Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

Khi tình đầu là tình cuối - Chap 4

 

 

Tôi uống hết nửa chai rượu ngô, tuy không say nhưng tâm trạng cứ lâng lâng, bồi hồi. Nằm trên giường, nhắm mắt lại nghĩ đến Kiệt. Hình như tôi rung động trước cậu trai trẻ này rồi. Những cảm giác mới lạ nảy sinh khi ở cạnh cậu ấy càng khiến tôi thêm khẳng định tim mình đã thổn thức vì một người. 

 

Tôi không thích những điều viễn vông, vậy nên trước khi về tôi muốn làm một việc. Nhẹ nhàng đẩy cửa, tôi chậm rãi từng bước đến chỗ Kiệt. Cậu ấy đang nằm quay mặt về phía tôi, hơi thở đều đều vang lên. Không chần chừ một giây nào, tôi cúi xuống hôn lên má cậu ấy. Cảm giác hôn trộm rất khích thích, vừa hồi hộp vừa mong đợi. Tôi chậm rãi di chuyển xuống dưới, môi Kiệt lúc này cực kỳ gợi cảm, thôi thúc tôi chiếm lấy. Thôi lỡ rồi, hôn thêm lần nữa cũng chả sao, nghĩ vậy tôi mỉm cười, chủ động hôn xuống. 

 

Men rượu từ tôi truyền sang, bờ môi ấm nóng dán chặt vào nhau. Tôi nhắm mắt, cảm nhận nhịp tim đang thay đổi nhanh chóng. Rung động chính là loại cảm giác này, lâng lâng khó tả. Kiệt đã tỉnh, có bàn tay đẩy vai tôi ra nhưng khi cậu ấy vừa hé miệng, tôi nhanh chóng đưa lưỡi vào, ngăn lại mọi âm thanh. Chúng tôi nhìn nhau, không hề trốn tránh đối phương, tôi mạnh bạo hơn đưa tay vòng lên cổ cậu ấy nụ hôn càng lúc càng sâu. Tay Kiệt không đẩy tôi ra nữa, dần dần siết nhẹ. 

 

Đầu óc tôi như quay cuồng, đê mê bởi sự đáp lại của Kiệt. Đến khi tách nhau ra, tôi tựa vào trán cậu ấy cười mỉm. 

 

- Chị biết mình đang làm gì không? 

 

- Tôi say rồi. 

 

- Về phòng ngủ đi. Tôi sẽ quên chuyện khi nãy. 

 

- Sao lại quên, cậu thấy tôi không hấp dẫn hả? 

 

Kiệt nhíu mày dứt khoát đẩy tôi ra, vừa rồi rõ ràng cậu ấy có quyến luyến. Tôi khoanh tay ngồi xuống bên cạnh, ung dung hỏi. 

 

- Cậu sẽ nhớ tôi chứ? 

 

- Không. 

 

- Vì sao? 

 

- Chúng ta là những người xa lạ, chỉ gặp nhau mấy ngày, dựa vào đâu tôi phải nhớ chị. 

 

- Ừ nhỉ. Nhưng nếu tôi nhớ cậu thì sao? 

 

Từ đầu đến cuối Kiệt không hề nhìn tôi. Thái độ này là gì đây, hay là mình tự tôi đã tình. Còn tưởng cậu ấy giống tôi cũng rung động với đối phương chứ. Không sao, tình cảm không thể gượng ép, tôi sẽ còn quay lại nữa. Lúc đó nhất định tấn công cậu ấy dồn dập cho mà xem. Tôi đứng lên, nhoẻn miệng nói. 

 

- Ngủ ngon. 

 

Ngày mai rời khỏi đây sớm, bây giờ đi ngủ được rồi. Kiệt hờ hững đáp lại xong kéo chăn trùm kín đầu. Những lúc cậu ấy ngượng ngùng trông rất đáng yêu. 

