Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

Khi tình đầu là tình cuối - Chap 5

 

 

Bốn năm sau. 

 

Trong căn phòng hiện đại đầy đủ tiện nghi, tiếng chuông điện thoại vang lên không ngừng, tôi nhíu mày, cánh tay mò mẫn nghe máy. 

 

- Alo. 

 

- Thư ơi, bố con nhập viện rồi. 

 

- Sao cơ, bố bị sao vậy dì? 

 

- Ông Trung biển thủ công quỹ bỏ trốn, bố con bị sốc nên ngất xỉu, con mau về đi. 

 

- Vâng. 

 

Tôi vẫn còn bàng hoàng, ông Trung là người bố tin tưởng nhất nên giao cho chức vị phó giám đốc. Không ngờ ông ta lại phản bội. Tôi lập tức đặt vé máy bay, chiều nay sẽ về Việt Nam. Học xong thạc sĩ tôi ở lại, xin vào làm tại một công ty xây dựng. Bố cho tôi thời gian hai năm học hỏi kinh nghiệm để về nước tiếp quản sự nghiệp. Hiện tại tôi đã xin nghỉ việc, dự định cuối tuần này sẽ về nhưng bây giờ phải về sớm hơn dự tính.

 

Lúc trưa tôi có gọi cho bà Hoa, bố vẫn chưa tỉnh, bác sĩ nói tình hình của ông khá nghiêm trọng. Lòng tôi nóng như lửa đốt, lo lắng không yên, chỉ muốn về nhà ngay lúc này. 

 

Chuyến bay từ Úc về Việt Nam kéo dài hơn mười ba tiếng. Vừa xuống sân bay tôi đã lập tức bắt taxi đến bệnh viện. Bà Hoa ngồi trước phòng phẫu thuật, thấy tôi tới mừng rỡ gọi. 

 

- Thư. 

 

- Bố con phẫu thuật xong chưa dì? 

 

- Vẫn chưa, hơn bốn tiếng rồi. 

 

Bà Hoa run run nắm tay tôi, hỏi sơ qua tình hình công ty, tôi sững sờ khi biết ông Trung liên kết với kế toán trưởng, chiếm đoạt của công ty một số tiền rất lớn. Ông ta giống như bốc hơi khỏi thế giới này, không để lại chút tin tức, đây chắc hẳn là một kế hoạch đã được bàn tính kĩ lưỡng. Hiện tại công ty đang trong giai đoạn hoàn tất dự án khu đô thị cao cấp, cần nguồn vốn để xoay sở, tâm huyết cả đời của bố không thể bị hủy hoại như thế được. 

 

Nhìn cánh cửa phòng phẫu thuật vẫn đóng, tôi ôm vai bà Hoa an ủi. Mấy năm qua, bà ấy không khác nào mẹ ruột, quan tâm, hỏi han tôi mỗi ngày. Bố đã không chọn nhầm người, nghĩ lại năm đó tôi kịch liệt phản đối, giờ mới thấy mình sai. 

 

- Con ở đâu giờ mới tới hả, có biết bố đang nguy hiểm nằm trong đó không? 

 

- Mẹ thôi đi. Ông ấy bị gì đâu liên quan đến con. 

 

- Thằng mất dạy. 

 

Vũ đút tay vào túi quần, miệng nhai kẹo nhóp nhép cười đểu. Bà Hoa bất lực nhìn đứa con trai ngày càng ngỗ ngược. 

 

- Chị về nhanh vậy? Nghe tin bố sắp không qua khỏi về giành tài sản hả? 

 

- Cậu im đi, đừng mở miệng là nhắc đến tài sản. 

 

- Sao lại không nhắc chứ, công ty mẹ tôi cũng góp vốn vào mà. 

 

- Vũ, mẹ xin con đấy. Bây giờ cả nhà đang rất rối, con đừng gân hấn với Thư. 

 

Bất ngờ cửa phòng phẫu thuật được mở ra, tôi đỡ bà Hoa khẩn trương đứng lên. 

 

- Chồng tôi sao rồi bác sĩ? 

 

- Bệnh nhân bị suy tim nặng, xin lỗi chúng tôi đã cố gắng hết sức. 

 

Bà Hoa đứng không vững, loạng choạng ngất xỉu trên tay tôi. Xung quanh bỗng chốc tối đen giống như cả thế giới sụp đổ vậy, tôi nhất thời không chấp nhận nổi. Mấy năm nay, căn bệnh nhồi máu cơ tim của bố chính là nỗi lo lớn nhất trong lòng tôi. Dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng ngày này đến sớm như vậy, tôi thực sự không muốn. 

