Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

Khi tình đầu là tình cuối - Chap 11

 

 

Bốn ngày trôi qua rất nhanh, Kiệt có gọi mấy lần nhưng tôi không nghe máy. Biết tôi trốn tránh nên cậu ấy cũng không tới tìm. Sau cái hôm ở nhà ông Thiện về, ngay lập tức thông tin tôi và Khánh đính hôn nổi đầy các mặt báo. Trên thương trường ai chả biết Tập đoàn Thiện Đức quy mô lớn cỡ nào. Do đó, mọi thông tin đều được săn đón. Ông Thiện chắc chắn đã nhìn ra điều gì nên sau một đêm liền công khai. Bây giờ tôi gắn trên mình cái mác con dâu hào môn sáng chói, ai gặp cũng chúc mừng. 

 

Sáng nay Vũ đi công tác, trước đó cậu ta đã nhờ tôi quan tâm đến bà Hoa nhiều hơn. Cái chân bị thương cũng đã khỏi nhưng bà ấy suốt ngày cứ quanh quẩn ở nhà, tiệm spa khai trương cũng chả muốn đến. 

 

- Dì à, hôm nay chúng ta đến bệnh viện khám tổng quát nhé?

 

- Thôi, dì có bị sao đâu.

 

- Được hôm con rảnh đưa dì đi khám cho yên tâm. 

 

Năn nỉ mãi bà Hoa mới chịu đi. Đến bệnh viện, tôi làm thủ tục rồi ngồi chờ bà ấy, tiếng giày cao gót giẫm xuống nền gạch tạo nên âm thanh thật chói tai. Là Huyền, cô ta không nhìn thấy tôi, dáng vẻ gấp gáp bước vào thang máy. Nảy sinh lòng hiếu kỳ, chờ thang máy đóng lại tôi chạy tới xem thử cô ta đi tầng mấy.

 

Thật bất ngờ, tầng bốn là khoa phụ sản, Huyền khám gì ở đó nhỉ, chẳng lẽ... Tôi không nhịn được sự tò mò đang dâng trào nên theo dõi cô ta. Nhìn Huyền có vẻ lấm lét, sắc mặt không được tự nhiên lắm, đến trước phòng chờ thì lấy khẩu trang ra đeo. 

 

Đợi y tá đọc đến tên, Huyền khẩn trương vào phòng, tôi ở bên ngoài chẳng ngó được gì. Bà Hoa đang xét nghiệm máu nên tôi cố bám thêm ở đây chờ Huyền ra. Một chị bên cạnh lân la hỏi tôi. 

 

- Em được mấy tháng rồi? 

 

Mới đầu tôi còn không hiểu nhưng khi nhìn xuống thấy bụng chị ấy. Tôi cười gượng đáp. 

 

- Em chờ người nhà, không phải đến khám thai. 

 

- Vậy à. 

 

Nhìn quanh toàn bà bầu, tôi càng thêm chắc nịch về suy đoán của mình. Đợi một lúc mới thấy Huyền ra, vội vàng vội vàng rời đi. 

 

- Tôi có thai rồi! 

 

Tôi núp sau cánh cửa nghe Huyền gọi điện thoại, cầu thang bộ không có ai, giọng cô ta vang lên rất rõ. Cái thai này là của ai nhỉ, hay là của Kiệt. Tôi chú tâm dỏng tai nghe thử giọng người đàn ông trong điện thoại thì bị Huyền làm cho hú hồn. 

 

- Anh là đồ khốn, hôm đó anh bỏ thuốc tôi nên mới phát sinh cái thai này. Tôi sẽ nói bố khiến anh thân bại danh liệt Khánh à, đừng tưởng xin lỗi là xong. 

 

Tôi choáng váng, không hề nghe lầm, Huyền có thai với Khánh. Chưa hết bàng hoàng tôi đã nghe cô ta nói tiếp.

 

- Nếu anh muốn yên ổn thì biến đứa bé này thành con của Kiệt. Tôi mới mang thai một tháng thôi, không ai nghi ngờ đâu. 

 

- Xin lỗi, cho tôi qua.

 

Một người đàn ông xuất hiện khiến Huyền im bặt, tôi vội vàng chạy đi trước khi bị cô ta phát hiện. Hai người họ hê gớm thật, ăn ốc nhưng muốn người khác đổ vỏ. Tôi phải nói với Kiệt mới được, để cậu ấy đề phòng.

 

Bà Hoa đã khám xong, không thấy tôi đâu nên đi tìm. Sáng nay tôi không đến công ty, từ bệnh viện về liền gọi điện cho Kiệt. Đang lúc cần gặp thì cậu ấy không nghe máy, mãi đến chập tối mới gọi lại. Giọng Kiệt nghe có vẻ mệt mỏi.

 

- Chị nhớ tôi hả? 