 

Năm giờ sáng, báo thức còn chưa kêu đã nghe tiếng gõ cửa. Tôi vẫn còn chưa muốn dậy, lười biếng nằm thêm chút nữa. 

 

- Ăn sáng rồi lên đường. 

 

- Ừ, chờ tôi năm phút nữa. 

 

Tôi gấp chăn gọn gàng, mở balo lấy áo khoác để sẵn bên ngoài rồi đi ra. Bà Quý cũng dậy sớm để tiễn tôi, hoa hồng hôm qua đặt đã giao tới, một bó to bằng nửa người. Ăn sáng xong Kiệt đem đồ ra xe trước, bà Quý nắm tay tôi ân cần nói. 

 

- Cháu cho bác số điện thoại hoặc địa chỉ nhà cũng được. Số tiền kia... 

 

- Cháu sẽ quay lại nữa mà, bác cứ yên tâm chữa bệnh, đừng suy nghĩ nhiều. 

 

Thấy Kiệt trở vào, tôi không nói nữa, tạm biệt bà Quý rồi đi. Kiệt lái xe rất nhanh, gió thổi vù vù lấn át giọng tôi.

 

- Cậu còn giận hả? 

 

Kiệt không nghe thấy, tôi phải hỏi lại lần nữa. Cậu ấy nói đã quên chuyện tối qua. Tôi thầm nghĩ được lắm, chị đây nhất định sẽ khiến cậu nhớ mãi không quên. Liên hệ với anh tài xế hôm bữa đến địa điểm hẹn trước, tôi nói Kiệt dừng. Nhìn quanh không thấy mặt mũi anh ta đâu, tôi gọi hỏi thì bảo đang trên đường, năm phút nữa tới.

 

Tranh thủ thời gian còn lại, tôi trêu ai đó chơi. 

- Gỡ mũ bảo hiểm giúp tôi với. 

 

Một tay cầm điện thoại, tay cầm chai nước, tôi ngửa cổ nhờ vả. Kiệt đứng trước mặt tôi, nhẹ nhàng mở chốt, đầu nhẹ đi hẳn. Tôi cong môi, tiến thêm một bước, phía sau là xe máy, cậu ấy hết đường lui rồi. 

 

- Chị đừng như vậy. 

 

- Đừng gì cơ? 

 

- Tôi không thích đùa giỡn với chị. 

 

- Chờ tôi vài tháng nữa thôi. Đến lúc đó để xem cậu có thích hay không. Chúng ta trao đổi số điện thoại đi. 

 

- Không cần đâu. 

 

Tôi nhón chân, Kiệt khẩn trương ngả đầu ra sau. 

 

- Có cho không hả, tôi sẽ hôn đấy.

 

- Chị có phải con gái không vậy? Đứng đắn chút đi. 

 

- Cậu muốn xem thử tôi là con trai hay con gái không? 

 

Gương mặt cậu ấy trở nên cau có, đọc một dãy số rất dễ nhớ. Tôi bấm điện thoại lưu vào, vui vẻ nói. 

 

- Tôi nhá qua rồi đó. 

 

- Xe kia phải không? 

 

- Ừ, đến sớm vậy, chưa hết năm phút mà. 

 

- Chị lên đi. 

 

Kiệt ôm bó hoa hồng to tướng bỏ vào ghế sau, tôi kéo tay cậu ấy, nôn nao không muốn tạm biệt.

 

- Cậu cúi xuống một chút. 

 

Tôi đoán cậu ấy biết tôi muốn làm gì, lần này Kiệt rất nghe lời hơi cúi người xuống. Tôi mặc kệ tài xế đang chờ, hôn lên má cậu ấy, thủ thỉ. 

- Nhớ chờ tôi đó. 

 

Như thường lệ, Kiệt không đáp, nhưng ít nhiều tôi cũng thỏa mãn rồi. Rời khỏi Hà Giang, tôi mang theo rất nhiều thứ trở về, nhưng thứ quan trọng nhất có lẽ là hình bóng của ai kia.

chú Phùng đến đón tôi, chú ấy là tài xế của bố. Hôm nay bố không đến công ty, lúc tôi về thì thấy ông đang ngồi ở phòng khách, vẻ mặt nghiêm túc chờ tôi. 

