Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

Khi tình đầu là tình cuối - Chap 1

 

 

Trên chiếc xe bảy chỗ chạy từ Hà Giang đi Đồng Văn, mọi người ai nấy đều phấn khích reo lên trước khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ. Những cung đường hiểm trở cùng với vách núi dựng đứng cheo leo dần lộ ra, mang tới cảm xúc tuyệt vời cho những người sắp đặt chân đến. Riêng tôi từ nãy tới giờ vẫn ngồi im lặng, mắt chăm chú nhìn ra cửa. 

 

Tôi là Thư, hai mươi hai tuổi, hôm nay là ngày sinh nhật của tôi. Trên chuyến xe này, có lẽ tôi là người lớn tuổi nhất, còn lại là bốn bạn trẻ, đều là sinh viên năm nhất cả. Mọi người chỉ mới gặp nhau sáng nay, từ lạ thành quen bởi chung một đam mê là khám phá nét đẹp độc đáo, ấn tượng của khu vực địa đầu Tổ Quốc.

 

Phương đưa chai nước cho tôi hỏi.

 

- Chị say xe hả?

 

- Không có.

 

- Em thấy chị im lặng nãy giờ, chắc bị choáng ngợp bởi khung cảnh ở đây rồi nhỉ?

 

Tôi cười cười xã giao, thật ra tôi không có tâm trạng thưởng thức cảnh đẹp, trong đầu đang suy nghĩ đến vấn đề của bản thân. Lúc này anh tài xế lên tiếng.

 

- Mọi người dự định sẽ tham quan những địa điểm nào chưa, nếu muốn có thể liên hệ anh, sẽ lấy giá rẻ cho mấy em.

 

- Bọn em tính thuê xe máy anh ạ, dễ di chuyển lại tiện hơn.

 

- Vậy khi nào về lại Hà Nội thì gọi anh nhé?

 

- Vâng.

 

Năm người chúng tôi đều đến từ Hà Nội, du lịch tự túc không đi theo tour, trùng hợp chung một điểm đến nên mới thuê xe đi cùng. Tôi thở dài lấy điện thoại ra lướt. Khi nghe tôi nói mình sắp tới Đồng Văn, cái Ngọc bạn thân tôi còn không tin, đòi chụp một tấm ảnh gửi qua.

 

Vài phút sau Ngọc liền gọi điện hỏi.

 

- Hôm nay là sinh nhật của cậu mà. Bác Hùng có biết cậu bỏ đi như thế không?

 

- Ông ấy chưa biết.

 

- Con nhỏ này, lại giận hờn gì rồi.

 

- Đợi tớ đi về sẽ kể với cậu. Phải rồi, lúc trước cậu từng đi Hà Giang, gửi tớ vài địa điểm tham khảo đi.

 

- Ừ, chờ tớ một lát.

 

Nhìn mấy tấm ảnh Ngọc gửi, tôi lướt qua một hồi rồi dừng lại, đưa điện thoại cho người bên cạnh, tôi hỏi.

 

- Em biết chỗ này không?

 

- Đây là thị trấn Phó Bảng. Chị muốn tới đây hả?

 

- Ừ.

 

Hỏi qua tài xế đường đến thị trấn Phó Bảng, tôi là người tách đoàn đầu tiên. Tôi thích sự yên tĩnh, bình dị, đương nhiên thị trấn bị dòng chảy thời gian lãng quên này là một lựa chọn lý tưởng. Những ngôi nhà như ẩn như hiện nằm khép mình bên những dãy đá tai mèo, bốn bề là núi.

 

Tôi hít một hơi thật sâu, mùi vị núi rừng quyện với mùi hương của một loại hoa nào đó quấn quýt trên đầu mũi. Tôi bắt đầu đi bộ vào thị trấn. Cảm giác như nhịp sống ở đây trôi chậm lại, những ngôi nhà bằng đất nằm rải rác trên đường chính, ước chừng chỉ có vài chục hộ. Có nhà treo trước cửa mấy câu đối chữ Hán. Tôi không ngờ lại có một nơi xinh đẹp lạ lùng đến vậy, nét cổ kính hoang sơ thu mình giữa rừng núi như một bức tranh mỹ miều, càng đi sâu vào trong, tâm trạng tôi càng thêm háo hức.

 

Đảo mắt nhìn quanh một lượt tôi bắt gặp những luống hoa hồng đang khoe sắc rực rỡ, giữa cao nguyên đá trơ trọi, sự sống vẫn mạnh mẽ vươn lên. Thì ra là mùi hương này, tôi mang máng nghe được từ lúc đặt chân đến. Phía bên trái, một ngôi nhà có hàng rào đá dậu bao quanh, một chàng trai đang đứng. Tôi nheo mắt để phác hoạ hình ảnh đẹp đẽ này vào trong con ngươi đen thẳm của mình.

