Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

Khi tình đầu là tình cuối - Chap 2

 

 

Tôi đi loanh quanh ngoài sân một lúc thì Kiệt về, cậu ấy gỡ mũ bảo hiểm ra, gương mặt điển trai có chút uể oải, đưa bịch giấy cho tôi nói. 

 

- Kẹo của chị này. 

 

- Cảm ơn cậu. Có mua thịt không vậy? 

 

- Có. 

 

- Cậu định nấu món gì?

 

- Tối chị ăn rồi biết. 

 

Tôi gật đầu, bóc vỏ một viên kẹo bỏ vào miệng cười tươi nói. 

 

- Cậu nấu ngon lắm, còn hơn cả tôi.

 

Nghe xong Kiệt bỗng dưng nhếch môi, thẳng thừng đáp một câu khiến tôi mất hứng. 

 

- Tôi đoán chị chả biết nấu món gì. 

 

Lần đầu tiên bị một người nhỏ tuổi hơn mình xem thường. Không thèm nói chuyện với cậu ấy nữa tôi bỏ về phòng. 

 

Gần bảy giờ, bóng tối đã xâm chiếm, bao trùm mọi ngóc ngách trong thị trấn nhỏ. Tôi sấy khô tóc rồi đi ra, ánh sáng vàng nhạt từ trần nhà chiếu xuống, cảm giác khoan khoái dễ chịu. Mâm cơm trên bàn nhìn phong phú hơn lúc sáng, rau thịt đầy đủ. Bà Quý xới cơm, nheo mắt hỏi. 

 

- Tối nay con nấu nhiều vậy? 

 

Kiệt không trả lời vội mà nhìn sang tôi, trong mắt hiện lên ý cười. 

 

- Chị ấy ăn nhiều hơn chúng ta nên con nấu thêm. 

 

Tôi cười gượng gạo cúi đầu, quả thật tôi ăn hơi nhiều, bình thường chỉ ăn một chén, có khi còn giữ dáng chỉ uống nước ép. Nhưng đến đây khẩu vị liền thay đổi, đồ ăn ngon một phần, còn lại có lẽ là vì bữa cơm mang không khí ấm áp của một gia đình. Bà Quý chốc lát lại hỏi han sợ mấy món ở đây tôi ăn không quen. Một bữa cơm kéo dài hơn nửa tiếng, tôi vừa ăn vừa nói chuyện, bụng no căng như quả bóng. 

 

Tôi thường hay ngủ trễ, do đó ăn xong không về phòng ngay mà ra sân ngồi hóng mát. Phía sau nhà Kiệt đang rửa chén, tôi nghe tiếng lục đục nãy giờ vẫn chưa xong. 

 

Sống ở cũng thích thật, êm ả, tĩnh lặng không chút phiền não. Tôi gạt đi những trăn trở của bản thân, hòa mình vào thị trấn bé nhỏ này để tận hưởng dư vị khó tìm. 

 

- Chị chưa ngủ hả? 

 

Kiệt đứng phía sau tôi, hình như cậu ấy vừa mới tắm xong, mùi dầu gội thoang thoảng bay tới. Tôi thoải mái dựa ra ghế đáp. 

 

- Tôi chưa buồn ngủ. 

 

- Chị là sinh viên năm mấy rồi? 

 

- Năm cuối, vài tháng nữa là tốt nghiệp. 

 

- Ngành gì vậy? 

 

- Quản trị kinh doanh. 

 

Tôi không có ước mơ gì, lúc đăng ký nguyện vọng, bố muốn hướng tôi theo ngành này nên mới chọn. Nghĩ lại hồi đó tôi nghe lời bố răm rắp, mới có mấy năm đã thay đổi rồi. Kiệt đứng bên cạnh tôi, mặt hơi ngửa lên trời, dáng vẻ cô độc khiến tôi không thể rời mắt. Tôi khẽ hỏi. 

 

- Mẹ cậu mắc bệnh gì vậy? 