 

- Nói nhảm, báo cho cậu một tin sốt dẻo. 

 

- Tin gì thế? 

 

- Bạn gái cậu có thai rồi.

 

Kiệt ngừng một lát rồi mới hỏi lại, giống như có nhiều bạn gái quá không biết ai đang mang thai. Tôi thở dài đáp. 

 

- Cái Huyền đấy. 

 

- À, cô ta có thai với ai thì tùy nhưng không phải của tôi đâu. Chị đừng hiểu lầm. 

 

- Ừ, tôi biết. Nhưng Huyền muốn cậu làm bố đứa bé đấy.

 

- Cô ta nằm mơ đi. Tối nay chị có rảnh không, gặp nhau một lát thôi cũng được?

 

Tôi dứt khoát từ chối, Khánh đã về rồi. Tôi không muốn gây thêm rắc rối. Chỉ có hai người ở nhà nên ăn tối xong tôi dành thời gian cùng xem phim với bà Hoa. Mẹ mất sớm, khi đó tôi chỉ mới hai tuổi, đến mặt mẹ thế nào còn chả nhớ, chỉ được thấy qua ảnh. Bây giờ tôi cảm nhận được sự yêu thương, quan tâm thật lòng từ bà Hoa nên quan niệm về nhân sinh cũng thay đổi. 

 

Hơn mười một giờ, tôi chuẩn bị đi ngủ thì điện thoại reo. Là Khánh gọi, phải đến lần thứ tư tôi mới nghe máy. Anh ta còn dai hơn đỉa.

 

- Em làm gì lâu nghe máy vậy? 

 

- Em đang ngủ. 

 

- Vẫn còn sớm, đến chỗ tôi đi. 

 

- Để hôm khác, nay em hơi mệt. Khuya rồi, anh đừng uống nhiều quá. 

 

Xung quanh có tiếng ồn ào, chắc hẳn Khánh đang cùng đám bạn tụ tập. Anh ta đi công tác bốn ngày không khác nào bị giam hãm, vừa về đã chứng nào tật nấy, lao vào tận hưởng. Khánh thở dài nói. 

 

- Vậy tối mai gặp, tôi có món quà bất ngờ cho em. 

 

- Vâng. Thôi em ngủ đây, tạm biệt. 

 

Món quà bí ẩn kia khiến tôi suy nghĩ đến thức trắng đêm. Lần đầu tiên trong đời sắp được tặng quà mà lo đến vậy. 

 

Mang theo đôi mắt thâm quầng đến công ty, bố con ông Thăng mới sáng đã có mặt trước phòng làm việc của tôi. Nhìn cái My không được vui lắm, giống như bị bố nó ép buộc tới đây. Nói chuyện nhưng không nhìn thẳng mặt.

 

- Chị Thư, hôm nay em đến xin việc, nhờ chị giúp em sắp xếp vị trí nào cũng được. Em sẽ cố gắng làm tốt. 

 

- Làm lễ tân em có đồng ý không? 

 

- Thôi, đứng mỏi chân lắm. Em thích làm văn phòng hơn. 

 

Cái My tốt nghiệp hướng dẫn viên du lịch, dáng người cao ráo xinh xắn. Chả hiểu sao cứ muốn vào công ty làm. Hôm trước tôi đã từ chối ông Thăng một lần rồi. Mới câu trước bảo vị trí nào cũng được, câu sau đã chê ỏng chê ẹo. Ông Thăng cười cười trả lời thay con gái. 

 

- Làm lễ tân cũng được. Cảm ơn cháu. 

 

- Kìa bố, sao lại... 

 

- Cảm ơn chị Thư đi. 

 

My phụng phịu đáp lại máy móc. 

 

- Cảm ơn chị Thư.

 

- Không còn gì nữa thì chú về làm việc đi, còn My ngày mai đến thử việc. 

 

Tôi đang tiến hành thay đổi một số vị trí. Giờ mới thấy có vài chỗ quản lý rất lỏng lẻo, thế nhưng sự thay đổi của tôi đã khiến một số người không hài lòng. 

 

Đầu giờ chiều tôi nhận được điện thoại của Khánh mới biết hôm nay là sinh nhật anh ta. Khánh bảo tan làm sẽ đến đón, đưa tôi đi mua quần áo rồi trang điểm. Tối nay đám bạn anh ta thuê hẳn một chiếc du thuyền để tổ chức. Vũ đi công tác rồi nên tôi chẳng quen ai ở đó, nhớ đến món quà bí ẩn kia nữa, cứ thấy bồn chồn không yên. 

 

- Tôi đang ở trước cổng công ty, em xuống đi. 

- Vâng.

