Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

Khi tình đầu là tình cuối - Chap 20

 

 

Bà Hoa đánh nhẹ vào vai Vũ, mỉm cười nhìn tôi nói. 

 

- Cô Mai nấu mì xong rồi, hai đứa vào ăn đi. 

 

- Vâng. 

 

- Tự dưng con cũng đói bụng.

 

- Con mới ăn còn gì? 

 

- Sợ hai người họ buồn, con ăn chung cho vui. 

 

Vũ có vẻ thích thú khi tôi đưa Kiệt về nhà, vốn chỉ có hai người giờ thành bốn người. Bà Hoa cũng theo vào. Kiệt không được tự nhiên lắm, cũng phải thôi, cậu ấy vừa gắp một miếng Vũ đã nhìn chằm chằm hỏi

 

- Cậu có bằng lái khi nào thế? 

 

Kiệt bị sặc ho khan, tôi vội rót nước đưa tới. Không hiểu lắm hàm ý trong câu hỏi của Vũ. Đến khi nghe cậu ta nói tiếp thì ngượng đến đỏ mặt. 

 

- Máy bay như cỡ chị Thư đây, cậu lái hơi bị vất vả đấy. 

 

- Cái thằng này, nói gì vậy hả? 

 

Bà Hoa cau có lườm một cái thật sắc bén, Vũ cười vui vẻ uống cà phê. Tôi đẩy bát mì qua cho Kiệt hỏi. 

 

- Cậu ăn nữa không? 

 

- Tôi no rồi, chị ăn thêm đi.

 

- Ơ, xưng hô chị em à? 

 

Vẻ mặt ngạc nhiên hơi bị lố của Vũ khiến tôi bật cười, đang uống nước thì phun ra. Chưa bao giờ tôi thất thố trước mặt Kiệt như vậy, chỉ muốn đào hố chui xuống. Cậu ấy rút khăn giấy đưa tôi, quan tâm hỏi. 

 

- Có sao không? 

 

- Không sao. 

 

Ăn xong, Kiệt với Vũ ra phòng khách, hai người họ nói chuyện gì đó trông có vẻ rất nghiêm túc. Thấy tôi ra thì im lặng, Vũ thôi trêu chọc như khi nãy, thở dài nói. 

 

- Cũng trễ rồi, cậu muốn thì ngủ lại một đêm.

 

- Ngủ chung phòng với cậu hả? 

 

- Sao không nói ngủ chung với chị đi, còn phòng cho khách, tôi nói cô Mai dọn rồi. 

 

- Ồ. Cậu cũng chu đáo quá nhỉ? 

 

Tôi đưa cho Kiệt ly nước ép rồi ngồi xuống bên cạnh. Định bụng giữ cậu ấy ở lại ai ngờ Vũ đã lên tiếng trước. Ngày mai mọi chuyện sẽ khác, không biết ông Thiện có cắt đứt quan hệ cha con với Kiệt thật hay không. Cô Mai dọn phòng xong, tôi dẫn cậu ấy lên. Phòng cho khách ở tầng hai, lâu lâu mới có người đến nên ít dọn dẹp nhưng cũng không đến nỗi nào. 

 

- Cậu ngủ tạm nhé, phòng hơi nhỏ. 

 

Kiệt lặng lẽ ôm tôi từ phía sau, chẳng hiểu đang nghĩ gì, tựa cằm lên vai tôi thở dài. 

 

- Sao vậy? 

 

- Tôi nghe Vũ kể hết rồi, anh ta đánh chị thế nào tôi sẽ trả lại gấp đôi. 

 

- Thôi, cậu đừng giận. Tôi vốn định giấu chuyện của chúng ta thêm một thời gian, không ngờ... 

 

- Giấu vậy đủ rồi, tôi không muốn phải lén lút gặp chị nữa. Tôi đã hứa sẽ bảo vệ chị thì nhất định làm được. 

 

Tôi xoay người lại, ôm lấy mặt Kiệt mỉm cười hỏi. 

 

- Giờ tôi kéo cậu xuống bùn luôn rồi, có tiếc không? 

 

- Chị biết rồi còn hỏi. 

 

- Muốn nghe chính miệng cậu nói cơ.

 

- Vậy nghe cho kĩ nhé, những lời quan trọng tôi chỉ nói một lần thôi. 