 

- Bà ấy bị viêm phổi, đã chuyển sang giai đoạn mãn tính. 

 

- Có phải mẹ cậu sợ tốn tiền nên mới chậm trễ điều trị không? 

 

- Ừ. 

 

Với tôi tiền bạc không quan trọng nhưng sống trong hoàn cảnh của Kiệt mới thấy không có tiền bất lực cỡ nào. Ở đây mọi thứ không được đầy đủ như thành phố, cuộc sống có phần khó khăn hơn nhưng bù mọi người chất phác, nhiệt tình. Tôi đứng lên, lấy tiền trong túi đưa cậu ấy. 

 

- Tôi đưa trước tiền thuê phòng. 

 

- Tôi nhận một nửa thôi, chị đưa nhiều quá rồi. 

 

- Cậu cứ cầm hết đi, tôi còn ở lại lâu mà. 

 

- Không. 

 

Cậu ấy một mực từ chối, hết cách tôi đem số tiền còn lại nhét vào túi quần Kiệt. Khi tay tôi chạm vào đùi cậu ấy giật mình né ra. 

 

- Chị làm gì vậy? 

 

- Ai bảo cậu không nhận. 

 

Tôi gãi đầu, giả vờ bình thản lãng sang chuyện khác. Vừa rồi tôi quên mất mình là con gái, tự nhiên đút tiền vào túi xong lại sờ đùi người ta thật mất mặt quá.

 

- Ngày mai mấy giờ xuất phát vậy? 

 

- Bảy giờ. 

 

- Được. Tôi về phòng đây, chúc cậu ngủ ngon. 

 

Tôi hay ngủ dậy trễ nên phải cài tận hai cái báo thức, xong xuôi kéo chăn đắp ngang ngực rồi từ từ nhắm mắt. Biến mất một ngày không ai tìm tôi nhiều lúc cảm giác thế giới này chẳng có ai hiểu mình. Tôi đã tìm được một nơi lí tưởng, ban đêm ở đây rất yên tĩnh, mơ màng một lát đã ngủ say. 

 

Đúng sáu giờ, tiếng chuông báo thức vang lên inh ỏi, tôi vươn vai ngáp ngắn ngáp dài rồi nằm thêm năm phút nữa mới chịu rời giường. Lần đầu dậy sớm có hơi lạ lẫm. Chuyến đi hôm nay khiến tôi háo hức, tâm trạng cực kỳ tốt ngồi lựa quần áo. Tôi chọn chiếc váy liền thân màu xanh nhạt, thắt thêm chiếc khăn lụa ở cổ cho nền nã một tí rồi đi tìm Kiệt. Bên ngoài bà Quý đang quét sân còn cậu ấy chẳng thấy đâu. Tôi nhìn quanh rồi hỏi. 

 

- Kiệt đâu rồi bác? 

 

- Nó qua nhà hàng xóm. Tối qua cháu ngủ được không? 

 

- Được ạ, cháu đặt đâu cũng ngủ ngon hết. 

 

Bà Quý mỉm cười hướng mắt về phía sau tôi nói. 

 

- Kiệt nó về rồi kìa. 

 

Cậu ấy mặc áo thun trắng, quần jeans dài, dáng người cao ráo hệt như người mẫu vậy. Tôi không biết ánh mắt mình có chút say mê, vui vẻ chạy tới nói. 

 

- Tôi đã chuẩn bị xong. 

 

- Ăn sáng trước đã. 

 

Ở Phó Bảng cũng có hoa tam giác mạch nhưng Kiệt nói sẽ đưa tôi đến một nơi đẹp hơn để ngắm. Ăn xong tôi chạy về phòng, lấy máy ảnh bỏ vào balo rồi đi ra, cậu ấy đang ở ngoài sân chờ tôi. 

 

- Xong rồi. 

 

- Chị ngồi cẩn thận vào. 

 

- Ừ.

