Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

Khi tình đầu là tình cuối - Chap 19

 

 

Tôi ngồi trong xe đợi Vũ, mới hơn bảy giờ ánh điện từ các bảng hiệu quảng cáo nhấp nháy chiếu lên kính chắn. Khu này về đêm rất nhộn nhịp, những chiếc xe hơi đắt tiền lướt qua liên tục. Phía bên kia đường quán bar mà Khánh nói có vài bảo vệ đứng đằng trước. Tôi vẫn chưa ăn gì, bụng có hơi đói nhưng đành nhịn vậy. Mười lăm phút sau thì Vũ tới, vẻ mặt nghiêm túc có chút quan tâm hỏi. 

 

- Chị bị phát hiện rồi hả? 

 

- Xém thôi, chưa bắt tại trận. 

 

- Cũng giỏi thật, phi công của chị đâu rồi? 

 

- Cậu ấy đang bận nên tôi không gọi. 

 

Vũ nhướng mày. 

 

- Không phải chị sợ cậu ta đến đây rồi đánh nhau hả?

 

- Ừ thì... cũng có. 

 

- Thế tôi là bia đỡ đạn cho hai người à? 

 

Vũ nói đùa nhưng vẻ mặt rất thật khiến tôi ái ngại không biết phải nói gì. Cậu ta phì cười hất cằm. 

 

- Đùa đó, tôi vào trước. Chị đợi năm phút sau hãy vào. 

 

- Cậu cẩn thận. 

 

- Chị nên dành câu đó cho mình thì hơn. 

 

Hồi trước tiếng tăm của Vũ cũng lừng lẫy lắm, cậu ta không ưa ai thì đánh. Tôi từng ghét cay ghét đắng cái tính bốc đồng này, bốn năm nay nghe bà Hoa nói Vũ đỡ rồi, ai nói gì cũng biết nhẫn nhịn đôi chút. Tôi hít sâu một hơi rồi hỏi phục vụ số phòng. Đứng trước cửa, tôi lấy dũng khí đẩy vào. Mùi thuốc lá nồng nặc xộc thẳng vào mũi muốn ngợp thở, tôi nghe tiếng cười ha hả của Khánh. 

 

Trong phòng ngoài anh ta và Vũ ra thì có hai người khác nữa. 

 

- Anh Khánh có vợ đến tìm, thích nhỉ. 

 

- Tụi mày không biết đâu, vợ tao giỏi lắm đấy, là tổng giám đốc một công ty xây dựng chứ chả đùa. 

 

Câu nói này không phải khen mà là một lời đá đểu thì đúng hơn. 

 

- Anh nói xong chưa?

 

- Chưa, đợi tôi uống hết chai này rồi về. Vội gì. 

 

Khánh ngả lưng ra ghế, bắt chéo chân hút thuốc, từng làn khói trắng phả ra quẩn quanh nơi đầu mũi. Tôi mím môi ngồi xuống. 

 

- Ơ, thái độ vợ anh sao thế kia?

 

Tên Mạnh hình như là bạn thân của Khánh, lần nào tụ tập tôi cũng thấy mặt anh ta. Câu vừa rồi là Mạnh hỏi, điệu bộ như muốn châm dầu vào lửa. Khánh chép miệng đáp ném điếu thuốc lên bàn nói. 

 

- Phụ nữ sáng nắng chiều mưa mày không biết sao?

 

- Ha ha, đúng đúng, cạn ly. 

 

- Sao hôm nay mày hiền thế Vũ, không uống hả? 

 

- Em bị đau dạ dày. 

 

- Uống đi, nhầm nhò gì. 

 

Khánh nốc cạn ly rượu rồi lấy một ly khác rót đầy đưa tôi. 

 

- Cô uống hết ly này tôi sẽ về. 

 

Anh ta rót rượu trước mặt mọi người nên chắc không có vấn đề gì. Tôi nheo mắt uống hết. 

 

- Được chưa, đi thôi. 

 

- Tôi nói thế cô cũng tin à? Dễ dụ thật. 

 

Cả đám bật cười phá lên thích thú. Tôi khó chịu, lồng ngực phập phồng tức giận nhưng vẫn kiềm lại, đột nhiên Khánh dùng lực mạnh kéo tay tôi, cầm lấy chai rượu dí vào miệng, hung dữ nói. 

 

- Uống hết chai này rồi về.

 

- Bỏ ra, tôi không uống. 

 

- Ngoan, nghe lời đi. 

 

- Đồ tồi, bỏ bàn dơ bẩn của anh ra khỏi người tôi. 

 

Tay Khánh lướt qua lớp áo sơ mi rồi dừng lại nắm lấy một bên ngực tôi cười dâm đãng, quá bất ngờ tôi giãy dụa lấy túi xách đập vào đầu anh ta. 

