Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

Khi tình đầu là tình cuối - Chap 24

 

 

Tôi về nhà trước, bà Hoa vẫn chưa ngủ, lo lắng ngồi ở phòng khách chờ. Tôi thấy thương bà ấy, nếp nhăn nơi khóe mắt ngày một tăng thêm, bố mất rồi chẳng thấy bà ấy chăm chút cho bản thân nữa. 

 

- Về phòng ngủ thôi dì. 

 

- Khi nãy con vội vội vàng vàng chạy đi đâu vậy? 

 

- Bạn con xảy ra chút chuyện nên gọi tới giúp, giờ xong rồi. 

 

- Không phải con và Vũ giấu dì chuyện gì chứ, trông hai đứa lạ lắm. 

 

- Không có, đi ngủ thôi nào, gần mười một giờ rồi. 

 

Bà Hoa thở dài nhìn ra cổng. Tôi nói. 

 

- Lúc nãy Vũ nhắn tin cho con, chắc cũng sắp về rồi đó dì. 

 

- Vậy hả? Cái thằng này không biết đến khi nào mới khiến dì khỏi lo nữa. 

 

Nửa tiếng sau Vũ về, tôi nghe tiếng xe nhưng không nghe tiếng mở cổng. Cậu ta đứng bên ngoài hút thuốc, có lẽ sau việc của Ngân đã khiến Vũ không thể bình tĩnh được nữa. Còn tôi thì căm ghét Khánh nhiều hơn là sợ, để xem diễn biến ngày mai sẽ thế nào. 

 

Tôi bỏ lỡ tin nhắn chúc ngủ ngon của Kiệt, giờ này chắc cậu ấy cũng ngủ rồi, tôi không trả lời lại. Vén áo lên xem thử, bụng tôi có chỗ bầm tím, chỉ cần trở mình một cái là đau đến nhăn mặt. Ngày mai nếu không đỡ hơn tôi sẽ đến bác sĩ khám vậy. Tôi nằm một lát mí mắt sụp xuống, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu. 

 

- Thư ơi, sắp trễ giờ làm rồi đó con. 

 

Tôi nghe tiếng bà Hoa gọi mình nhưng không mở mắt nổi, người ê ẩm như chẳng còn chút sức lực nào. Gắng gượng lắm năm phút sau tôi mới ngồi dậy được, cổ họng khô khốc, hơi rát. Đưa tay sờ lên trán, cảm giác nhiệt độ chênh lệch thấy rõ, hình như tôi bị sốt rồi. Hồi lâu không nghe tôi đáp lại, bà Hoa tự mở cửa vào. 

 

- Con sao thế, không khỏe hả? 

 

- Nhà mình còn thuốc hạ sốt không dì? 

 

- Còn.

 

Bà Hoa sờ trán tôi khẩn trương nói. 

 

- Con bị sốt rồi, để dì đem đồ ăn lên phòng, ăn xong uống thuốc nhé. 

 

- Dạ. 

 

Tôi ít khi bị sốt, đêm qua cơ thể vốn đã uể oải cộng thêm cú đá của Khánh khiến tôi càng mất sức hơn. Bà Hoa bưng tô cháo lên, chờ tôi ăn hơn một nửa rồi đưa thuốc cho uống. Tỉ mỉ vắt khăn đắp cho tôi. Cả một buổi sáng, tôi nằm lì trên giường, chẳng biết giờ giấc thế nào. 

 

- Cô ấy đỡ hơn chưa dì? 

 

- Đỡ rồi, dì mới đo nhiệt độ, không cao như lúc sáng nữa. 

 

- Vâng. 

 

Tôi mơ màng nghe được giọng của Kiệt, trong bụng thầm mắng cậu ấy không nghe lời, tay bị như vậy còn lái xe. Có hơi ấm từ đâu đó truyền đến mặt tôi, cảm giác mùi hương quen thuộc quẩn quanh chóp mũi. Tôi từ từ mở mắt, gương mặt của Kiệt phóng đại làm tôi giật mình quơ tay. 

 

- Có sức đánh người là khỏe rồi. 

 

Tôi kén chăn trùm kín, chỉ hé ra cặp mắt, cười mỉm nói. 

 

- Em lỡ tay.

 

- Sao giọng chị buồn cười thế, cứ như vịt đực kêu? 

 

Vũ đứng ngay cửa khoanh tay nhìn vào nói. Tôi liếc mắt bảo cậu ta đi ra, có Kiệt ở đây là đủ rồi, cậu ta là chuyên gia phá đám. 

 

- Cậu không đến công ty sao?

 

- Trưa rồi, tôi về ăn cơm. 

