Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

Khi tình đầu là tình cuối - Chap 6

 

 

Mấy năm gần đây công ty ngày càng phát triển, nhận về nhiều hợp đồng lớn hơn. Bà Hoa cũng đem tài sản của mình góp vào, ủng hộ bố gầy dựng sự nghiệp. Đứng trước sảnh chính toàn nhà mười lăm tầng, tôi hít một hơi thật sâu rồi bước vào. 

 

- Cô Thư. 

 

- Chào chú. 

 

Chú Tuấn là thư ký của bố, giữa lúc mọi người đang xào xáo chú ấy vẫn bình tĩnh hết lòng hỗ trợ tôi. Tuần này công ty phải thanh toán lương cho nhân viên trên dưới gần cả trăm người, đó là chưa tính tiền lương công nhân ở các công trình khác. Trước tiên tôi phải giải quyết vấn đề tiền lương để mọi người vững lòng tin mà ở lại. Chú Tuấn nói. 

 

- Phòng kế toán vừa gửi báo cáo nếu trả lương đủ cho toàn thể nhân viên, chúng ta buộc phải ngưng hai công trình. 

 

- Những người liên quan đến ông Trung đều là người bố tôi tin tưởng hết sao? 

 

- Vâng. Ông ta theo chủ tịch từ lúc mới thành lập công ty đến tận bây giờ, ngay cả ông ấy cũng không biết được âm mưu của bọn họ. 

 

Tôi gật đầu, trên đời này thứ khó nhìn thấu nhất là lòng người. Tôi nhất định sẽ tóm gọn được đám người đó, tống hết vào tù. 

 

- Thanh toán tiền lương tháng này hết đi, hai công trình kia không cần ngưng, tôi có cách. 

 

- Cô định... 

 

Có ai gọi tới nên chú Tuấn im lặng, tôi điềm tĩnh nghe máy. 

 

- Chào cháu. 

 

Giọng ông Thiện trầm trầm truyền tới, tôi đáp. 

 

- Chào bác.

 

- Bây giờ cháu có thời gian rảnh không, chúng ta gặp nhau bàn tiếp chuyện hôm qua. 

- Cháu rảnh ạ. 

 

- Vậy đến nhà bác đi, sẵn tiện để hai đứa gặp nhau. 

 

- Vâng. 

 

Nghĩ tới việc sắp gặp Khánh, tôi tự nhiên rùng mình. Chú Tuấn hỏi tiếp câu vừa rồi. 

 

- Cô định xoay sở thế nào? 

 

- Có người đứng ra giúp chúng ta. 

 

- Như vậy tốt quá rồi. 

 

- Bây giờ tôi phải ra ngoài, chú đem báo cáo tài chính năm trước để sẵn trên bàn, lát về tôi xem. 

 

Tôi theo địa chỉ tìm đến nhà ông Thiện, với cơ ngơi bề thế là một tập đoàn lớn, căn biệt thự khang trang, cầu kì này không có gì quá bất ngờ với tôi. Tắt máy, tôi chỉnh lại lớp trang điểm rồi bước xuống. Trong lúc đợi người ra mở cửa, tôi quan sát một lượt về căn biệt thự này. Đúng là chủ nhân của nó đã bỏ ra không ít tiền của, bên trong sân còn có hai con sư tử đá to tướng uy nghiêm. 

 

- Mời cô vào. 

 

Tôi đi theo người giúp việc, tiến vào bên trong mới thấy hết được sự xa hoa, một màu dát vàng nguy nga giống như cung điện vậy. 

 

- Cháu đến rồi à? 

 

- Vâng.

 

Ông Thiện ngồi ở phòng khách, khoan thai nhìn tôi. Thu lại ánh mắt ngưỡng mộ vừa rồi, tôi lịch sự ngồi xuống. 

 

- Đem nước lên. 

 

- Vâng thưa ông chủ. 

 

- Phải rồi, đi gọi thằng Khánh xuống đây. 

 

- Đêm qua cậu Khánh về trễ, cậu ấy dặn... 

 

- Không cần sợ nó.

 

Ông Thiện đặt tách trà xuống, vẻ mặt vẫn tươi cười không hề mảy may tức giận.

 

- Như đã nói, bác sẽ giúp công ty cháu. Lát 

nữa cháu mang tiền về luôn. 

 

- Cảm ơn bác. 

 

- Bác tính tháng sau cháu và thằng Khánh đính hôn, không có vấn đề gì chứ? 

 

- Không ạ. 