 

- Mẹ kiếp, con đàn bà chanh chua này. 

 

- Đủ rồi đó anh Khánh. Có gì về nhà nói. 

 

- Tao thích nói ở đây, để xem ai tới cứu nó. 

 

Dứt lời anh ta bóp cằm tôi định đổ rượu vào. 

 

Xoảng. 

 

Vũ cầm chai rượu đã hết đập lên bàn, cả đám bạn của Khánh nhìn nhau khó hiểu. 

 

- Bỏ chị ấy ra. 

 

- Mày uống lộn thuốc hả? 

 

- Tôi không nói nhiều. 

 

- Mẹ nó, vì một con đàn bà mày muốn trở mặt đúng không. Xử nó. 

 

Mọi thứ bỗng trở nên hỗn loạn, Vũ nhanh nhẹn né đòn, tôi dùng gót giày giẫm vào chân Khánh, anh ta rên rỉ buông tôi ra, cầm chai rượu lăm le vung tới. Ngay lập tức Vũ cản lại giúp tôi tránh được nguy hiểm. 

 

- Cô chạy đi đâu hả? 

 

Khánh chụp được bả vai tôi. Không nghĩ ngợi gì, tôi quay sang cắn thật mạnh vào tay anh ta. Khánh rít lên vung cho tôi một cái tát say xẩm mặt mày. 

 

- Chị Thư.

 

Tôi loạng choạng ngã xuống đất, Khánh nắm tóc tôi kéo ngược ra sau. Vũ đánh gục hai tên kia rồi chạy lại chỗ tôi. Khánh ra đòn rất hiểm, không biết từ đâu lấy ra một con dao giấu sau lưng. Tôi giật mình nhắc nhở Vũ. 

 

- Cẩn thận, anh ta có dao. 

 

- Mày bước thêm một bước nữa đi, để xem đứa nào chết trước. 

 

- Tôi báo cảnh sát rồi, sẽ nhanh tới thôi. Anh muốn gặp rắc rối thì mời ra tay. 

 

- Mày đừng hù tao. 

 

- Cậu ấy không hù anh đâu. Lúc nãy ở bên ngoài chúng tôi đã bàn bạc trước rồi.

 

Khánh ngạc nhiên, hết nhìn tôi rồi lại nhìn Vũ, phút chốc bật cười đánh lạc hướng nói. 

 

- Mày bị sao thế Vũ, cô ta ngủ với hai thằng rồi, còn muốn dây vào à? 

 

- Đây là chị tôi. 

 

- Mày đang kể chuyện cười hả?

 

Tôi bị đẩy về phía trước, Khánh cất con dao bấm vào túi, phủi tay như không có chuyện gì. Một mình anh ta có vẻ yếu thế hơn, mấy tên còn lại ôm bụng đau đớn nằm trên ghế. Khánh tráo trở nói. 

 

- Về thôi, không phải cô nói bố tôi đang chờ sao? 

 

Anh ta ung dung bỏ đi trước, Vũ xoay xoay cổ tay hỏi tôi. 

 

- Chị có đi với anh ta không? 

 

- Có, tôi phải đến đó một chuyến. Cậu không bị thương ở đâu chứ? 

 

- Không, vậy tôi cũng về đây, bên đó có phi công của chị, tôi hết việc rồi. 

 

- Ừ, cảm ơn cậu. 

 

Tôi đến nhà ông Thiện lần nữa, Kiệt cũng về rồi đang ngồi ở phòng khách cùng ông Thiện và Huyền. Tôi nhíu mày vì không thấy Khánh đâu, anh ta định chơi trò trốn tìm nữa sao. Trước khi vào, tôi chải tóc gọn gàng, da đầu tê rần sau khi bị Khánh kéo căng, dặm thêm lớp phấn để che đi dấu tay nhàn nhạt trên mặt, tôi sợ Kiệt nhìn thấy lại đau lòng. Huyền cười khẩy. 

 

- Anh Khánh đâu, sao chỉ có mình chị? 

 

- Tôi đây. 

 

Khánh huýt sáo từ phía sau tôi đi tới, cười tươi khoát tay lên vai tôi thân mật. Còn hỏi một câu hết sức giả dối.

 

- Sao em không chờ tôi? 

 

- Về rồi thì vào đi.

 

- Dỗi à.

 

- Hai anh chị làm lành nhanh thật đấy. 

 

- Tất nhiên, Thư đã hạ mình chiều lòng tôi, sao lại nỡ giận được chứ. 