 

Tôi khẩn trương gật đầu, Kiệt cười mỉm, một tay nắm lấy eo thon nhỏ của tôi áp sát vào người. Hơi thở ấm nóng quấn quýt bên tai, tôi thích cảm giác này, tình nguyện đắm chìm trong sự trầm mê khó cưỡng. Kiệt hôn lên tai tôi, cơ thể khẽ run rẩy nhè nhẹ. Nơi cậu ấy vừa mới chạm qua là điểm mẫn cảm nhất trên người tôi. Không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng kim đồng hồ chậm rãi nhích từng nhịp, tôi tựa vào vai Kiệt, cảm nhận rõ rệt nhịp tim thình thịch nơi vòm ngực săn chắc kia. Cậu ấy khàn khàn lên tiếng. 

 

- Tôi yêu em nên không tiếc bất cứ điều gì. 

 

Câu nói khơi mào cho sự khích thích mãnh liệt đang nhen nhóm trong cơ thể tôi. Chẳng cần những lời hoa mỹ hay thề non hẹn biển, tôi chỉ cần một câu này của Kiệt mà thôi, trái tim tự khắc giao cho cậu ấy. Không giấu nổi niềm vui vừa được thắp lên, tôi cong môi, bẽn lẽn trốn trong ngực cậu ấy. Yêu đương ở tuổi này rồi nhưng trông giống hệt mấy cô gái tuổi mới lớn hay mơ mộng vậy. Có lẽ tâm hồn tôi trẻ hơn so với tuổi thật chăng. 

 

- Sao em không nói gì hết? 

 

- Anh bảo em nói gì bây giờ? 

 

- Nói những gì em đang nghĩ trong đầu. Anh muốn nghe. 

 

- Em nghĩ linh tinh thôi. 

 

Xưng hô kiểu này hơi ngượng miệng nhưng tôi rất thích, có chút gì đó ngọt ngào tan chảy. Đang trải qua giây phút lãng mạn sau lời tỏ tình đầy ngọt ngào của Kiệt. Tôi lâng lâng trong vòng tay cậu ấy thì bị phá đám. Ngoài cửa, Vũ ló đầu vào nói. 

 

- Lần sau muốn làm gì mờ ám thì nhớ đóng cửa nhé. 

 

Cậu ta xuất hiện không đúng lúc tí nào, tôi vuốt vuốt tóc đẩy Kiệt ra. Tưởng Vũ nói xong sẽ đi ai ngờ cậu ta đứng trân trân tại chỗ khoanh tay cười. Kiệt xoa đầu tôi nói. 

 

- Em về phòng đi, ngủ ngon. 

 

- Vâng.  

 

Vũ thở dài một hơi não nề. 

 

- Không chúc tôi sao? 

 

- Cậu cũng về phòng, còn đứng đây làm gì? 

 

- Sợ tôi cướp phi công của chị à, khó chịu dữ vậy. 

 

- Cậu ấy là trai thẳng, tôi đã kiểm tra rồi, không tới lượt cậu đâu. 

 

Nói xong tôi hơi ngượng ngùng, hắng giọng cười lảng. 

 

- Tôi có thể bẻ thẳng thành cong, chị tin không? 

 

- Tôi thách cậu đấy.

 

Vũ hứ một tiếng rồi bỏ đi, tôi đem cửa khép lại, đưa tay sờ lên má vẫn còn nóng ran. Đêm nay tôi ngủ không ngon giấc, chập chờn lúc tỉnh lúc mê. Gương mặt hung dữ của Khánh khi tát tôi trở thành cơn ác mộng quấy rầy tôi cả đêm. Nhắm mắt là mơ thấy anh ta, từng hình ảnh rời rạc không có nội dung. Tôi còn mơ thấy mình mặc váy cưới, xinh đẹp lộng lẫy sánh vai cùng Kiệt, nhưng phút chốc người bên cạnh lại đổi thành Khánh, bộ váy cưới trên người tôi dính đầy máu, nở rộ như những đóa hoa kì quái. 

 

Tôi giật mình ngồi dậy, mồ hôi túa ra ướt đẫm cả trán. Một giấc mơ quá mức chân thật khiến tôi hoảng sợ. Tay run run mở điện thoại xem thử mấy giờ. Gần hai giờ sáng, sắc trời vẫn còn tối đen, tôi quên đóng cửa sổ, mùi đất ẩm bốc lên theo gió bay vào phòng. Có lẽ trời sắp mưa, tôi đi tới đóng cửa sổ lại, chợt nhìn dưới cổng, chiếc xe của Khánh đang đậu bên dưới. 

 

Tôi lặng lẽ đứng sau tấm rèm quan sát tình hình, chiếc xe vẫn đậu ở đó, không có động tĩnh gì. Anh ta không rảnh rỗi đến mức chạy tới đây chụp hình tôi và Kiệt nữa chứ. Đang định đóng cửa lại, chiếc xe máy sáng đèn khiến tôi dừng bước. 