 

Tôi nhìn đồng hồ đã qua mười một giờ, muốn đuổi Vũ đi mà chưa tìm được lý do. Bà Hoa đúng lúc xuất hiện kéo cậu ta xuống dưới. Lúc này tôi mới thoải mái nói chuyện với Kiệt. 

- Tay anh thế nào rồi, đưa em xem. 

 

- Anh quên mất nên để vết thương rách ra một tí, nhưng không sao.

 

- Tay mình bị thương lại bảo quên, anh tưởng em là con nít lên ba hả?

 

- Được rồi, đừng nóng. Phụ nữ mà hay giận là mau già lắm đấy.

 

- Không cần anh nói, dù sao em cũng già hơn anh rồi. Đừng châm chọc em. 

 

Nhìn vết thương rỉ máu dính lên miếng băng gạc tôi thấy khó chịu, cậu ấy không quan tâm gì đến bản thân mình cả, cứ mãi lo lắng cho tôi. Dáng vẻ biết lỗi của Kiệt trông rất buồn cười, lăn xăn lấy lòng tôi. 

 

- Hoa tam giác mạch nở rồi, em có muốn đi ngắm không? 

 

- Muốn chứ, em nhớ Hà Giang. 

 

- Tuần sau anh đưa em đi  

 

- Nhưng mọi việc vẫn chưa xử lý xong, chúng ta cứ thế biến mất liệu có ổn không? 

 

Kiệt vén tóc tôi cho gọn gàng đáp. 

 

- Em đừng lo nhiều việc như thế.

 

- Vậy thì giao cho anh hết đấy.

 

Tôi bĩu môi, điện thoại bên cạnh đổ chuông, tôi nhìn qua rồi nói. 

 

- Anh xuống nhà bảo cô Mai pha giúp em ly nước cam đi. 

 

- Được. 

 

Chờ cửa phòng đóng lại, tôi vội vàng nghe máy. Giọng Ngân buồn bã nói. 

 

- Chúng ta không có đủ bằng chứng để buộc tội đám người kia chị ạ.

 

- Sao lại không đủ, trong máy quay có ghi lại hành vi dơ bẩn của bọn họ rồi mà?

 

- Tên Vương đứng ra nhận mình là người quay những đoạn phim đó. Hắn còn nói thuê biệt thự để tổ chức sinh nhật, không hề khai ra bất cứ thông tin gì về Khánh và đám bạn của anh ta. 

 

- Chết thật, tên khốn đó lại thoát rồi. Em đã nói với Vũ chưa? 

 

- Em chưa chị ạ. 

 

Tôi dặn Ngân nên cẩn thận, Khánh như bóng ma cứ luẩn quẩn xung quanh cô ấy. Chuyện đêm qua nhất định anh ta sẽ ghi thù và tìm cách trả đũa. Tôi phải nói Vũ biết để cậu ta bảo vệ Ngân. Cúp điện thoại tôi ngước lên thì thấy Kiệt đứng ngay cửa, im lặng nhìn tôi. Hình như cậu ấy đã nghe hết rồi.

 

- Đêm qua đã xảy ra chuyện gì? 

 

Tôi thú thật với Kiệt. 

 

- Đêm qua Khánh bắt cóc Ngân, em đến đó để cứu cô ấy. Em có báo công an nhưng lại để bọn họ tẩu thoát.

 

- Chẳng phải em đã hứa sẽ không tự ý một mình đi gặp anh ta nữa sao? 

 

- Anh đừng giận. Em có báo công an mà, có cả Vũ nữa, em không bị sao hết. 

 

Kiệt nhìn tôi như thể không tin lắm. Miệng vẫn mỉm cười nhưng hai tay thì giữ chặt tấm chăn. Cuối cùng tôi vẫn không qua mắt được cậu ấy. Kiệt ngồi xuống, hành động thay cho lời nói, kéo tay tôi ra. Khi nhìn thấy vết bầm trên bụng tôi, cậu ấy sững sờ, nhất thời không giấu được cảm xúc trong đôi mắt mình. 

 

Dù ngoài kia có bao nhiêu người nhìn tôi trìu mến đi chăng nữa, nhưng chỉ duy nhất ánh mắt cậu ấy là có ma lực khiến tim tôi thổn thức. 

 

- Đây là gì, em còn nói không sao hả? 

 

Tôi ôm chầm lấy Kiệt, bàn tay đặt trên bụng tôi thoáng run run vì giận. Tôi biết cậu ấy nhất định sẽ giúp tôi đòi lại công bằng.

 

- Thôi mà, em hết đau rồi.

 

- Em chỉ giỏi nói xạo thôi. 

 

- Thật, không tin anh sờ thử đi. 

 

Tay Kiệt vừa lướt nhẹ qua tôi đau đến trợn mắt, cậu ấy bất đắc dĩ bật cười. 