 

Hai tay đặt trên đùi siết chặt, tôi đáp ứng mọi yêu cầu của ông Thiện. Trước mắt tôi chỉ quan tâm đến số tiền kia mà thôi. Một giọng nói cằn nhằn vang lên. 

 

- Bố gọi con chi vậy? 

 

- Ngồi đi, đây là Thư, vợ sắp cưới của con. 

 

Khánh nhìn tôi, tôi cũng nhìn anh ta. Cảm giác ánh mắt kia quét từ trên xuống dưới, không bỏ sót một bộ phận nào trên người tôi. Thật kinh tởm, nếu quay về bốn năm trước, người đàn ông nào nhìn tôi thể hiện ham muốn lộ liễu như vậy đã bị ăn tát rồi. Tôi phải nhịn, bây giờ không tôi là kẻ thất thế phải dựa vào bố anh ta để xoay sở. Khánh cười cười ngồi xuống cạnh tôi. 

 

- Em đẹp lắm. 

 

- Con đứng đắn chút đi, đừng làm con bé sợ. 

 

- Ba kiếm đâu một cô vợ cho con vậy, xinh đẹp như thế này làm sao có thể không yêu được chứ. 

 

- Tháng sau hai đứa đính hôn, con đừng gây ra chuyện gì khiến bố mất mặt. 

 

- Sao không đám cưới luôn đi? 

 

Anh ta ngã người ra ghế, ánh mắt chuyển sang nhìn ngắm lưng tôi. Cảm giác giống như tôi là món đồ chơi đang chờ anh ta khám phá vậy.  

 

- Bố tôi vừa mới mất, không thể tổ chức đám cưới ngay được. 

 

- Bố em mới mất hả? 

 

- Vâng. 

 

- Tiếc nhỉ, tôi không có mặt lúc đó để an ủi em. 

 

Điệu bộ ngả ngớn của Khánh khiến tôi thêm khó chịu, không biết cưới về sống chung một nhà sẽ như thế nào. Lúc này một giọng nói quen thuộc vang lên. 

 

- Bố. 

 

Bốn năm rồi, cậu ấy biến mất không rõ tung tích, nhưng bây giờ đang đứng ngay trước mặt tôi. Bộ vest thủ công vừa vặn ôm khít thân hình cao lớn, săn chắc như tạc tượng. Cậu ấy trưởng thành hơn, từ gương mặt cho đến phong thái toát lên sự lạnh lùng. Tôi không nghĩ mình sẽ gặp Kiệt trong hoàn cảnh này, địa vị của hai đứa thay đổi hoàn toàn, đời lên với xuống chó không biết mấy hồi. Ông Thiện chỉ tay. 

 

- Con ngồi xuống đó đi.

 

- Sắp trễ giờ rồi, sáng nay con có cuộc họp. 

 

- Bận rộn quá nhỉ, làm như nhà này chỉ có mình mày biết đi làm. 

 

Khánh mỉm cười châm biếm. Tôi vẫn chưa rời mắt khỏi Kiệt, nếu tôi đoán không lầm hai người họ là anh em cùng cha khác mẹ. Thái độ của Khánh đối với cậu ấy rõ ràng là xem thường. Ông Thiện giới thiệu. 

 

- Đây là Thư, vợ sắp cưới của anh con.

 

- Chào chị. 

 

Thời gian lấy đi của tôi một chàng trai điềm tĩnh ấm áp, Kiệt bây giờ hoàn toàn khác lạ, nhất là ánh mắt sắc bén kia. Cậu ấy thoáng kinh ngạc nhưng sau đó khôi phục lại vẻ lạnh lùng. Tôi gật đầu đáp lại. Kiệt hờ hững nói. 

 

- Con đến công ty đây. 

 

- Ừ, đi đi. 

 

Trước mặt bố con ông Thiện, tôi che giấu cảm xúc vui buồn lẫn lộn, Kiệt đi rồi, người đàn ông sau lưng tôi lên tiếng. 

 

- Con nghe chú Nam nói bố định thăng chức cho nó? 

 

- Bố không thiên vị đứa nào hết, em con có năng lực, nó xứng đáng giữ chức giám đốc. 

 

- Con không chấp nhận làm việc dưới trướng nó. 

 

Ông Thiện nhíu mày, có tôi nên ông ấy không muốn đôi co với Khánh. Sợ anh ta lộ ra bản chất thật sẽ dọa tôi không chừng. 

 

- Thôi, con cũng ăn sáng rồi đến công ty đi, bố có việc muốn bàn với Thư. 