 

Tôi vào phòng gặp bố lần cuối, nước mắt lăn dài thành dòng. Bố phải dùng máy thở để duy trì những giây phút tồn tại ít ỏi còn lại. Ông hé mắt, mơ màng nhìn tôi. 

 

- Bố ơi, con về rồi. 

 

- Thư... 

 

- Con xin lỗi vì không về sớm hơn. 

 

Tôi nấc lên từng tiếng, nghẹn ngào ôm bố. Giọng ông thều thào bên tai tôi. 

 

- Đừng để công ty phá sản... Bố trông cậy vào con... 

 

- Con hứa. Nhất định sẽ vực dậy công ty, bố yên tâm nhé. 

 

- Phải sống hạnh phúc... nói với dì con... bố... xin lỗi... 

 

- Bố ơi... 

 

Tôi hét lên gào khóc nức nở, không còn gì đau đớn hơn khi nhìn người thân yêu nhất ra đi trên tay mình. Tôi hoàn toàn tuyệt vọng, chỉ biết ôm bố và khóc. Bà Hoa lảo đảo chạy vào, thẩn thờ khẽ gọi. 

 

- Ông đừng bỏ tôi mà. 

 

- Bố mất rồi dì ơi. 

 

Bà ấy ngồi bệt dưới sàn nhà, đau đớn nhìn bố tôi. Không ai nghĩ ông ấy sẽ ra đi bất ngờ như vậy. Mới hôm kia bố còn gọi điện hỏi tôi đã xin nghỉ chưa, vé máy bay có cần đặt giúp không. Con gái chưa báo hiếu được ngày nào thì bố rời xa thế giới này rồi, tôi hối hận vì sao không về với bố sớm hơn. 

 

Nhìn bà Hoa suy sụp ngất lên ngất xuống, tôi dặn lòng phải mạnh mẽ, lo chu toàn hậu sự cho bố. Họ hàng, đồng nghiệp đến viếng rất đông, ai nấy đều bất ngờ chia buồn cùng với gia đình. Tôi thân là con gái lớn, mọi việc bây giờ đều giao lại cho tôi gánh vác, kể cả công ty. 

 

Tôi đã hứa với bố thì nhất định phải làm được, nhìn người đàn ông trong di ảnh mỉm cười hiền hậu, tôi càng quyết tâm hơn. 

 

- Cháu là còn gái ông Hùng hả? 

 

- Vâng, chào bác. 

 

Một người đàn ông trung niên đến viếng, tôi thử nhớ lại xem mình có quen ông ấy không. Còn chưa nhớ ra đã nghe người này buồn bã lên tiếng. 

 

- Bác là bạn của ba cháu, năm đó cả hai cùng tay trắng lập nghiệp. Chắc cháu cũng nghe qua Tập đoàn Thiện Đức rồi đúng không? 

 

- Vâng. Bác là... 

 

- Hiện tại bác là chủ tịch Tập đoàn. 

 

Tôi có chút ngạc nhiên cúi đầu chào, có nên nhờ ông ấy giúp đỡ không, tình hình công ty đang rất căng, tôi phải huy động nguồn vốn lớn ngay trong tuần này. Bố mất, một vài người đang rục rịch tìm cách kích động công nhân. Không thể đứng nhìn họ đẩy tâm huyết của bố xuống vực thẳm, tôi lấy can đảm nói. 

 

- Không biết cháu nên xưng hô với bác thế nào? 

 

- Cứ gọi bác Thiện được rồi. 

 

- Vâng, bác Thiện, hiện tại công ty bố cháu đang gặp trục trặc, không biết bác có thể... 

 

Không để tôi phải khó xử, ông Thiện cắt ngang. 

 

- Bác nghe được tin này nên mới tới đây. Bao nhiêu tiền không thành vấn đề, bác có thể vực dậy công ty nhưng với một điều kiện. 

 

Người làm ăn không bao giờ chịu thua lỗ, tôi hồi hộp đợi ông ấy nói tiếp. Hài lòng với thái độ của tôi, ông Thiện mỉm cười. 

 

- Nếu cháu đồng ý gả cho con trai lớn của bác, những vấn đề công ty đang gặp phải, bác sẽ giúp cháu xử lý ổn thỏa. 

 

- Cháu đồng ý. 

 

- Không cần thời gian suy nghĩ sao? 

 

- Không ạ. 

 

- Bác rất thích tính cách của cháu.