 

- Bố. 

 

- Đem hành lý lên phòng rồi xuống đây nói chuyện với bố. 

 

- Vâng. 

 

Tôi đoán được phần nào nội dung câu chuyện, đem quần áo bỏ hết vào máy giặt, tôi nhắn tin bảo Ngọc qua lấy hoa rồi xuống nhà. Lâu rồi bố mới có thời gian ngồi cùng tôi thế này, ông nói. 

 

- Con chuyên tâm vào việc học, tốt nghiệp xong đến công ty làm, đừng hễ tí là bỏ nhà đi. 

 

- Con biết rồi. 

 

- Còn nữa, bắt đầu từ tháng sau bố sẽ không chuyển tiền vào thẻ của con. Nếu muốn tiêu xài hoang phí như trước, tự mình đi làm kiếm tiền. 

 

- Bố còn gì muốn con phải làm nữa không? 

 

- Tạm thời con chỉ cần nghe lời như vậy thôi.

 

Ông ấy không nhắc gì đến người phụ nữ kia. Sau ngày nói chuyện hôm đó, tôi bắt đầu thay đổi, không tụ tập chơi bời, không mua sắm tùy hứng nữa. Rủ bỏ thân phận con gái ông chủ một công ty lớn, tôi xin làm bán thời gian ở một cửa hàng tiện lợi. 

 

Mấy ngày đầu không quen, đứng lâu hai chân tê rần, nhưng qua một tuần tôi dần thích nghi được. Thời gian cứ thế trôi nhanh, tôi trở thành đứa con gái ngoan ngoãn trong mắt bố. Ông thường xuyên quan tâm đến tôi hơn, nhiều lúc nhìn mái tóc đã bạc hơn phân nửa, tôi suy ngẫm liệu mình có ích kỉ quá không. Bố sống như vậy suốt hai mươi mấy năm từ ngày mẹ mất, ở tuổi này rồi, có nên để ông tìm kiếm hạnh phúc cho riêng mình. Tôi đắn đo mấy tuần nay nhưng chưa quyết định được. 

 

Còn Kiệt, chúng tôi vẫn hay nhắn tin cho nhau, chỉ có vài lần cậu ấy chủ động trước, đó là vào Tết Dương lịch. Cậu ấy muốn trả tiền cho tôi, lấy lý do đang bận thực tập nên tôi từ chối. Đợi một thời gian nữa, tôi quay lại đó rồi trả sau, Kiệt đồng ý. 

 

- Cô Thư, ông chủ gọi cô xuống nhà có việc. 

 

Giọng cô Mai ngoài cửa vọng vào. Tôi tắt máy tính đi ra, thắc mắc hỏi. 

 

- Ai tới hả cô? 

 

- Vâng. Là bạn của ông chủ.

 

Tôi đi sau cô Mai xuống lầu, tới chân cầu thang thì nghe tiếng của Vũ. 

 

- Chị Thư xuống rồi kìa bố. 

 

- Ừ, con ngồi đi. 

 

Tôi muốn đấm vào gương mặt giả dối của Vũ. Cậu ta ra ngoài vênh váo hống hách, trước mặt bố tôi lại như con con mèo cụp đuôi. Bà Hoa ngồi bên cạnh bố, nhìn tôi mỉm cười. 

 

- Chào cháu. 

 

Tôi chỉ gật đầu ngồi xuống, thái độ này khiến bố không vui, định nói gì đó nhưng bà Hoa vỗ nhẹ mu bàn tay nên thôi. Vũ nhếch môi ngồi đối diện tôi. 

 

- Chị Thư, sau này chúng ta là người một nhà. Mong chị chỉ dạy, thương yêu đứa em trai này. 