 

Ba thanh niên ăn mặc kín đáo, đội mũ lưỡi trai che kín mặt. Bất ngờ hơn là một cô gái từ trên xe bước xuống. Họ nói với nhau gì đó, từ đầu đến cuối không thấy mặt Khánh đâu. Trước nhà có camera nhưng tuần trước cô Mai bảo hư rồi, tôi vẫn chưa kêu thợ sửa. Bọn người này đang âm mưu gì đây. 

 

Phòng tôi ở tầng ba, chạy xuống lầu gặp ngay phòng của Vũ. Tôi gõ cửa, nhưng cậu ta ngủ say nên không nghe thấy bèn chạy sang phòng Kiệt. 

 

- Sao thế? 

 

- Có mấy người trước cổng, họ định làm gì thì phải. 

 

Kiệt mở cửa với gương mặt rất tỉnh táo, giống như không ngủ vậy. Cậu ấy kéo tay tôi vào phòng, đến bên cửa sổ kéo rèm ra. Chiếc xe của Khánh đã biến mất, chỉ còn ba thanh niên kia. Bọn họ định trèo tường vào, tôi đứng bên cạnh hỏi. 

 

- Chúng ta có nên báo công an không? 

 

- Em gọi báo đi, anh xuống dưới xử lý, hình như bọn chúng muốn phóng hoả.

 

- Đừng, anh mà xuống lỡ gặp nguy hiểm thì sao?

 

- Không sao đâu, đợi công an tới có khi bọn chúng chạy hết rồi.

 

Kiệt mỉm cười rồi nhanh chóng biến mất, bước chân cậu ấy nhanh đến nỗi tôi không giữ lại được. Tôi gọi công an rồi chạy sang phòng Vũ lần nữa, cậu ta ngái ngủ đi ra, vẻ mặt cau có. 

 

- Gì đấy? 

 

- Có người muốn đốt nhà. 

 

- Mẹ kiếp, đứa nào gan vậy? 

 

- Cậu xuống giúp Kiệt một tay với, cậu ấy đi nãy giờ rồi. 

 

Vũ khẩn trương chạy xuống lầu, tôi cũng đi theo. Xung quanh rất yên tĩnh, vậy nên tiếng đánh nhau nghe rất rõ. Mùi xăng nồng nặc quyện vào không khí, tạo nên thứ mùi hương đặc quánh khó chịu. Một mình Kiệt hạ gục hai tên thanh niên, tên còn lại hình như đã bỏ chạy. Vũ đi tới vung chân đá thẳng vào bụng một tên đang lồm cồm muốn bỏ chạy. 

 

- Cậu có sao không? 

 

Kiệt lắc đầu, tôi chạy tới chỗ cậu ấy, ngoại trừ mu bàn tay bị trầy ra, còn lại không bị gì hết. Vũ ghì chặt một tên xuống đất, gằn giọng hỏi. 

 

- Ai sai khiến mày? 

 

- Tao không biết...

 

- Còn sức để chối hả?

 

- Thôi, cậu đừng đánh nữa, tôi báo công an rồi. 

 

Mười phút sau công an tới nhà, hai tên kia bị giải về đồn. Tôi đem sự việc trình báo, nhưng hai thanh niên kia vẫn ngoan cố không chịu khai ai là kẻ chủ mưu. 

 

- Chị có nhìn thấy mặt cô gái đó không? 

 

- Trời tối quá, tôi chỉ thấy từ phía sau thôi, nhưng nhìn quen lắm. 

 

Vũ đăm chiêu suy nghĩ, Kiệt trầm ngâm nãy giờ, lên tiếng hỏi. 

 

- Hay là Huyền? 

 

- Hình như không phải, người này trông này cao hơn cô ta. 

 

Ba đứa tôi ngồi ở phòng khách đoán mò, bà Hoa không hay biết gì, lúc công an đến tôi chỉ nói có người đột nhập muốn ăn trộm thôi, sợ bà ấy biết được lại lo lắng không yên. Vũ khinh thường nói. 

 

- Anh ta hèn thật, không dám ló mặt phải nhờ đến phụ nữ. 

 

- Bản tính của Khánh là vậy, bên cạnh anh ta luôn có vài cô gái làm bia đỡ đạn. 

 

- Giống như vụ của Bích Ngọc năm đó. 

 

- Phải. 

 

Tôi nhíu mày, Kiệt và Vũ đang nói gì tôi chẳng hiểu. 

 

- Bích Ngọc là ai? 

 

- Là bạn gái cũ của Khánh, hai năm trước cô ta chết bất ngờ trong cuộc vui thâu đêm cùng với đám bạn của Khánh. Kết quả khi công an vào cuộc điều tra, một cô gái đứng ra nhận mình là kẻ gián tiếp gây ra cái chết đó. 