 

Ngồi sau lưng Kiệt cảm giác như được che mưa che gió hết vậy, tôi rướn người về phía trước hỏi. 

 

- Tầm bao nhiêu phút thì tới nhỉ? 

 

- Hơn một tiếng. 

 

Những cung đường uốn lượn dần hiện ra, xe máy cũng xuất hiện nhiều hơn. Mọi người đến Hà Giang du lịch đều thích chinh phục những cung đường ngoằn nghèo hiểm trở. Cảm giác cực kì phấn khích, tôi ngắm cảnh hai bên đường, thiên nhiên đúng là kì công nhào nặn mảnh đất xinh đẹp này. Giọng Kiệt vang lên. 

 

- Chị đến Hà Giang lần đầu đúng không? 

 

- Phải, đây là lần đầu tiên. 

 

- Sao chị không đặt phòng ở Đồng Văn, chỗ tôi khách du lịch ít hay nghỉ lại?

 

- Chắc là do duyên số, nếu không thì làm sao gặp được cậu chứ

 

Người phía trước im lặng, bị tôi chọc cho ngại ngùng nữa rồi. Chúng tôi tới Lũng Cú lúc chín giờ, ở đây nhộn nhịp hơn hẳn, khách du lịch cũng ghé đến nhiều. Ngồi lâu nên có hơi mỏi nhưng khi nhìn thấy cánh đồng hoa tam giác mạch trải dài bất tận, tôi chẳng thấy mệt mỏi gì nữa. 

 

Dưới chân cột cờ Lũng Cú, từng cánh đồng hoa tam giác mạch được trồng thành ruộng bậc thang. Cả một vùng bao phủ bởi màu hồng, màu tím của những cánh hoa li ti. Khung cảnh quá đỗi thơ mộng nhưng cũng không kém phần hùng vĩ hoang sơ. Núi rừng hiểm trở bỗng hóa dịu dàng bởi loài hoa nhỏ bé này. Tôi vội lấy máy ảnh đưa cho Kiệt dặn dò. 

 

- Cậu chụp cho tôi đi, lựa góc nào đẹp vào. 

 

Tôi không biết tạo kiểu, cứ theo biểu cảm tự nhiên, hết cười tươi rồi lại cười mỉm, mỏi hết cả hàm. Phía đối diện, Kiệt chụp lia lịa, không biết có được tấm nào ưng ý chưa, tôi chạy tới xem thử. 

 

- Thế nào, đẹp không? 

 

- Tấm nào cũng đẹp. 

 

- Tôi đẹp hay cảnh đẹp vậy? 

 

- Cả hai. 

 

Tôi hí hửng cầm máy ảnh bấm xem, quả nhiên đẹp thật, chỉnh màu nữa là xuất sắc. Tôi đẩy Kiệt ra, khẩn trương hối. 

 

- Tôi chụp cho cậu.

 

- Không cần đâu. 

 

- Chụp một tấm kỉ niệm thôi, nhanh đi. 

 

Vẻ mặt miễn cưỡng của cậu ấy làm tôi buồn cười, liên tục hỏi. 

 

- Chị chụp chưa vậy? 

 

- Chưa, có ai chụp ảnh mà mặt nghiêm trọng như cậu không, cười lên đi. 

 

Khoảnh khắc gương mặt điển trai kia nở nụ cười, tim tôi bỗng chốc đập rộn ràng. Tôi đang thầm nghĩ, cảm giác quái lạ gì thế này, tôi không kiểm soát được cảm xúc của mình nữa. Kiệt cười lên trông rất đẹp, ấm áp tựa như những tia nắng đang nhảy nhót trên vai cậu ấy. Tôi nhất thời quên cả phản ứng, lặng lẽ ngắm trai đẹp qua ống kính. 

 

Đến khi gương mặt kia dần dần phóng đại, tôi lập tức đứng thẳng người, cười gượng nói. 

 

- Xong rồi. 

 

- Có muốn lên kia thử không? 