 

- Buồn cười, tôi và cậu chẳng có quan hệ huyết thống gì, vả lại đứa em trai như cậu tôi không dám nhận.

 

- Thư, tháng sau bố và cô Hoa sẽ đăng kí kết hôn. Con nên thay đổi cách xưng hô đi, còn cả Vũ nữa, nó sẽ chuyển tới đây sống. 

 

Vẫn là bà ấy, bố muốn rước mẹ con họ về nhà cho bằng được. Tự dưng tôi thấy mình lạc lõng, trong lòng bố sự phản đối của tôi chẳng hề có tác dụng gì. Bà Hoa ôn nhu lên tiếng. 

 

- Cô biết cháu không thích cô lắm, nhưng Thư này, cô và bố cháu phải suy nghĩ kĩ mới đưa ra quyết định. Ai cũng có tuổi hết rồi, cô không nhắm tới tài sản hay thứ gì từ ông ấy cả, chỉ muốn bên cạnh bầu bạn, chăm sóc bố cháu thôi. 

 

- Vậy còn con trai cô thì sao? Lấy gì để đảm bảo cậu ta không nhòm ngó đến tài sản của bố tôi. Đừng tưởng tôi không biết danh tiếng của con trai cô thế nào. 

 

Bà Hoa ái ngại nhìn Vũ, mặt cậu ta đang biến sắc, tay siết thành nắm đấm, chắc phải kiềm chế dữ lắm để không đánh tôi. 

 

- Trước kia em chơi bời lêu lổng, giờ nghĩ lại thấy mình thật ấu trĩ. Em không có bố bên cạnh nên thiếu người răn đe dạy dỗ. Bây giờ đã có chú Hùng rồi, em sẽ nghe lời, không sống như vậy nữa. 

 

- Được rồi. Vũ biết con có ác cảm với nó nên đã tìm bố thú nhận mọi chuyện, sắp tới đều là người một nhà, hai đứa nên hòa thuận để bố đỡ nhọc lòng. 

 

- Con không đồng ý. 

 

- Thư, con đứng lại đó.

 

- Tại sao chứ? Bố có quyền gì ép con phải xem mẹ con cậu ta là người một nhà.

 

Tôi giận nên toang bỏ đi, vừa chạy đến chân cầu thang đã nghe tiếng bà Hoa hốt hoảng.

 

- Thư ơi, bố cháu...

 

- Bố sao vậy? 

 

- Mau gọi cấp cứu đi. 

 

Bố tôi ôm ngực ngất xỉu, bà Hoa vội hối con trai. Tất cả cùng theo tới bệnh viện. Tôi không biết ông bị bệnh gì, đứng trước phòng chờ với tâm trạng lo lắng tột độ. Bà Hoa khẽ nói. 

 

- Cô đoán bố cháu bị nhồi máu cơ tim. Đây không phải lần đầu tiên. 

 

- Cô nói vậy là ý gì? 

 

- Nhớ lần cháu bỏ nhà đi, ông ấy cũng ngất xỉu như vậy, triệu chứng y hệt vừa rồi. 

 

Tôi thẩn thờ ngồi xuống ghế, tự thấy mình thật vô trách nhiệm. Lúc này Vũ lên tiếng cười cợt nói. 

 

- Ông Hùng có đứa con gái quý hóa quá. Xém chết mấy lần. 

 

- Con im miệng cho mẹ. 

 

- Mẹ cưới ông ta chưa được một năm có khi lại cô độc nữa ấy chứ, con thấy... 

 

Vũ chưa nói hết câu đã nhận một cái tát từ phía bà Hoa. Cậu ta giận dữ bỏ đi. Tôi không mong gì hết, chỉ cầu cho bố bình an vô sự, tôi sẽ không cãi lời khiến ông giận nữa. Bà Hoa liên tục động viên tôi. Sau nửa giờ bác sĩ thông báo tình hình của bố đã ổn định, người nhà có thể vào gặp. 