 

- Biểu cảm của em là gì vậy? 

 

- Em mỏi mắt nên nhướng thử thôi. 

 

Kiệt thở dài ngồi bên cạnh tôi, đem chăn kéo lại nói. 

 

- Chiều đến bệnh viện nhé? 

 

- Vâng

 

- Anh phải chấm dứt mọi chuyện sớm thôi, không thể để Khánh làm hại đến em nữa. 

 

Tôi tựa đầu vào vai Kiệt hỏi. 

 

- Anh phát hiện ra Khánh không phải con ruột của bố khi nào thế? 

 

- Hai năm sau khi nhận lại bố, anh vô tình bắt gặp mẹ Khánh và ông Nam lén lút qua lại. Bà ta là người lăng nhăng, ngoại tình không biết bao nhiêu người sau lưng bố, ông Nam chẳng qua là một trong số những người tình của bà ta mà thôi. 

 

Kiệt nhìn tôi, chậm rãi nói tiếp. 

 

- Nhưng khi vào công ty, anh mới nhận ra, ông Nam luôn nói tốt về Khánh trước mặt bố, luôn âm thầm hậu thuẫn cho anh ta. Một tháng trước anh phát hiện ông Nam tìm cách móc nối giúp Khánh với các cổ đông trong công ty. Những điều này khiến anh sinh nghi nên thử điều ra về quan hệ huyết thống giữa hai người họ. Quả nhiên Khánh là con ruột của ông Nam. 

 

- Thế anh không nói vội mà giấu chuyện này vì chờ đợi điều gì? 

 

- Anh muốn cả hai bố con ông ta phải trả giá. Ông Nam không phải loại người đơn giản, ngay cả bố anh cũng bị ông ta lừa dối suốt ba mươi mấy năm, rất khó đối phó. 

 

Đến lượt tôi thở dài, Kiệt nheo mắt hỏi. 

 

- Sao thế?

 

- Gia đình anh phức tạp thật.

 

- Ừ, vậy nên mẹ mới chịu không nổi mà dẫn anh rời khỏi đó. 

 

- Thế bố anh thương Khánh như vậy anh không thấy chạnh lòng sao? 

 

- Dù gì suốt mấy năm qua anh không cảm nhận được tình thương của bố, thêm nữa cũng chả sao. 

 

Tôi thương chàng trai này chính vì sự cô độc mà cậu ấy từng trải qua. Tôi vẫn nhớ như in bóng lưng thẳng tắp, đẹp đẽ vào cái đêm trăng sáng ấy. Lần đầu tiên chúng tôi tâm sự cùng nhau, và cũng là lần đầu tiên tôi biết quan tâm đến người khác. Tôi rúc vào vai Kiệt thủ thỉ. 

 

- Sau này đã có em, anh không còn một mình nữa. 

 

Kiệt nâng cằm tôi lên, tiếp theo chắc chắn sẽ là một nụ hôn ngọt ngào, tôi cười thầm nhắm mắt chờ đợi. 

 

- Hai người khóa cửa chi vậy? 

 

Giọng nói mất kiên nhẫn của Vũ như gáo nước lạnh tạt vào mặt tôi, cậu ta luôn chọn những thời khắc quan trọng nhất để xuất hiện. Kiệt cười khổ hôn lên trán tôi rồi đi mở cửa. 

 

- Nước cam của cậu này. 

 

- Tôi quên mất. Cảm ơn anh. 

 

- Khi nào cậu về thế? 

 

- Cũng sắp rồi, có chuyện gì không? 

 

Vũ liếc nhìn tôi một cái rồi ghé lại gần, thì thầm to nhỏ gì đó với Kiệt. Nếu không phải Vũ có bạn gái rồi, tôi còn tưởng cậu ta có ý với Kiệt.

 

- Vũ nói gì vậy? 

 

Chờ Vũ đi rồi tôi mới hỏi nhưng Kiệt chỉ lắc đầu. 

 

- Không có gì, chiều anh đưa em đến bệnh viện, giờ em nghỉ ngơi đi. 

 

Kiệt chờ tôi uống xong ly nước cam rồi mới về, ngủ một giấc tới xế chiều, tôi không còn mệt mỏi như lúc sáng nữa. Vũ đến công ty, ở nhà chỉ có mỗi bà Hoa đi ra đi vào, nhìn rất buồn tẻ. 

 

- Dì ơi, tối nay Ngân đến nhà mình đấy. 

 

- Thế à, để dì nói cô Mai nấu thêm mấy món, con bảo Kiệt qua luôn nhé. 

 

- Vâng.

 

Bà Hoa nghe tôi nói xong phấn chấn tinh thần, gọi cô Mai ra bàn xem nên nấu món gì.