 

Ông Thiện thở mạnh, không hài lòng với thái độ thiếu đứng đắn của Khánh. Tôi hất tay anh ta ra lại ghế ngồi. Từ nãy tới giờ, một ánh mắt vẫn dõi theo tôi không rời. Những lúc Kiệt im lặng, biểu cảm trên mặt cậu ấy lạnh lẽo vô cùng. Đợi cả hai ngồi xuống, ông Thiện nghiêm túc lên tiếng. 

 

- Có phải con biết cái Thư qua lại bất chính với người đàn ông nào không? 

 

- Biết gì cơ, tôi chỉ thấy ở đây có đứa quyến rũ vợ tôi thôi. 

 

- Trả lời đúng trọng tâm, đây không phải chuyện đùa đâu. 

 

- Chả có thằng nào hết, hai tuần nữa chúng tôi đính hôn rồi, bố lo mà chuẩn bị đi, tôi chỉ muốn cưới một mình Thư mà thôi. 

 

Khánh nghiêng đầu sang nhìn tôi, đá mắt khiêu khích. Huyền có vẻ không thích im lặng nên lên tiếng. 

 

- Để tránh mọi người nghi ngờ, hay là để chị Thư đến bệnh viện kiểm tra đi bác. 

 

- Cô muốn kiểm tra hả, đơn giản thôi, tối nay tôi tự mình làm cần gì phải đến bệnh viện, đúng không vợ. 

 

Tôi siết tay, lấy can đảm đứng trước mặt ông Thiện nói. 

 

- Số tiền cháu nợ bác, cháu sẽ trả. 

 

Cả ông Thiện và Khánh đều bất ngờ trước quyết định của tôi. Bởi cơ bản tôi không đủ sức để trả số tiền gấp mười lần đó. Ông Thiện thay đổi thái độ, nhếch môi lật bài ngửa. 

 

- Trong vòng một tháng, cháu đào đâu ra số tiền lớn như vậy? 

 

- Không phải bác nói nửa năm sao? 

 

- Nói miệng thì dễ quên, còn hợp đồng thì giấy trắng mực đen rõ ràng. Có cần bác lấy cho cháu xem không? 

 

- Bác là người lớn, sao có thể không giữ lời như vậy? 

 

- Để bác dạy cho cháu hiểu, sống ở đời đừng quá tin vào ai, huống hồ trước giờ bác đầu tư vào thứ gì, không bao giờ có chuyện thua lỗ. 

 

Tôi sững sờ, cứ nghĩ mình đã đủ quyết tâm nhưng lần nữa bị đẩy vào đường cùng. Có lẽ ngay từ đầu ông Thiện đã tính toán kĩ, tôi còn quá non so với ông ấy. Trong phút chốc, tôi không còn gì để nói. Khi tất cả những người trong gia đình này lộ bản chất, người còn lại tôi có thể tin tưởng chỉ có Kiệt thôi. 

 

Sự im lặng bị phá vỡ bởi giọng cười ngạo nghễ của Khánh. Tôi khinh bỉ tên đàn ông đó, anh ta đắc ý nói. 

 

- Tối nay con muốn Thư ở lại, được không bố? 

 

- Đợi ngày mai nó đến bệnh viện kiểm tra đã. 

 

- Đúng đó bác trai, phải cẩn thận vẫn hơn. 

 

- Không cần phải đến bệnh viện đâu. 

 

Khánh như thể chỉ chờ đợi giây phút này, Kiệt vừa lên tiếng anh ta để hùng hổ chất vấn. 

 

- Mày chịu thừa nhận rồi đó hả? Bố đã nghe rõ chưa, nó biết cô ta còn hay không đấy. 

 

- Bố mệt rồi, về phòng hết đi. 

 

Ông Thiện gạt phăng sự hưng phấn của Khánh, tôi ngầm hiểu ông ấy đang suy tính điều gì. Để tôi và Khánh cưới nhau thì Kiệt mới từ bỏ hi vọng mà đến với Huyền. Nhưng dường như mọi chuyện không hề theo ý ông Thiện. 

 

Lòng bàn tay cứng cáp với những đường nét rõ ràng đang giơ ra trước mặt tôi. Kiệt mỉm cười, trong mắt cậu ấy chứa đựng một sự dịu dàng khó tả, dường như ánh mắt này chỉ dành cho một mình tôi mà thôi. 

 

- Tôi đưa chị về. 

 

Hành động của Kiệt giống như châm ngòi cho bom nổ. Cả Khánh và Huyền đều phản ứng dữ dội. Ông Thiện quát lên trước khi hai người kia lên tiếng.

 

- Nếu con đưa cô ta ra khỏi cửa, bố xem như không có đứa con trai này. 

 

Giờ tôi đã biết Kiệt vì yêu tôi mà bất chấp thế nào, cậu ấy đau lòng tôi cũng đau lòng. Nước mắt tự nhiên tuôn trào, tôi mỉm cười nhìn cậu ấy lắc đầu. Ngón tay cái mang theo sự dịu dàng, khẽ chạm vào mắt tôi, lau đi giọt nước còn đọng lại. Bao nhiêu si mê, bao nhiêu ân cần Kiệt đều không giấu. 