 

Bà Hoa để tôi vào trước, nhìn bố nằm trên giường bệnh, gương mặt bơ phờ khiến tôi đau lòng. Tôi cúi đầu nói. 

 

- Con xin lỗi. 

 

- Được rồi, bố không sao. 

 

- Bố muốn cưới cô Hoa, con không có ý kiến nữa. 

 

Bố tôi mỉm cười gật đầu. Từ hôm ông vào viện, bà Hoa lúc nào cũng túc trực bên cạnh chăm sóc. Tôi dần có thiện cảm với bà ấy hơn, điều này bố cũng nhìn ra được. Bẵng đi một tháng, tôi không liên lạc được với Kiệt nữa. Trong lòng nôn nao không biết cậu ấy xảy ra chuyện gì. 

 

Ngày tôi tốt nghiệp là ngày bố đưa bà Hoa về sống chung. Hai người họ tổ chức một buổi tiệc nhỏ mời họ hàng và mấy người bạn thân. Tôi có đến tham dự, riêng Vũ thì không. Cậu ta tỏ thái độ bất mãn với mẹ mình, bởi bà Hoa quyết định đóng cửa tiệm spa để toàn tâm toàn ý chăm sóc bố tôi. 

 

- Con chưa ngủ hả? 

 

- Vẫn chưa.

 

- Hai hôm nay dì thấy tâm trạng con không tốt, có chuyện gì sao Thư? 

 

Bà Hoa đặt ly sữa lên bàn rồi ngồi xuống. Tối nào cũng vậy, trước khi đi ngủ bà ấy đều sang phòng tôi. Không giấu giếm, tôi đáp. 

 

- Con sẽ đi Hà Giang vài ngày. Dì yên tâm, chuyến đi lần này là để gặp lại một người bạn cũ. 

 

- Vậy à, con nói với bố chưa? 

 

- Nhờ dì chuyển lời giúp con. Ngày mai con 

đi sớm.

 

- Ừ. Thôi con ngủ đi. 

 

- Vâng. 

 

Bố tôi đi công tác, trưa mai mới về. Không thể chần chừ nữa, tôi muốn gặp Kiệt. Mấy hôm rồi cứ lo lắng, nhớ nhung cậu ấy. 

 

Trở lại Hà Giang vào một ngày tháng sáu, kể ra cũng hơn nửa năm rồi. Tôi phấn khích nhìn ngắm khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ, nhắm mắt vẫn mường tượng được những hình ảnh quen thuộc. Tôi nóng lòng muốn được gặp Kiệt, không biết cậu ấy bây giờ thế nào, nhìn thấy tôi có còn lạnh nhạt như trước không. 

 

Nhìn cánh cửa đang khóa, tôi nhíu mày ngó nghiêng rồi gọi. 

 

- Có ai ở nhà không? 

 

Đáp lại tôi là không gian tĩnh lặng bốn bề, tôi gõ cửa lần nữa. 

 

- Kiệt ơi. 

 

- Nhà đó bỏ hoang rồi. 

 

- Bác nói gì ạ? 

 

- Không có ai đâu, đừng gọi nữa. 

 

Một người phụ nữ trung niên đi ngang qua lắc đầu nói. Tôi theo hỏi thì mới biết bà Quý mất một tháng trước, Kiệt cũng rời khỏi đây, không ai biết cậu ấy đi đâu. Tôi sững sờ, thảo nào cậu ấy biến mất như vậy. Ngay cả tôi Kiệt cũng giấu. Tôi thất vọng ra về. 

 

Tháng mười một năm đó tôi rung động trước một chàng trai, cậu ấy mang theo mùa tam giác mạch đẹp nhất trong đời tôi biến mất. Tôi sang Úc học thạc sĩ, xem như cuộc gặp gỡ năm đó chỉ là thoáng qua, nếu có duyên, chúng tôi sẽ còn gặp lại.

 

Khi tình đầu là tình cuối - Chap 4