 

Ông Thiện thắp cho bố tôi nén nhang rồi ra về. Sự xuất hiện bất ngờ của ông ấy đã khiến những bất an, lo lắng của tôi dịu đi phần nào. Bà Hoa vẫn chưa chịu chấp nhận sự thật, mỗi lần nhìn di ảnh chồng lại khóc thương tâm. Bữa cơm tối thiếu vắng một người nhìn rất ảm đạm, chỉ có Vũ là vẫn bình thản ăn ngon như không có chuyện gì. Bà Hoa lau nước mắt nói. 

 

- Dì có mảnh đất ở ngoại ô, bán được bao nhiêu dì sẽ đưa cho con đắp vào công ty. 

 

- Không được, mảnh đất đó phải để cho con. Mấy năm nay tiền bạc mẹ đều đưa cho ông ta hết, giờ chết rồi, công ty cũng trên bờ phá sản, mẹ còn muốn xuất tiền ra nữa. 

 

- Vũ, con không thấy mình quá đáng sao. Ông ấy mở công ty riêng cho con quản lý, giờ quay sang trách móc. Công ty đang gặp khó khăn đáng lý ra con phải giúp đỡ, nói những lời vô cảm như vậy mà nghe được hả? 

 

Vũ không thích làm công cho người khác mà chỉ muốn làm ông chủ. Ra trường, bố tôi cho cậu ta một số vốn để mở công ty riêng. Nghe bà Hoa nói ban đầu công ty thua lỗ liên miên, nhưng bố tôi luôn động viên Vũ đừng nản. Giúp cậu ta tìm nhà cung ứng, đối tác, đến nay công ty đã ổn định. Bố mất, cậu ta cũng giống như người ngoài liền trở mặt. Tôi nghiêm túc nói. 

 

- Mảnh đất đó dì giữ lại đi, con đã tìm được người đứng ra giúp rồi. 

 

- Thật hả Thư, nhưng sao họ chịu giúp chúng ta, có phải... 

 

- Con sắp cưới chồng. 

 

Bà Hoa kinh ngạc gấp gáp hỏi. 

 

- Con cưới ai? 

 

- Con trai lớn của công chủ Tập đoàn Thiện Đức. 

 

Lần này không chỉ bà Hoa mà Vũ cũng trố mắt. Cậu ta bật cười phá lên. 

 

- Chúc mừng chị sắp cưới phải một người chồng tốt. 

 

- Con biết cậu ta sao?

 

- Có biết, tên Khánh đó nổi tiếng là kẻ sở khanh, ăn chơi trác táng còn hơn cả con nữa. 

Nghe Vũ nói tôi có chút hoang mang nhưng con gái lớn rồi phải gả đi. Với tôi cưới ai cũng vậy thôi, hôn nhân không tình yêu nhưng đổi lại được lợi ích. Bà Hoa nắm tay tôi lắc đầu.

 

- Chúng ta tìm cách khác, con đừng lấy hạnh phúc của mình ra đánh đổi. 

 

- Con đã quyết rồi. 

 

- Mẹ đừng xen vào nữa, kẻo chị ta lại nói nhiều chuyện. 

 

Thái độ khinh khỉnh của Vũ giống như rất vui. Chúng tôi không ưa gì nhau, đợi tôi cưới chồng rồi, cậu ta sẽ tự do tung hoành trong ngôi nhà này. 

 

Ăn cơm xong tôi về phòng gọi điện cho thư ký của bố để nghe tóm tắt sơ lược về tình hình. Ngày mai tôi sẽ đến công ty. Những lúc như thế này tôi chỉ ước mình thật mạnh mẽ, đủ sức để vượt qua tất cả. Ngọc cưới chồng ở thành phố khác nên không biết chuyện, đến tối mới hốt hoảng gọi điện hỏi tôi.

 

- Thư ơi, bác Hùng mất rồi sao? 

 

- Ừ, mất được hai hôm rồi. 

 

- Xin lỗi cậu, bây giờ tớ mới biết. Cậu đừng quá đau buồn, phải mạnh mẽ lên nhé. 

 

- Cảm ơn cậu. 

 

Nói chuyện với Ngọc đến tận khuya, tôi không đề cập đến việc mình sắp kết hôn. Nếu cô ấy biết, chắc chắn sẽ ngăn cản giống như bà Hoa. Nằm dài trên giường, tôi cố chợp mắt một lát để lấy lại tinh thần. Tiếng còi ôtô vang lên inh ỏi, nhíu mày, tôi kéo rèm cửa ra xem thử. Vũ vừa mới đi đâu về, ngồi trong xe chờ người ra mở cổng. Cậu ta hai mươi bốn tuổi nhưng bản tính hệt như một đứa nhóc ham chơi. Bà Hoa ít hay than thở với tôi nhưng cái cách mà bà ấy nhìn đứa con trai này hoàn toàn bất lực không biết phải làm gì. 