 

Một bàn tay bất ngờ đặt lên vai tôi khẽ vuốt ve, toàn thân cứng đơ trước sự động chạm này. Tôi rất muốn hất bàn tay kia ra. Khánh ghé sát vào tai tôi nói nhỏ. 

 

- Tối nay đi chơi với tôi nhé? 

 

- Tôi bận rồi.

 

- Vậy tối mai được chứ? 

 

- Được. 

 

Thoả mãn với câu trả lời của tôi, Khánh đứng lên, gương mặt đểu cáng cười tươi rói. Ông Thiện kêu tôi vào thư phòng, trước khi nhận được tiền, tôi phải kí vào một bản hợp đồng. Theo đó, sau khi đính hôn với Khánh tôi sẽ chuyển về đây ở, trong vòng năm năm không được phép ly hôn. Nếu vi phạm tôi sẽ đền bù gấp mười lần số tiền đã nhận. Đúng là ở đời, không ai cho không ai thứ gì, với một người dày dặn kinh nghiệm như ông Thiện, tất nhiên chỉ muốn lợi ích về phía mình. 

 

Lúc ông ấy đưa ra đề nghị kia, tôi không cần suy nghĩ mà đồng ý ngay nhưng giờ thì lưỡng lự trước tờ hợp đồng này. 

 

- Đây là số tiền cháu cần. 

 

Ông Thiện đặt một vali lên bàn, mùi tiền cám dỗ tâm trí tôi, cây bút lướt nhanh trên giấy, tên tôi viết lên rất rõ ràng. 

 

- Xong rồi. 

 

- Tốt lắm, nếu cháu bận thì cứ về. Tối đến ăn cơm. 

 

- Vâng. 

 

Rời khỏi nhà ông Thiện, tôi không đến công ty mà về nhà. Tạm thời tôi không cần phải lo lắng chuyện tiền bạc nữa, điều hành công ty theo cách mà bố đã từng làm, duy trì chỗ đứng trên thương trường đó là mục tiêu của tôi hiện tại. Thấy tôi về giờ này, bà Hoa sốt sắng hỏi. 

 

- Có chuyện gì hả Thư? 

 

- Không ạ. Con về nghỉ một lát. 

 

- Con xách thứ gì vậy? 

 

- Đây là tiền ông Thiện đưa, thôi con về phòng đây. 

 

Bà Hoa ảo não nhìn tôi lên lầu. Mới gặp nhau lúc nãy, rất nhanh Khánh có được số điện thoại của tôi, buổi trưa anh ta gọi, muốn hẹn đi ăn cơm nhưng tôi nhất quyết từ chối. Nếu không nghe Vũ nói trước về Khánh thì lần gặp đầu tiên tôi cũng nhìn ra được phần nào con người anh ta. 

 

Điện thoại trên bàn đổ chuông, tưởng Khánh lại gọi nên tôi không nghe máy. Mãi một lúc sau tôi bất ngờ khi số điện thoại nằm im lìm trong danh bạ bốn năm nay đã hoạt động trở lại. Tôi nhấn nút, âm thanh tút tút vang lên. Người bên kia sau hai hồi chuông thì nghe máy. 

 

- Lúc nãy tôi bận nên không biết cậu gọi. 

 

- Vậy bây giờ chị có rảnh không? 

 

- Tôi rảnh. 

 

- Chúng ta gặp nhau đi, tôi muốn trả tiền cho chị. 

 

- Được. 

 

Kiệt vẫn còn nhớ số tiền năm đó tôi cho mẹ cậu ấy mượn. Nhưng sao không trả trước đó mà lại lựa ngay thời điểm này, nếu hôm nay hai đứa không gặp lại, chắc cậu ấy còn muốn tránh tôi thêm nữa. 

 

Thay bộ quần áo công sở già dặn ra, tôi khoác lên người chiếc váy ngắn màu đen tôn lên thân hình hoàn hảo. Không hiểu sao, tôi luôn muốn xuất hiện thật đẹp trong mắt cậu ấy, bản tính thích thể hiện lại nổi lên. Dành chút thời gian để trang điểm, tôi hoàn toàn khác hẳn dáng vẻ lúc sáng. Cô gái trong gương có khuôn mặt sắc sảo, bờ môi căng mọng, đuôi mắt kẻ cong vút quyến rũ, những gì xinh đẹp nhất tôi đều phô bày ra hết. 

