Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

Khi tình đầu là tình cuối - Chap 12

 

 

Huyền đã trở lại, cầm theo hai ly nước ép. Nhớ tới âm mưu của cô ta, tôi đoán không lầm thì một trong hai ly nước kia chắc chắn có vấn đề. Cơ hội tốt như hôm nay sao Huyền có thể bỏ phí. Hành động mờ ám của cô ta khiến tôi không thể không sinh nghi. Huyền giành lấy ly rượu của Kiệt, ngọt ngào nói. 

 

- Anh đừng uống rượu nữa, uống nước ép đi. 

 

Nhìn ly nước sắp tới tay cậu ấy, tôi mỉm cười cắt ngang. 

 

- Tôi đang khát nước, ly này cho tôi nhé. 

 

- Chị... 

 

- Sao vậy, chỉ một ly nước thôi mà, cô không hẹp hòi vậy chứ? 

 

- Nhưng đây là nước tôi làm cho Kiệt, chị muốn thì lấy bên kia mà uống. 

 

- Tôi thích ly này hơn. Cảm ơn cô. 

 

Kiệt mỉm cười khoanh tay nhìn tôi, tất nhiên tôi sẽ không dại gì mà uống ở đây. Huyền tức oanh oách, mím môi.

 

- Chị bất lịch sự quá đấy. Trả cho tôi. 

 

- Thôi đi, chỉ một ly nước, bên kia còn nhiều.

 

- Nhưng chị ta...

 

- Chẳng lẽ ly nước này có gì đặc biệt sao?

 

- À không, em tự tay làm nên muốn để anh uống thử ngon hay không thôi. 

 

Huyền nói dối không vấp tí nào. Tôi quay lại chỗ Khánh, trong đám có một cô gái bắt đầu cởi quần áo theo tiếng reo hò cuồng nhiệt của đám đàn ông. Thật lố lăng, mấy cái trò này chướng mắt vô cùng. Khánh ân cần hỏi tôi. 

 

- Em ăn no rồi chứ? 

 

- No rồi. 

 

- Ngồi xuống đây, tôi có quà cho em. 

 

Tay tôi khẩn trương nắm chặt, Khánh hất cằm, một cô gái ưỡn ẹo đi tới, đá mắt với anh ta rồi lấy ly rượu trên bàn, tôi nhìn thấy thứ gì đó lấp lánh dưới đáy ly. Khánh ôm tôi chặt cứng, hơi thở ấm nóng quẩn quanh khiến tôi rùng mình. 

 

- Em uống đi. 

 

Khánh đưa ly rượu ép lên môi tôi, một chiếc nhẫn kim cương đang ở trong ly. Tôi không có cơ hội từ chối, uống một hơi cạn tới đáy. Tiếng hò hét vang lên, Khánh cầm tay tôi hôn nhẹ một cái rồi lấy chiếc nhẫn kim cương đeo vào. Anh ta nói với tôi nhưng ánh mắt hướng về phía Kiệt khiêu khích. 

 

- Đây là nhẫn cưới của chúng ta. 

 

- Chúc mừng anh Khánh sắp cưới vợ. Nào nào nâng ly. 

 

Nhìn chiếc nhẫn trên tay tôi miễn cưỡng nở nụ cười, ngay lúc này điện thoại Khánh đổ chuông, anh ta giơ tay ra hiệu cho đám bạn im lặng. Tôi ngồi sát bên nên nghe loáng thoáng giọng ông Thiện tức giận truyền qua điện thoại. Hai hàng chân mày của Khánh nhíu chặt, cau có đáp lại. 

 

- Cái gì, không phải tôi làm, bố đừng nói lung tung. 

 

Ai nấy nhìn nhau tò mò, Khánh hình như rất tức giận, đứng bật dậy lớn giọng. 

 

- Tôi đang bận, lát nữa về nói sau. 

 

- Ai gọi thế anh Khánh? 

 

- Bố tao. Cho về đi, tao phải giải quyết chút chuyện. 

 

Chiếc du thuyền tăng tốc chạy vào bờ, Khánh đứng ngồi không yên nhìn tôi lưỡng lự. Bữa tiệc sinh nhật vì thế mà mất vui, có người hỏi chuyện gì nhưng Khánh không trả lời, thái độ hậm hực khiến ai cũng không dám tới gần. Tôi ngồi được một lát thì trong người có thứ gì đó bất ổn. Từng luồng nhiệt đang dâng trào, bức rức khó chịu. Tôi run run vị tay vào ghế, chống chọi lại sự biến đổi bất thường của cơ thể. Chết tiệt, không phải Khánh bỏ thuốc vào trong ly rượu kia chứ. 

 

- Tôi đưa em về trước. 

 

- Em đi taxi được rồi, anh về gặp bác trai đi. 

