nhớ vì sao từ một người phá sản lại vực dậy nhanh như vậy .

- Ông ... ông đừng nói vậy . Chúng tôi nhớ chứ . Nhờ danh tiếng làm xui với ông bà nên vợ chồng chúng tôi mới có ngày hôm nay .

Gia Long lên tiếng .

- Hai người nên nhớ ... Trần Gia có thể khiến hai người được như ngày hôm nay thì cũng có thể khiến hai người quay trở lại vị trí ban đầu .

- Gia Long..mẹ...mẹ ...xin con cho chúng ta cơ hội sửa sai . Chỉ vì hai người chúng ta quá yêu thương con bé nên khi thấy con mình bị nhốt trong nhà kho bọn ta không đành lòng .

- Vậy cô ấy đâu rồi ?

- Con bé hiện tại không có nhà .

- Đến giờ phút này mà hai người vẫn muốn lừa chúng tôi nữa sao ?

- Ta nói thật ...từ lúc con bé thoát khỏi Trần Gia , nó có ghé về nhà ngủ một đêm rồi sáng sớm hôm sau đã rời đi ... hai tháng nay chưa từng về thăm nhà . Duy nhất chỉ gọi về đúng hai cuộc điện thoại . Có mọi người trong nhà này làm chứng , ta không dám nói sai nửa lời .

Gia Long thở dài một cái rồi nói .

- Ba mẹ...mình về thôi .

- Ơ hay Gia Long ... không thể bỏ qua dễ dàng như vậy được .

Gia Long ngước mắt sang nhìn ông bà rồi nhàn nhạt nói :

- Ba Mẹ....Chuyện ông bà ấy sai... nhất định sẽ có hậu quả . Còn việc hậu quả như thế nào còn phụ thuộc xem hai người này có thật lòng hối lỗi hay không đã .

Ông nghiêm giọng nói thêm :

- Tôi cho ông bà 5 ngày để đưa con gái hai người đến Trần Gia nhận lỗi . Bằng không tự biết hậu quả .

Nói rồi ba người đứng dậy bước đi ra thẳng cổng chính . Chén trà nóng vẫn còn chưa ai thèm nhấp môi , bà Lý loạng choạng ngồi phệt xuống ghế sofa thở dài .

- Hoạ rồi... lần này thì là hoạ lớn rồi ...

- Bà còn nói được . Cũng tại bà nghĩ ra trò này chứ ai .

- Bây giờ ông trách tôi thì được gì . Xem cách nào đưa con Nhã nó trở về sớm đi , Trần Gia không đùa được đâu .

- Thiên hạ mênh mông , biết tìm nó chỗ nào . Nó đi lại còn không thèm nói một lời nào . Con với chả cái chỉ khiến bố mẹ đau đầu thêm .

- Hỏi cái Lan với cái Mai xem hai đứa nó biết em nó ở đâu không .

- Bà gọi đi . Tôi mệt rồi , tôi lên phòng nghỉ trước .

******

Một tuần sau ...

- Anh ... đã có tin tức gì của An Nhã chưa ?

Anh thở dài lắc đầu .

- Gia Long có phát thông báo tìm về để hoàn tất thủ tục ly hôn rồi nhưng vẫn chưa biết chính xác cô ta ở đâu . Hôm trước thấy người biểu cô ta đang ở vùng biên giới , có người hiểu cô ta đang lẻ trong thành phố này . Anh cảm giác như có thế lực nào đó đang bao che giúp cô ta .

- Anh ... liệu An Nhã sẽ còn hận thù mà làm liều không ?

- Anh không chắc ... mà thôi , cái quan trọng bây giờ là em phải mau chóng ăn hết bát cháo chân giò này đi nè .

- Lại cháo nữa hả anh ? Em ngán lắm rồi .

- Thôi ráng ăn . Chừng nào hết cữ anh sẽ dẫn em đi ăn các món mà em thích .

- Anh hứa đó nhé .

- Ừ anh hứa .

Cô đưa tay vuốt nhẹ từng đường nét trên khuôn mặt anh rồi nói .

- Dạo này anh vất vả nhiều rồi . Sắc mặt trông xanh xao hơn nè . Hay là anh có cảm thấy không khỏe chỗ nào không ?

- Anh không sao đâu mà .

Anh vừa dứt lời thì cơn đau từ thóp ngực cuộn lên , lần này nó đau mạnh hơn mọi lần khiến anh không tự chủ được mà kêu lên thành tiếng .

- Gia Minh ... anh sao vậy ( cô lo lắng hỏi )

- Anh không sao ... em đừng lo .

- lúc nào anh cũng kêu không sao , không sao hoài ... nếu anh làm sao phải nói em biết đó bởi vì em là vợ anh ( cô rưng rưng nước mắt nói )

Anh cúi xuống ôm ngực mình rồi loạng choạng đứng dậy .

- Anh sang phòng bên nghỉ lát . Chắc có lẽ dạo này anh ăn uống thất thường nên bị đau dạ dày thôi mà .

- Anh phải đi khám đi đó .

- Được rồi .. chiều anh đi khám luôn , yên tâm được chưa ?

- Chưa yên tâm được . Khi nào có kết quả mới yên tâm .

Anh mỉm cười véo nhẹ cái mũi cô rồi nhăn mặt bước đi . Ra tới cửa , từng cơn đau quặn lên nhiều hơn khiến anh phải dừng chân lại tựa đầu vào tường hít một hơi thật sâu rồi mới cố gắng bước đi tiếp.

**********

8 giờ tối hôm đó anh mới trở về nhà .

- Anh ... bác sỹ nói sao ?

- Cu Bảo ngủ lâu chưa em ?

- Em đang hỏi anh đó .

- Yên tâm... bác sỹ nói anh chỉ bị đau dạ dày , còn kê cho một đống thuốc đây nè .

- Thiệt không đó ?

- Hay là anh gọi cho bác sỹ nói chuyện với e nhé. Ngốc ạ .. Ngoài trời lạnh quá , con cũng ngủ rồi , vợ nằm xuống anh ôm vợ ngủ .

Cô nằm rúc đầu vào ngực anh trong chiếc chăn bông ấm áp .

- bà nội vừa nói với em , 3 ngày nữa đầy tháng cu Bảo , bà sẽ mở tiệc ăn mừng và ra mắt họ hàng .

- Ừm . Hôm trước anh cũng nói với bà rồi . Dự định mời cả họ hàng xa luôn . Bà vui lắm em .

- Nhanh ghê . Mới đó đã sắp đầy tháng cu cậu rồi .

- Vợ à ... anh có chuyện muốn hỏi .

- Anh hỏi đi .

- Nếu như sau này chẳng may anh không còn trên đời , em với con phải sống tốt thật tốt nhé.

Cô ngước mắt nhìn anh rồi ngồi dậy ngoảnh mặt đi chỗ khác .

- Sao vậy vợ ?

- Em không nói chuyện với anh nữa .

- Vợ giận anh à ?

- Giận chứ ? Đang yên đang lành đi nói tầm bậy .

- anh nói ví dụ thôi mà .

- Không cho ví dụ . Anh phải biết rằng anh chính là nguồn sống của mẹ con em .

Làm dâu nhà giàu - Ngoại truyện 1 + 2