 

Bốn giờ chiều, Kiệt qua đón tôi đến bệnh viện, siêu âm xong kết quả không có gì bất thường, tôi ngồi chờ cậu ấy đi rửa vết thương. Ngân nhắn tin cho tôi, bề ngoài nhìn cô ấy rất mạnh mẽ nhưng liên quan đến chuyện tình cảm thì hơi nhát. Tôi bảo Ngân cứ đến đi, mẹ của Vũ rất hiền, thêm cả tôi ủng hộ, cô ấy không phải sợ gì hết. 

 

- Em nhắn tin với ai vậy? 

 

Kiệt tò mò hỏi, tôi cất điện thoại vào túi đứng lên đáp. 

 

- Dì nhờ em rủ Ngân đến nhà ăn tối, anh có muốn đến không? 

 

- Tất nhiên phải đến rồi. Kết quả siêu âm của em đâu? 

 

- Đây, anh tự mình xem đi, không lại bảo em nói xạo. 

 

Kiệt xem rất nghiêm túc, thấy tôi không bị gì, gương mặt mới nở được nụ cười. Hôm nay Vũ về sớm, cậu ta chắc đã biết tối nay Ngân tới nhưng vẫn làm ra vẻ không hay biết gì. Mùi thức ăn từ trong bếp bay ra thơm nức mũi, tôi hối. 

 

- Cậu không đi đón Ngân hả? 

 

- Tôi gọi rồi, cô ấy bảo tự đến. 

 

- Hai người sao nữa vậy? 

 

Vũ than thở nói. 

 

- Cô ấy rất cứng đầu, không chịu nghe lời tôi. 

 

- Về việc làm thêm à? Mẹ Ngân bị bệnh phải nằm viện cả tuần nay, cô ấy nói làm hết tháng này để đóng tiền viện phí.

 

Vũ ngạc nhiên, biểu cảm ngờ nghệch của cậu ta chứng tỏ không biết gì về việc mẹ Ngân nhập viện. Nghe tiếng chuông cửa, tôi hất cằm. 

 

- Ngân tới rồi đó, ra mở cửa cho cô ấy đi. 

 

Tôi ngồi xuống bên cạnh Kiệt, cả hai hướng mắt ra cổng, khi đã yêu, những giận hờn, bất đồng là điều không thể tránh khỏi. Quan trọng là cách chúng ta giải quyết vấn đề như thế nào. Tôi thấy Vũ khác hẳn cái vẻ mới ngồi ở đây, cậu ta cũng có lúc bối rối gãi đầu.

 

- Hai người họ đẹp đôi nhỉ? 

 

- Vậy còn chúng ta?

 

- Em thấy không bằng, khi thấy anh đứng bên cạnh Huyền, có biết là em ganh tỵ lắm không hả? 

 

- Em chẳng thua gì Huyền cả, sao lại ganh tỵ?

 

- Có chứ, em thua cô ta bốn năm tuổi trẻ.

 

Kiệt bật cười lắc đầu. 

 

- Bốn năm tuổi trẻ của em đổi lấy sự chín chắn như ngày hôm nay. Rất xứng đáng. 

 

- Anh thôi dùng những từ nói tránh ấy đi. Già thì bảo già, em không buồn đâu. 

 

Ngân bẽn lẽn theo Vũ vào nhà, lần thứ hai gặp Kiệt cô ấy không còn mất tự nhiên nữa. Mọi người đều biết nhau nên khỏi cần giới thiệu. Bà Hoa đon đả từ trong bếp đi ra, nụ cười hiện rõ trên mặt. 

 

- Đông đủ hết rồi mau vào ăn cơm thôi. 

 

- Chào bác gái. 

 

- Chào cháu, cứ tự nhiên nhé. 

 

- Vâng. 

 

Vũ hắng giọng kéo ghế cho Ngân, rõ ràng là muốn quan tâm người ta còn ngại. Trong bữa cơm, bà Hoa rất biết cách tạo không khí thoải mái cho Ngân. Không hỏi quá sâu về gia đình hay chuyện cá nhân của cô ấy. Hai người đàn ông im lặng ăn cơm khi nào gọi tới tên thì trả lời. Trong nhà vui vẻ bao nhiêu thì ngoài sân yên ắng bấy nhiêu, tôi ăn xong sực nhớ lúc nãy quên trả tin nhắn của chú Tuấn. Tuy chú ấy nghỉ việc rồi nhưng vẫn hay nhắn tin hỏi han. Tôi để điện thoại ở phòng khách nên chạy ra lấy, ánh mắt vô tình nhìn ngoài cổng, tôi giật mình xém đánh rơi cả điện thoại khi thấy Khánh đang đứng ung dung hút thuốc.

Khi tình đầu là tình cuối - Chap 24