 

Khánh rất đúng giờ, tôi lấy túi xách rồi xuống gặp anh ta. Trước cổng, chiếc xế hộp tiền tỉ của Khánh chắn ngang đường, cách đậu xe cũng giống như con người anh ta vậy, rất ngông cuồng. Gặp mặt mấy lần nhưng tôi vẫn chưa quen với cách đối xử thân mật của anh ta. Trời phú cho thân hình bảnh bao, gương mặt cũng không đến nỗi nhưng nụ cười thì quá đểu. Mỗi lần anh ta nhìn tôi mỉm cười là toàn thân lại nổi da gà. 

 

- Sao em cứ thích mặc mấy bộ đồ cổ hủ này vậy? 

 

- Em thấy đẹp mà. 

 

- Nhìn phát ngấy, cơ thể em đẹp như thế, nên phô bày những chỗ đẹp nhất để tôi ngắm.

 

Ánh mắt sỗ sàng của Khánh dừng trước ngực tôi cười đểu. Cảm giác như anh ta đang nhìn xuyên thấu qua hai lớp áo vậy. Tôi khó chịu ra mặt. 

 

- Bây giờ chúng ta đi đâu? 

 

- Đưa em đi cởi bộ váy này ra trước. 

 

Tốt nhất đừng nên nói chuyện với anh ta thì hơn, không được một câu tử tế nào. Khánh đưa tôi tới một cửa hàng quần áo, những mẫu váy sang trọng được yêu cầu đem ra, nhưng mắt thẩm mỹ của anh ta chỉ dừng ở những bộ hở trên ngắn dưới. Cầm ba bộ váy anh ta chọn, tôi miễn cưỡng vào phòng thử đồ.

 

Lúc trước cũng hay tụ tập chơi bời, phong cách ăn mặc cũng có phần nổi loạn nhưng hiện tại thì tôi không tiếp nhận nổi thể loại quần áo này. Chiếc váy hai dây màu đen hở hết phần lưng, phía trước hờ hững rũ xuống, vừa đủ che bầu ngực. Tôi tặc lưỡi, sao không thêm vải vào, tiết kiệm làm gì chứ. Y như mặc đồ bơi ra ngoài vậy. Khánh rất nhàn nhã, ngồi chéo chân trêu chọc một nhân viên của cửa hàng. Thấy tôi trở ra, anh ta cau mày hỏi. 

- Sao vậy? 

 

- Mấy bộ này không vừa, em muốn chọn bộ khác. 

 

- Ôi chị Thư, hai người đang thử đồ hả? 

 

Huyền khoát tay Kiệt vui vẻ đi vào, tôi dám cá đây không phải là một cuộc gặp gỡ tình cờ. Lần đầu tiên cả bốn người chạm mặt nhau, ai cũng mang theo suy tính riêng. Cả Khánh và Huyền không ngờ được là tôi đã biết âm mưu của hai người họ. Để xem muốn làm gì đây. Khánh nhếch môi nói. 

 

- Hôm nay là sinh nhật tôi, nếu hai người không bận thì đến tham gia.

 

- Sinh nhật anh hả, sao bọn em có thể không đến chứ. Phải không anh Kiệt. 

 

- Ừ. 

 

Từ lúc bước vào, Kiệt không ngần ngại luôn hướng ánh mắt về phía tôi. Nhất cử nhất động đều được cậu ấy để ý. Khánh đột nhiên đứng lên, chỉ vào bộ váy phía sau lưng tôi. 

 

- Em mặc bộ đó đi, chắc chắn vừa. Chúng ta còn phải ghé qua một nơi nữa.

 

- Được, đợi em đi thay. 

 

Bên ngoài ba người họ không biết nói gì, trong phòng thử đồ tôi nghe tiếng của Huyền, cách cô ta gọi tên Kiệt nghe rất mùi mẫn. Tôi không chần chừ thay nhanh rồi ra, so với mấy bộ lúc nãy, bộ này kín hơn. Huyền trầm trồ. 

 

- Chị Thư đẹp thật đấy, anh Khánh kì này hết để mắt tới cô nào rồi nhé. 

 

- Tất nhiên, vợ của tôi đâu thua kém ai. Mà phải cảm ơn bố, khi không lại kiếm được một cô vợ xinh đẹp thế này cho tôi. Mày thấy đúng không Kiệt? 

 

- Chưa phải là của mình thì đừng vội mừng. 

 

- Sao thế? Muốn giành à, cái gì mà không phải của tao. Mày nên gọi Thư một tiếng chị dâu ngay từ bây giờ đi là vừa. 

 

Tôi không muốn đôi co ở đây nên kéo kéo tay Khánh. 

 

- Đi thôi. Em xong rồi. 

 

- Ừ, tạm biệt hai người, tối gặp nhé. 

 

Từ cửa hàng quần áo đến chỗ trang điểm cũng hơn bảy giờ. Đám bạn của Khánh đã chuẩn bị xong bữa tiếc hoành tráng cho anh ta. Tối nay tôi xuất hiện với một phong cách khác nên khá nhiều người ngạc nhiên. Trong đó có tên hôm trước chê tôi xấu. 