 

Địa điểm Kiệt hẹn là một nhà hàng năm sao, tôi đi theo phục vụ đến một phòng bao nằm ở tầng bốn, nơi mà người có tiền hay thích lui tới. Hôm nay tôi đến với tư cách một chủ nợ, tâm trạng rất thoải mái. Đẩy cửa bước vào, gương mặt đẹp trai của Kiệt làm tim tôi loạn nhịp. Lại thế nữa rồi, sau bốn năm cảm xúc này vẫn không kiềm chế được. 

 

Kiệt lịch sự đứng lên kéo ghế cho tôi. 

 

- Cảm ơn cậu. 

 

- Chị gọi món đi. 

 

- Toàn món đắt tiền không nhỉ? Tôi không có tiền trả. 

 

- Bữa cơm này tôi mời. 

 

- Vậy được. 

 

Tôi gọi những món đắt nhất, thêm cả chai rượu vang thượng hạng. Trong phòng chỉ có hai người, tôi chống cằm, nhướng này nhìn Kiệt. 

 

- Cậu sống tốt chứ? 

 

- Rất tốt. 

 

- Sao không gọi cho tôi? 

 

- Không có thời gian. 

 

- Bận yêu đương à? 

 

Tự dưng lại hỏi một câu lạc quẻ, tuy vậy tôi rất mong đợi câu trả lời của Kiệt. 

 

- Tôi bận học. 

 

- Chăm chỉ nhỉ?Tôi còn tưởng cậu yêu cô nào rồi nên không nhớ tới tôi nữa. 

 

- Đây là số tiền năm đó tôi nợ chị. 

 

- Sao nhiều vậy? 

 

- Tính luôn tiền lãi bốn năm. 

 

Nhìn xấp tiền dày cộm trên bàn, tôi nhếch môi nói. 

 

- Biết thế tôi đã đưa bác gái nhiều hơn thì bây giờ nhận về một số tiền lớn rồi. 

 

Ở phía đối diện Kiệt nhìn tôi chăm chú, ngồi cách nhau một chiếc bàn nhưng cảm giác như cách xa vạn dặm vậy. Tôi cực kỳ ghét ánh mắt xa lạ kia. Kiệt hỏi nhưng rất khẽ, nếu không nghe kĩ tôi còn tưởng cậu ấy lẩm bẩm một mình. 

 

- Tại sao lại muốn kết hôn?

 

- Tôi đã gần hai mươi bảy tuổi, đâu còn trẻ trung gì nữa, gặp được người thích hợp thì cưới thôi. 

 

- Anh ta không hợp với chị. 

 

- Còn cậu thì sao? Có hợp với tôi không? 

 

Kiệt mỉm cười lắc đầu. 

 

- Chị vẫn như vậy? 

 

- Vẫn sao cơ. 

 

- Thích trêu tôi. 

 

- Không, tôi hỏi thật đấy. 

 

Nụ cười trên môi cậu ấy tan dần, chúng tôi nghiêm túc nhìn nhau thật lâu. Mãi cho đến khi nhân viên phục vụ dọn món lên tôi là người đầu hàng trước, không nhìn ra được bất kì cảm xúc gì trong mắt Kiệt cả, thật đáng ghét. Chưa khai vị tôi đã nhấp một ngụm rượu vang, bĩu môi đáp. 

 

- Rượu ngô vẫn ngon nhất. 

 

- Có mỗi chị nghĩ vậy. 

 

- Chắc thế, một khi tôi đã có ấn tượng với thứ gì rồi thì sẽ yêu thích nó. Giống như một loại chấp niệm vậy. 

 

- Chẳng hạn như rượu ngô sao, còn điều gì khiến chị ấn tượng nữa không? 

 

Tôi dừng động tác cắt thịt bò, nhìn Kiệt cười mỉm đáp. 

 

- Có, chính là nụ hôn với cậu. 

 

Bị tôi chọc cho đỏ mặt, Kiệt ho khan vài tiếng, đây mới đúng là chàng trai tôi thích, hay ngượng và rất đáng yêu. 

 

- Lâu rồi nhưng tôi vẫn nhớ dư vị đó, cậu có muốn cùng tôi ôn lại chuyện cũ?

 

- Chị đối với ai cũng tùy hứng như vậy sao? 

 

- Không, chỉ có mỗi cậu. 

 

- Vì sao? 

 

- Tôi đã nói rồi, chẳng vì sao cả, đơn giản là tôi thích. 

 

Một bữa cơm với nhiều điều để nói, tôi nhận ra lúc ở bên cạnh Kiệt, tâm trạng cực kỳ thoải mái, tôi như quên mất bản thân mình là một đứa sắp cưới chồng lại đi trêu đùa cậu ấy.

 

———————-

 

Khi tình đầu là tình cuối - Chap 6