 

Nhìn cột cờ cao chót vót, tôi bị chùn bước nên lưỡng lự, không đợi tôi trả lời Kiệt đã đi trước. Bản thân là đứa ít vận động, sau hơn mười phút leo bậc thang, chân tôi mỏi nhừ, chán nản. 

 

- Tôi không đi nổi nữa. 

 

- Lên phía trước rồi nghỉ. 

 

- Cậu đỡ tôi với. 

 

Kiệt quay trở xuống nắm cánh tay tôi kéo lên. Trên trán cậu ấy lấm tấm mồ hôi, tôi cũng vậy nhưng có vẻ thảm hại hơn. Sao lại mệt thế này cơ chứ, tôi lắc đầu. 

 

- Chân tôi rã rời hết rồi. 

 

- Ráng lên, một xíu nữa thôi. 

 

Tôi dựa hẳn vào người Kiệt, như thế này đỡ mỏi. Cậu ấy lập tức giãy nãy lên. 

 

- Chị đừng dựa sát như thế được không? 

 

- Tôi là con gái không ngại thì thôi cậu ngại làm gì. 

 

Kiệt im lặng, vành tai đỏ ửng, nhờ như thế mà tôi lên được tới nơi. Phóng tầm mắt ra xa, bao nhiêu công sức đều không uổng phí tí nào. Một cao nguyên đá Đồng Văn trù phú, những bản làng thấp thoáng ẩn mình, những thửa ruộng bậc thang trải dài, tất cả đều thu trọn vào trong tầm mắt. Phía trên cao, lá cờ đỏ sao vàng phấp phới tung bay trong gió mang theo niềm kiêu hãnh thiêng liêng. Tôi không nhịn được phải thốt lên. 

 

- Đẹp thật đấy. Chúng ta chụp ảnh chung đi. 

 

- Không chụp nữa. 

 

- Một tấm thôi, năn nỉ cậu đó. 

 

Kiệt thở dài đứng sau lưng tôi, cậu ấy quá cao, nhìn tôi giống như lọt thỏm vậy, còn chưa tới vai nữa. Tôi phải nhón chân giơ điện thoại ra xa để lấy được toàn cảnh. 

 

- Đẹp lắm, cậu xem này. 

 

Tôi xoay người liền va vào ngực cậu ấy, hai chân loạng choạng muốn ngã ra sau. Rất nhanh có một cánh tay săn chắc đỡ lấy lưng tôi. Ở khoảng cách này, mặt hai đứa sáp lại gần nhau, chưa đầy một gang tay. Tôi đột nhiên nảy sinh một ý định xấu, cười mỉm đưa tay kéo gáy cậu ấy xuống. Nụ hôn có chủ đích rơi chuẩn xác không lệch tí nào. Tôi thấy rõ sự kinh ngạc đến tột độ trong mắt Kiệt, một giây sau cậu ấy rút tay về, mông tôi đau đớn đập mạnh xuống đất. Tôi suýt xoa đứng lên. 

 

- Chị cố ý đúng không? 

 

- Ấy, cậu đừng hiểu lầm. Vừa rồi tôi muốn vịn vai cậu đứng lên, không ngờ đặt tay nhầm chỗ. Chắc không phải nụ hôn đầu của cậu đâu nhỉ, tôi vô ý thật mà. 

 

Kiệt không thèm nhìn tôi, quay mặt sang hướng khác, chắc cậu ấy giận rồi. Tôi tìm cách làm lành. 

 

- Nói cho cậu biết, tôi là người cổ hủ, đến bạn trai tôi chỉ mới nắm tay thôi, chưa được hôn đâu đấy. 

 

Tôi tự cười bản thân mình, hôn con người ta xong lại tìm đủ lý do. Tôi chưa có bạn trai, mặc dù số người theo đuổi, tán tỉnh tôi rất nhiều. Họ thích tôi ở hai điểm, giàu và xinh đẹp nhưng chưa một ai khiến tôi rung động. Có lẽ do duyên chưa tới. Kiệt thở hắt ra nói. 