 

- Còn tưởng anh Khánh đi với cô nào mới, hóa ra là vợ sắp cưới. 

 

Khánh khoát vai tôi vênh mặt đáp. 

 

- Mấy chú cũng nên cưới vợ đi. 

 

- Bọn em vẫn chưa chơi chán. 

 

- Đông đủ hết chưa? 

 

- Thiếu mỗi anh thôi đấy. 

 

- Đợi thêm lát nữa, thằng con riêng kia cũng tới. 

 

Mỗi lần nghe Khánh nhắc tới Kiệt với giọng điệu đó tôi rất bực bội. Sao có thể xem thường người khác như thế, tôi không muốn ai xỉ vả hay đặt điều nói xấu Kiệt. Bởi cậu ấy không phải người xấu. Tôi dành cho chàng trai này sự tin tưởng rất lớn, đơn giản vì tôi thích cậu ấy. 

 

Đám bạn của Khánh mỗi người đều dẫn theo một cô gái. Tôi lạc lõng đứng cạnh anh ta. Mười phút sau Kiệt và Huyền có mặt, hai người họ quả thật rất đẹp đôi, tôi có chút ganh tị. Từng tưởng tượng vô vàn cách theo đuổi cậu ấy, từng ngắm nghía không biết chán tấm hình chụp ở cánh đồng tam giác mạch. Tôi cứ tưởng năm đó sắp có được trái tim Kiệt, chỉ thiếu một bước nữa thôi. 

 

- Ơ, đây chẳng phải Huyền sao? 

 

- Làm gì ngạc nhiên vậy? 

 

- Em đang quen thằng... à em trai của anh Khánh hả?

 

Người hỏi là Mạnh, kẻ nhiều chuyện nhất trong đám bạn của Khánh. Mọi người đều hiếu kì đợi Huyền trả lời. Nhìn vào đã biết, chẳng qua bọn họ muốn khích bác Kiệt mà thôi. 

 

- Phải, đây là Kiệt, bạn trai em. 

 

- Đều là người quen cả, khỏi cần giới thiệu. Khai tiệc đi. 

 

Sinh nhật của Khánh tổ chức khá xa xỉ, chiếc du thuyền chậm rãi rời bờ. Đêm nay sẽ rất náo nhiệt. Khánh siết chặt eo tôi, cười nói nâng ly với từng người. Phía bên kia, Huyền vẫn bám theo Kiệt một tấc không rời. Tôi ăn gì đó lót dạ, không biết đến khi nào bữa tiệc sẽ kết thúc. 

 

Những cô gái có mặt trên du thuyền ngoài tôi và Huyền ra đang bắt đầu có những màn nhảy múa nóng bỏng. Tôi là phụ nữ xem còn đỏ mặt, đám bạn của khoái chí Khánh hò reo ầm ĩ. Bàn tay đặt ở eo tôi từ từ di chuyển, gió đêm thổi nhè nhẹ nhưng khiến tôi lạnh toát cả sống lưng bởi tay Khánh sắp chạm vào ngực mình. Tôi né tránh. 

 

- Em qua bên kia lấy đồ ăn. 

 

- Đói bụng hả? 

 

- Vâng. Nãy giờ em chưa ăn gì hết. 

 

- Đi đi, đêm nay còn dài, chúng ta từ từ tận hưởng. 

 

Tôi chen qua đám đông đi tới chiếc bàn đựng đồ ăn phía đối diện. Bóng lưng thẳng tắp của Kiệt níu bước chân tôi. Cậu ấy như tách biệt với nơi này, dựa vào lan can uống rượu, Huyền thì không thấy đâu. Tranh thủ lúc Khánh đang chìm đắm trong rượu ngon và gái đẹp, tôi gặp Kiệt một lát. Khi tôi tới gần, cậu ấy xoay người lại nhìn tôi đắm đuối. 

 

- Tại sao cậu lại đồng ý tới đây. 

 

- Vì có chị. Tôi không yên tâm khi chị đi riêng với anh ta. 

 

- Huyền đâu rồi?

 

- Không biết. 

 

Ánh mắt của Kiệt quá mức dịu dàng làm tôi muốn tan chảy theo dòng nước phẳng lặng kia. Cậu ấy nói. 

 

- Đêm nay chị rất đẹp.

 

- Có đẹp bằng năm đó không? 

 

Kiệt mỉm cười lắc đầu. Tôi của năm đó đúng lúc xinh đẹp nhất để gặp Kiệt. Tôi của bốn năm sau chỉ có thể ôm nỗi tương tư mà nhìn cậu ấy đứng cạnh cô gái khác.

Khi tình đầu là tình cuối - Chap 11