 

- Về thôi. 

 

Tôi thật xấu xa khi lý trí không thắng nổi con tim, có thể sắp tới tôi chính là người hủy đi tương lai của Kiệt, nhưng ngay bây giờ tôi không cản nổi bước chân. Huyền phẫn nộ hét lớn. 

 

- Anh đứng lại đó cho em. 

 

Lời đe doạ của ông Thiện còn không có tác dụng huống chi là Huyền. Chúng tôi nắm tay nhau ra tới cửa, Kiệt thở dài xoa đầu tôi hỏi. 

 

- Chìa khóa đâu? 

 

Tôi lục trong túi xách tìm chìa khóa xe đưa cậu ấy. Cả hai đều im lặng, chiếc xe chậm rãi hòa vào màn đêm tĩnh lặng. Bao nhiêu phiền não, lo toan tạm thời dẹp hết qua một bên, tôi nhìn Kiệt mỉm cười. 

 

- Vừa rồi cậu rất tuyệt. 

 

- Có yêu tôi thêm chút nào không? 

 

- Có, yêu rất nhiều. 

 

- Sau này chị nuôi tôi đấy.

 

Tôi làm bộ lăn tăn thở dài. 

 

- Tôi không có tiền, lấy gì nuôi cậu bây giờ nhỉ? 

 

- Tôi chỉ cần trái tim của chị là được rồi. 

 

Kiệt không thích đùa giỡn, mỗi lần cậu ấy nói những câu giống như thổ lộ, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc. Tôi tự khắc mủi lòng. Muốn ôm cậu ấy khóc một trận thỏa thích. Hôm nay tôi thật nhõng nhẽo, nước mắt cứ rơi hoài. Kiệt tấp xe vào lề, thở dài hỏi. 

 

- Sao lại khóc nữa? 

 

Cậu ấy rất hiểu ý ôm tôi, tay đặt trên lưng vỗ nhẹ. Mùi hương thoang thoảng trên người Kiệt làm tôi cảm thấy yên bình, vùi mặt vào ngực cậu ấy thút thít. 

 

- Cô gái mạnh mẽ tôi từng thấy đâu rồi? 

 

- Tôi khóc năm phút thôi. 

 

- Được, tôi sẽ canh đồng hồ. 

 

- Cậu tính toán thật đấy. 

 

- Sao chị không gọi cho tôi, tự ý một mình đi tìm anh ta, có biết tôi lo lắm không hả? 

 

Tôi đương nhiên biết Kiệt sẽ lo lắng, cứ tưởng không làm liên luỵ đến cậu ấy, kết quả kéo theo Kiệt bị ông Thiện từ mặt. Nhưng trông cậu ấy không hề để tâm một chút nào, đưa tôi rời khỏi đó một cách thản nhiên, chút mảy may lo sợ cũng không có. Kiệt nắm vai tôi đẩy ra.

 

- Hết năm phút rồi. 

 

- Sao nhanh vậy? 

 

- Chị còn muốn ôm bao lâu? Cả đời à? 

 

Tôi bĩu môi định nói không thèm thì bụng kêu rột rột vài tiếng, Kiệt cười mỉm trêu. 

 

- Đi ăn thôi, no bụng rồi cho chị ôm tiếp. 

 

- Đến nhà tôi đi. 

 

- Được. 

 

Lúc tôi đưa Kiệt về nhà, bà Hoa đang đi dạo ngoài sân còn chiếc xe của Vũ thì đậu ở kế bên, tối nay hình như đông đủ cả. Cô Mai mở cổng cho tôi, khi nhìn thấy Kiệt từ ghế lái bước xuống, thoáng chốc kinh ngạc rồi quay sang cười tủm tỉm. Tôi hơi đỏ mặt nói. 

 

- Con đói bụng quá cô Mai. 

 

- Để cô đi nấu hai phần mì nhé? 

 

- Vâng. 

 

Cô ấy vào nhà trước, tôi và Kiệt đi sau. Bà Hoa đã gặp Kiệt rồi nên không mấy ngạc nhiên giống Vũ. Cậu ta cầm ly cà phê từ bếp đi ra, nhìn tôi và Kiệt đứng hình mấy giây. 

 

- Chào cậu. À không, tính theo tuổi tác tôi phải gọi cậu bằng em mới đúng. 

 

Tôi nheo mắt nhìn Vũ cảnh cáo, cậu ta rất thích lấy vấn đề tuổi tác ra trêu tôi.

Khi tình đầu là tình cuối - Chap 19