 

- Về thôi. 

 

- Ừ. 

 

Tôi lẽo đẽo theo sau cậu ấy. Trên môi vẫn còn lưu lại chút ấm ấm của nụ hôn vừa rồi. Suốt đoạn đường tôi cười tủm tỉm như con ngốc. Chạy được một đoạn, Kiệt dừng lại mua đồ ăn cho bữa trưa, tôi cũng tranh thủ ngó nghiêng đôi chút. 

 

- Chị mua gì nhiều vậy?

 

- Bánh tam giác mạch. 

 

Tôi giơ túi bánh trên tay cho Kiệt xem, vẫn còn nóng nên bóc một miếng ăn thử. Bánh hơi mềm và xốp, vị ngọt thanh, phảng phất mùi hăng của cây rừng. Lạ miệng và khá thú vị, tôi ăn thêm miếng nữa, Kiệt lắc đầu. 

 

- Ăn ít thôi.

 

- Cậu mua xong rồi hả? 

 

- Ừ, giờ chúng ta về. 

 

Đến nhà, tôi thay quần áo rồi đem hình đi khoe với bà Quý, bà ấy tấm tắc khen ngợi, nói là tôi rất ăn ảnh, tấm nào nhìn cũng tươi hết. Ai cũng nói tôi giống mẹ, hồi trẻ bà là hoa khôi của trường, nét đẹp trong trẻo thanh thoát, còn tôi thì có phần sắc sảo hơn. Được khen tôi cười nở cả mũi, dự định khi nào về sẽ rửa thành một album để làm kỉ niệm. Tôi giấu ảnh của Kiệt không cho cậu ấy xem, trong lúc nhất thời, tôi nhấn cả chục tấm chứ chả ít nhưng chỉ có một tấm duy nhất là cậu ấy cười. 

 

Buổi chiều không có kế hoạch gì nên ăn trưa xong tôi về phòng ngủ một giấc li bì. Nếu không phải có gọi người tới thì dễ gì tôi bị đánh thức, giọng còn ngái ngủ, tôi nghe máy. 

 

- Bố cậu vừa gọi điện này.

 

- Ông ấy hỏi gì? 

 

- Thì còn hỏi gì nữa ngoài việc cậu đang ở đâu. 

 

- Cậu không nói tớ đi Hà Giang đấy chứ? 

 

- Tất nhiên là không rồi. 

 

Ngọc thở dài chép miệng. 

 

- Khi nào cậu về hả? 

 

- Chưa đâu, tớ còn muốn ở thêm, chắc phải hết tuần. 

 

- Ừ, đi cho khuây khoả rồi về. Có gì cứ gọi cho tớ. 

 

Cúp máy, tôi xoa xoa trán cảm giác có hơi choáng một tí. Mới đó đã hơn sáu giờ rồi, tôi lấy đồ đi tắm. Mắt nhắm mắt mở đi một lèo từ phòng ra, tôi không nghe tiếng nước chảy nên kéo cửa. Lập tức giọng của Kiệt khiến tôi giật mình tỉnh táo.

 

- Chị ra ngoài mau. 

 

Cậu ấy đang tắm, vùng ngực săn chắc hiện ngay trước mắt tôi, không ngờ nhìn cậu ấy gầy vậy thôi chứ thân hình rất chuẩn. Tay tôi vẫn còn giữ cánh cửa, không kiềm lòng được nhìn xuống dưới một chút. Một lực mạnh kéo sập cửa lại, lung lay muốn rơi ra khỏi khung. Tôi hoàn hồn nói. 

 

- Xin lỗi, xin lỗi, tôi không thấy gì hết. 

 

Tôi lại ghế ngồi, cố nhịn không cười to. Biểu cảm lúng túng của Kiệt rất dễ thương, thật ra những gì không nên nhìn tôi đều thấy hết cả.

Khi tình đầu là tình cuối - Chap 2