 

Khánh nghĩ gì đó rồi gật đầu, tản ra với đám bạn của mình. Chờ bọn họ đi khỏi, tôi khụy chân, lảo đảo lại ghế đá bên cạnh ngồi. Phải làm sao đây, cơ thể tôi bắt đầu nảy sinh phản ứng rồi. Hơi thở trở nên dồn dập, những luồng nhiệt nóng bỏng chạy râm ran khắp người. Trong lúc mơ màng, tôi nhìn thấy một chiếc xe dừng lại ngay trước mặt mình. Tôi nói ngắt quãng. 

 

- Hình như tôi... bị trúng thuốc rồi. 

 

Kiệt không chần chừ cúi người, bế thốc tôi lên xe. Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, tôi đỡ được ly nước của Kiệt nhưng chính bản thân mình lại dính phải. 

 

- Nóng quá... 

 

- Chị cố chịu một lát, sắp tới rồi. 

 

Tôi vặn vẹo không ngồi yên được, khi chạm vào cánh tay của Kiệt, trong đầu bùng nổ một loại khát khao mãnh liệt. Như nắng hạn gặp mưa rào vậy, không thể chống cự ham muốn được tưới mát. 

 

Lý trí bị dục vọng lấn át, tôi không biết Kiệt đưa mình đi đâu, khi cậu ấy ôm lấy tôi, cả hai đã vượt qua ranh giới cuối cùng. Những nụ hôn vụn vặt, những cái vuốt ve gấp gáp, tôi không muốn rời khỏi cậu ấy một giây nào. Tôi nỉ non gọi 

 

- Kiệt. 

 

- Tôi đây. 

 

- Những gì sắp xảy ra... cậu có thể quên như nụ hôn năm đó được không? 

 

- Không thể.

 

Cậu ấy đẩy tôi ngã lên giường, từng lớp quần áo được gỡ ra. Tôi thấy may mắn vì người bây giờ đang quấn quýt cùng mình bây giờ là Kiệt, ít nhất tôi không thấy bị cưỡng ép. Tác dụng của thuốc khiến tôi dần mất đi ý thức. Chủ động ôm lấy người đàn ông đang hôn mình. Kiệt lúc thì dịu dàng khi lại mạnh mẽ chiếm lấy tôi. Cảm giác nơi sâu nhất trong cơ thể được cậu ấy chạm vào. Tôi ngâm nga theo từng chuyển động, hai tay ghì chặt lên vai Kiệt. Một bên ngực bị nắm lấy, nhào nặn tùy ý dưới bàn tay của ai đó, cậu ấy không cho tôi cơ hội để thở, nụ hôn ướt át kéo dài triền miên. 

 

Cơn đau đớn ập đến rồi lại biến mất, Kiệt hôn lên mắt tôi, thủ thỉ hỏi. 

 

- Còn đau không? 

 

Tôi theo bản năng lắc đầu. Những chỗ cậu ấy chạm qua mang đến một loại cảm giác si mê, kích thích. Kiệt nâng eo tôi lên, mạnh mẽ ôm tấm lưng nhẵn mịn, để tôi tựa cằm lên vai cậu ấy, động tác bên dưới vẫn không ngừng lại. 

 

Tôi từ chủ động trở thành bị động, theo sự dẫn dắt của Kiệt để khỏa lấp những khát khao đang hừng hực dâng trào. Cậu ấy vùi đầu vào cổ tôi, cả hai như muốn nhập thành một, những lần Kiệt khàn khàn gọi tên tôi, trái tim tự khắc mềm nhũn ra. Càng lúc càng điên cuồng, tôi không chịu nổi những cơn kích thích như sóng ngầm ập đến liên tục, chỉ biết ủy khuất ôm lấy Kiệt. 

 

- Tôi thích chị. 

 

- Sao cơ? 

 

- Tôi chỉ nói một lần thôi, không nói lại. 

 

Đang trong cơn đê mê, tôi ngửa cổ ra sau, mái tóc dài tung xõa. Kiệt nói gì tôi không nghe rõ, hờn dỗi đánh lên vai cậu ấy. Tiếng chuông điện thoại reo inh ỏi, hết của tôi rồi của Kiệt nhưng đều trở thành cuộc gọi nhỡ. 

 

Một đêm không biết bao nhiêu lần chúng tôi cùng nhau thăng hoa. Bỏ mặc thế giới ngoài kia đầy rẫy những mưu mô đang đón chờ, trong căn phòng này tôi chỉ muốn trao hết những gì tốt đẹp nhất cho người đàn ông biết trân trọng mình. 

 

Nằm trong vòng tay của Kiệt, tôi áp mặt lên ngực cậu ấy thiếp đi lúc nào không hay. Lúc tỉnh lại, tôi vẫn giữ nguyên tư thế đó, sau một đêm, mối quan hệ của chúng tôi đã trở nên rắc rối hơn. Kiệt vẫn chưa tỉnh, tôi nhẹ nhàng gỡ bàn tay đang đặt trên eo mình ra. 