 

Cô Mai ra mở cổng, lát sau nghe Vũ hạnh họe. 

 

- Làm gì lâu vậy?

 

- Xin lỗi cậu tôi già rồi nên hơi lề mề. 

 

- Thế thì nghỉ việc đi. 

 

- Con về trễ còn làm ồn, là mẹ dặn cô Mai không mở cửa cho con đấy. 

 

- Mẹ, làm ơn đi. Con muốn đi đâu, làm gì, về khi nào thì kệ con. Mẹ đừng quản nữa được không.

 

Nói rồi Vũ nhếch môi bỏ vào trong nhà trước, tôi thấy bà Hoa thở dài buồn bã. 

 

Cốc cốc cốc. 

 

Tiếng gõ cửa phòng tôi vang lên. Là Vũ, không biết cậu ta tìm tôi có việc gì. Cửa vừa mở Vũ đã đi thẳng vào phòng, ung dung ngồi xuống ghế. 

 

- Tôi vừa gặp chồng sắp cưới của chị, muốn xem hình không? 

 

- Cậu gặp ở đâu? 

 

- Còn đâu nữa ngoài quán bar. 

 

Vũ đưa điện thoại cho tôi xem, trong ảnh, một người đàn ông ngồi giữa, xung quanh là ba cô gái, ăn mặc mát mẻ ôm ấp anh ta. Theo tôi được biết, con trai lớn của ông Thiện tên là Khánh, ba mươi mốt tuổi, vẫn chưa lập gia đình. 

 

Giàu có và sát gái, tôi thắc mắc tại sao hơn ba mươi tuổi rồi anh ta vẫn chưa chịu cưới vợ. Vũ lấy lại điện thoại, cười cười nói.

 

- Dù sao cũng sống chung một nhà, tôi nói cho chị biết vậy. Gã Khánh đó rất thích những trò biến thái, với người xinh đẹp như chị, anh ta sẽ chơi đến tàn tạ mới thôi. Nhìn xem đây là bạn gái cũ của anh ta.

 

Tôi giật mình, cô gái trong ảnh nửa thân trên để trần, da thịt chi chít các vết thương, tôi đoán là dùng điếu thuốc dụi vào. Không ngờ anh ta kinh tởm thật. Tuy vậy tôi vẫn cố tỏ ra bình tĩnh hỏi. 

 

- Tại sao cậu lại có mấy bức ảnh này? Hay là cậu cũng giống người đàn ông đó? 

 

- Tôi không điên. Chỉ là muốn tìm hiểu giúp chị nên hỏi thăm bạn bè thôi. 

 

- Vũ, đừng khiến dì Hoa lo lắng nữa. Bà ấy già rồi, cậu nên thay đổi cách sống của mình đi. 

 

Vũ mất hứng đứng lên. 

 

- Chị định dạy đời tôi đấy à? 

 

- Tôi chỉ muốn tốt cho cậu thôi. Nghe hay không là tùy. 

 

Cậu ta cười mỉa mai tôi, dựa lưng vào cửa nói. 

 

- Chị nên lo cho bản thân mình trước đi.

 

Đêm nay tôi bị mấy bức ảnh về người đàn ông kia ám ảnh ngủ không được. Thảo nào tôi đồng ý nhanh như vậy khiến ông Thiện bất ngờ. Trằn trọc mãi, tôi bỗng nhớ đến chàng trai có nụ cười tỏa nắng giữa rừng hoa tam giác mạch. Bốn năm rồi, thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ đến cậu ấy. Những rung động đầu đời giờ chỉ là quá khứ, tôi nên nhìn vào thực tại mà sống thôi.

 

Vũ đi một lúc thì bà Hoa vào, nếp nhăn nơi khóe mắt ngày một đậm dần, sau khi bố mất, tinh thần bà ấy suy sụp thấy rõ. Bà ấy vẫn còn lấn cấn không muốn tôi cưới con trai ông Thiện. Ngồi xuống cạnh tôi, bà Hoa chậm rãi nói. 

 

- Dì thương con ngang bằng thằng Vũ vậy, nay bố con không còn thì dì thay ông ấy quan tâm, bảo ban con. Thư này, người đàn ông kia nguy hiểm, con tuyệt đối đừng cưới. 

 

- Con biết dì muốn tốt cho con. Nhưng con đã đồng ý với ông Thiện rồi. Đưa công ty vượt qua giai đoạn khó khăn mới là điều quan trọng lúc này. 

 

- Nhưng... 

 

- Thôi dì về phòng ngủ đi, đừng suy nghĩ nhiều nữa. Con tự biết làm thế nào mà.

Khi tình đầu là tình cuối - Chap 5