 

- Vậy cô bạn gái kia vì sao lại chết?

 

Kiệt nhìn Vũ đầy ẩn ý như muốn giấu tôi. Nhưng cơn hiếu kì nổi lên, tôi hỏi lại lần nữa. 

 

- Có phải Khánh giết không? 

 

- Anh ta cùng đám bạn thay phiên nhau hãm hiếp cô gái đó đến chết. 

 

Tôi sững sờ, quá đáng sợ trước những gì vừa nghe được. Liên tưởng đến giấc mơ cách vài giờ trước, tay tôi chảy mồ hôi ướt đẫm. Kiệt ngồi nhích lại gần, hơi ấm từ người cậu ấy truyền sang khiến tôi bình tĩnh trở lại. Có rất nhiều câu hỏi xoay quanh cái chết cô bạn gái cũ của Khánh, bên phía công an chẳng lẽ không điều tra ra được sự bất thường. Kiệt lên tiếng, giải đáp thắc mắc trong đầu tôi. 

 

- Năm đó bố tôi dựa vào mối quan hệ để nhờ vả, bỏ ra một số tiền lớn bưng bít sự thật. Nhưng cả đời ông ấy chắc cũng không ngờ, đứa con mình nuôi dưỡng suốt ba mươi mấy năm qua không phải là con ruột. 

 

Cả tôi và Vũ đều trố mắt kinh ngạc. Kiệt nói với vẻ mặt hết sức điềm tĩnh, tôi không biết còn bao nhiêu bí mật xoay quanh Khánh nữa. Kiệt đang suy tính điều gì trong khi cậu ấy đã biết thân phận thực sự của Khánh nhưng vẫn chưa vạch trần. Linh tính mắc bảo, cậu ấy dường như đang muốn bảo vệ tôi. Vũ tự dưng trở nên nghiêm túc trông rất lạ lẫm hỏi. 

 

- Cậu có biết chút manh mối gì về cái chết của Bích Ngọc không? 

 

- Anh muốn lật lại vụ án sao? 

 

- Hôm đó tôi cũng có mặt nhưng về trước, chuyện xảy ra chỉ nghe một người trong đám kể lại. Cũng hơi tò mò không biết bố cậu giấu nhẹm chuyện này như thế nào. 

 

- Mấy đứa không về phòng mà ngồi hết ở đây làm gì vậy? 

 

Bà Hoa bỗng nhiên xuất hiện, cắt ngang cuộc trò chuyện của chúng tôi. Vũ đứng lên nói. 

 

- Bị bọn trộm kia đánh thức, không ngủ được nên ngồi tám chuyện. Thôi con về phòng đây. 

 

- Ừ, còn hai đứa...

 

- Mẹ đừng làm bóng đèn, hai người họ định ngồi tâm sự tới sáng đấy. 

 

Vũ thêm vào một câu rồi mới chịu đi, bà Hoa mỉm cười theo Vũ lên lầu. Chỉ còn tôi và Kiệt, lúc nãy có Vũ nên tôi không tiện hỏi.

 

- Sao anh không nói thân thế của Khánh cho bố mình biết?

 

- Giờ chưa phải lúc. 

 

- Vậy định đợi đến khi nào? 

 

- Hai tuần nữa.

 

Hai tuần nữa chính là lễ đính hôn của tôi và Khánh. Thảo nào cậu ấy tự tin đảm bảo rằng sẽ không để tôi cưới anh ta. Kiệt nắm tay tôi đứng lên, dụi mắt nói. 

 

- Đi ngủ thôi. 

 

- Giờ anh mới buồn ngủ hả? 

 

- Ừ, cả đêm không chợp mắt được, cứ nghĩ phòng em ở tầng trên lại thao thức. 

 

- Anh thao thức làm gì.

 

- Em muốn biết lý do không?

 

Tôi bĩu môi, nhanh chân chạy lên trước. Phía sau có tiếng cười nhẹ, không ngờ Kiệt theo lên tận phòng. Tôi giữ cửa, cảnh giác nói. 

 

- Anh về phòng đi, lên đây chi hả? 

 

- Phòng kia điều hòa hư rồi, nóng lắm. 

 

- Thật không? 

 

- Thật mà, anh buồn ngủ rồi không làm gì em đâu. 

 

Cậu ấy ngang nhiên đẩy tôi sang một bên, đi lại giường nằm. Thật hết cách, tôi cười khổ nhìn Kiệt trùm chăn lên đầu ngủ ngon lành.

Khi tình đầu là tình cuối - Chap 20