 

- Chị định không chịu trách nhiệm sao? 

 

- Cậu muốn tôi chịu trách nhiệm thế nào? 

 

Tay vừa chạm tới chiếc váy nằm dưới sàn, tôi bị một lực mạnh phía sau kéo lại, rơi vào vòng tay của Kiệt. Đêm qua không chút ngại ngùng nhưng bây giờ nhìn thấy cậu ấy cởi trần, mặt tôi nóng ran. Kiệt cười mỉm. 

 

- Tôi muốn chị chịu trách nhiệm cả đời. 

 

- Không được. 

 

- Tại sao? 

 

- Cậu biết còn hỏi. 

 

- Tôi sẽ không để chị cưới anh ta đâu.

 

Tôi thở dài, lười biếng dựa vào lòng ấy cậu ấy. Kiệt hôn tóc tôi, chậm rãi nói. 

 

- Chờ tôi một tháng thôi.

 

- Cậu định làm gì? 

 

- Không nói cho chị biết. 

 

- Đêm qua bố cậu gọi Khánh về có việc gì đúng không? 

 

Tôi ngẩng đầu, thắc mắc hỏi. 

 

- Anh ta tiết lộ giá đấu thầu cho bên đối thủ khiến công ty mất đi hợp đồng lớn. 

 

- Cậu biết trước rồi sao? 

 

- Ừ.

 

- Thế anh ta giở trò với ly rượu của tôi cậu cũng biết hả? 

 

- Không phải Khánh mà là Huyền mới đúng. 

 

Hai người này chơi bẩn như nhau, tôi ngồi dậy, lấy quần áo đưa cho Kiệt mặc vào. Cũng trễ rồi, tôi còn đến công ty nữa. Kiệt có vẻ không vội, ngồi nhìn tôi thích thú. 

 

- Đây là căn hộ riêng của cậu hả? 

 

- Phải, chị rửa mặt, ăn sáng xong tôi đưa đi làm. 

 

- Thôi, tôi về nhà thay quần áo đã. Ai lại mặc thế này đến công ty. 

 

Tôi biến mất cả đêm chắc hẳn bà Hoa rất lo lắng, Kiệt đưa tôi về thì bị bắt gặp ngay cổng. Bà Hoa ngạc nhiên hỏi. 

 

- Con đi đâu cả đêm dì gọi không được?

 

- Con đến nhà bạn, uống say nên ngủ lại bên đó. Bây giờ con đến công ty, buổi tối con kể dì nghe sau nhé. 

 

Tôi lên phòng tắm sơ qua rồi thay quần áo, không ngờ Kiệt vẫn còn đậu xe trước cổng chờ. Lúc nãy tôi mở điện thoại ngoài bà Hoa ra, có bốn cuộc gọi nhỡ của Khánh. Nếu như Kiệt đưa tôi đến công ty giáp mặt anh ta thì không hay.

 

- Cậu đi trước đi. 

 

- Tôi chờ chị gần một tiếng không thể để tôi đưa đi làm sao? 

 

- Chẳng lẽ cậu không sợ bố cậu biết?

 

- Tôi đã nói rồi, chị cứ tin tưởng ở tôi. Đi thôi. 

 

Kiệt cố chấp hơn tôi tưởng, từ lúc rời khỏi căn hộ của cậu ấy, chúng tôi vẫn chưa ăn gì. Vừa nãy vội quá không ăn sáng, bà Hoa có đưa cho tôi một cái bánh sandwich, tôi chia cho Kiệt một nửa. Cậu ấy đang lái xe, nhìn sang tôi nói. 

 

- Chị ăn đi. Tôi đến công ty ăn.

 

- Ngon lắm, cậu không ăn thật à? 

 

Thấy Kiệt lưỡng lự, tôi xé một miếng nhỏ đút cho cậu ấy. 

 

- Ngon không? 

 

- Ngon, người phụ nữ vừa rồi là ai vậy? 

 

- Đó là dì Hoa, mẹ kế của tôi. Năm đó tôi phản đối bố cưới bà ấy nên mới bỏ nhà đi. Nhờ vậy mà gặp được cậu. 

 

- Bà ấy đối xử với chị có tốt không? 

 

Tôi vừa nhai vừa gật đầu đáp. 

 

- Dì ấy xem tôi như con ruột vậy.

 

Xử lý xong nửa phần bánh, xe cũng đến trước cổng công ty. Trước khi xuống, tôi nhắc nhở Kiệt. 

 

- Tạm thời cậu cứ đối xử với tôi giống như những người xa lạ, tôi không muốn gặp rắc rối lúc này. 

 

- Được. 

 

Kiệt mím môi, sườn mặt nam tính bạnh ra không nói gì thêm lái xe rời đi. Tôi nhìn theo thở dài mà không biết rằng phía sau mình đang có một đôi mắt lạnh lẽo quan sát nãy giờ. Hôm nay là ngày làm việc đầu tiên của My nhưng khi tôi tới thì không thấy nó đâu. Hơn mười phút sau mới thấy mặt, lại thêm một người xem công ty như nhà mình, muốn tới lúc nào thì tới, không xem quy định của công ty ra gì. My rất tự nhiên mở cửa phòng làm việc của tôi mà không cần gõ. 

 

- Chị Thư, người lúc sáng đưa chị đi làm là ai vậy? 

 

- Em hỏi làm gì? 

 

My cười cười đáp. 

 

- Chắc không phải người hôm bữa chứ, em nghe nói chị sắp đính hôn với con trai Tập đoàn Thiện Đức mà, sao lại... 

 

- My này, chị nhận em vào công ty không phải để tám chuyện cùng em. Sáng nay em tới trễ chị tạm thời bỏ qua. Ngày mai còn như vậy nữa thì không cần đến. 

 

- Vâng. Em biết rồi. 

 

- Còn nữa, trước khi vào phòng em phải gõ cửa, đây là phép lịch sự tối thiểu, rõ chứ. 

 

My bĩu môi ra khỏi phòng, thái độ không mấy mặn mà với công việc này. Tôi gọi chú Tuấn vào báo cáo lịch trình hôm nay, buổi trưa tôi phải ra ngoài gặp khách hàng. Sau khi tiếp quản sự nghiệp của bố, đây là lần đầu tiên tôi nhận được một hợp đồng lớn. 

 

Chú Tuấn đi cùng tôi đến nhà hàng, bên phía đối tác chủ động đưa ra địa điểm. Vào tới cửa, tôi hỏi. 

 

- Chú liên lạc với bên đó rồi chứ? 

 

- Vâng, hình như bọn họ đến rồi, đang ngồi ở bàn phía bên phải. 

 

Tôi hướng mắt nhìn về phía chú Tuấn nói, gương mặt cười khẩy của Huyền lọt vào mắt tôi. Sao lại là cô ta, không phải trùng hợp đến vậy chứ. 

 

- Xin chào, tôi là người đại diện của Quốc Hùng. 

 

- Đều là người quen cả mà chị Thư, giới thiệu làm gì nữa nhỉ. 

 

Chú Tuấn tinh ý nhận ra gì đó nên nhìn tôi khẽ gật đầu. Ra ngoài gặp khách hàng, điều đầu tiên là phải niềm nở, tôi không được bộc lộ cảm xúc cá nhân mà làm ảnh hưởng đến lợi ích của công ty. Huống hồ hợp đồng lần này không nhỏ tí nào. Tôi mỉm cười đi thẳng vào vấn đề. 

 

- Chào Huyền, về những điều khoản đã được hai bên thống nhất, em còn bổ sung gì không?

 

- Em có vài điều cần thay đổi, thời gian hoàn thành dự án sẽ sớm hơn ba tháng. Bên chị phải đảm bảo không được xảy ra bất kì sơ sót nào trong lúc thi công. Nếu có vấn đề gì, bên em sẽ ngưng thanh toán ngay khi phát hiện. 

 

Cô ta muốn đẩy nhanh tiến độ, điều này tôi có thể đáp ứng được, còn về phần chất lượng thì không cần bàn. Từ trước đến giờ công ty chưa bị phàn nàn về bất kì điều gì. Tất cả các công trình, dự án được đưa vào sử dụng đều đạt yêu cầu. Tôi đồng ý với những thay đổi của Huyền về hợp đồng. Cô ta tao nhã đặt ly nước xuống, trước mặt thư ký của hai bên hỏi. 

 

- Đêm qua chị về sớm vậy?

 

- Tôi không quen về trễ. 

 

- Ồ, anh Kiệt cũng biến đâu mất tăm, em còn tưởng hai người đi chung với nhau cơ đấy? 

 

Cô ta đã biết hay là giả vờ, dù sao đi nữa chuyện phát sinh tối qua tôi không muốn ai phát hiện. Kiệt bảo tôi chờ cậu ấy một tháng, tôi sẽ chờ, nhưng không muốn tạo áp lực cho cậu ấy. Cả Khánh và Huyền đều không đơn giản, hai người họ đang nhắm vào Kiệt, mà tôi có thể là nguyên nhân chính khiến mọi chuyện thêm dây dưa khó giải quyết. 

 

Lúc về tôi có hỏi chú Tuấn, đối tác của chúng tôi lần này là em trai của bố Huyền. Thảo nào cô ta lại có mặt. Thế nên tôi nhất định phải chú ý đến hợp đồng này.

Khi tình đầu là tình cuối - Chap 12