 

Chàng trai kia nhìn qua chỉ mới mười tám hai mươi, dáng người cao gầy, đặc biệt gương mặt điển trai mang theo sự điềm tĩnh đến kinh ngạc. Giống như sương gió biên thùy không thể tác động gì đến cậu ấy. Tôi mỉm cười, vác balo rảo bước về phía trước.

 

- Chào cậu.

 

Chàng thanh niên kia nhìn tôi không cảm xúc, gật đầu đáp lại. Bây giờ tôi mới nhìn rõ mặt cậu ấy, mái tóc húi cua gọn gàng, da trắng, mũi cao nhìn không giống người ở đây lắm. Tôi thử hỏi.

 

- Cậu đến du lịch hả?

 

- Không, đây là nhà tôi.

 

- Vậy à, tôi chưa tìm được chỗ ở. Nhà cậu có cho thuê phòng không, tôi chỉ ngủ một đêm thôi.

 

Cậu ấy có vẻ hơi lưỡng lự rồi gật đầu. 

 

Tôi vui vẻ mở cửa đi vào, căn nhà nhỏ với vách tường màu vàng ngà, mái ngói cũ kĩ nhuốm màu thời gian.

 

- Nhà tôi có hai phòng, buổi tối thường đi ngủ sớm nếu chị ra ngoài thì phải về trước tám giờ.

 

- Tôi đồng ý, còn gì nữa không?

 

- Trong nhà có người bệnh, mong chị hạn chế đừng làm ồn.

 

- Được. Mà cậu tên gì thế, tôi biết để tiện xưng hô.

 

- Tôi tên Kiệt.

 

Tôi không ngần ngại mà giơ tay ra, bàn tay trắng nõn sạch sẽ, các khớp dài nhỏ nhắn. Thấy Kiệt lưỡng lự tôi chủ động nắm tay cậu ấy giới thiệu.

 

- Còn tôi là Thư.

 

Cảm giác lòng bàn tay Kiệt rất lạnh, chẳng biết tại sao cậu ấy lại rút tay về một cách thẳng thừng bỏ vào nhà. Tôi cười mỉm, chắc là ngại ngùng rồi.

 

Căn nhà nhỏ này rất đơn giản, bên trong chẳng có gì giá trị nhưng gọn gàng, ngăn nắp. Kiệt từ phòng bên trái đi ra, tay cầm mấy quyển sách nói.

 

- Phòng chị bên đó.

 

- Ừ, nhà cậu có nấu ăn không?

 

- Có.

 

- Nấu thêm cho tôi một phần, tính chung với tiền thuê phòng luôn. 

 

- Chị cất đồ trước đi, nấu xong tôi gọi.

 

- Cảm ơn cậu.

 

Gần trưa rồi, tôi hơi đói, lúc sáng chỉ ăn một dĩa bánh cuốn, năng lượng bị tiêu hao hết trên đường. Mở cửa, mùi hương nhẹ nhàng khoan khoái sộc vào mũi. Một chiếc giường nhỏ đặt gần kệ cửa sổ, sát vách kê một chiếc bàn còn lại diện tích đều để trống. Tôi đoán đây là phòng của Kiệt cậu ấy cho tôi thuê rồi không biết tối ngủ ở đâu.

 

Tôi đặt balo lên giường, đem những vật dụng thiết yếu lấy ra. Ban đầu tôi không nghĩ mình sẽ đi Hà Giang, sau khi cãi nhau với bố, tôi bực bội tìm nơi nào để biến mất vài ngày. Kết quả bây giờ tôi ở đây.

 

Bên ngoài có tiếng nói chuyện, giọng của Kiệt rất êm tai, tôi nghe loáng thoáng được nội dung.

 

- Ai đến nhà mình hả con? 

 

- Là khách du lịch ghé qua, họ muốn ở lại một đêm.

 

- Vậy à, thế tối con ngủ ở đâu?

 

- Con ngủ tạm bên ngoài.

 

Nói được vài câu, người phụ nữ liền ho dữ dội, hình như đó mà mẹ của Kiệt, người bệnh được nhắc đến có lẽ là bà ấy. Tôi ngồi một lát rồi đi ra, mùi thơm của tỏi phi bay khắp nhà, nên mò xuống bếp xem thử.

 

- Đây là rau gì thế?

 

Tôi xuất hiện bất thình lình nên Kiệt hơi giật mình, hắng giọng đáp.

 

- Rau cải mèo.

 

- Xào tỏi à?

 

- Ừ, chị ăn được không?

 

- Món gì tôi cũng ăn được.

 

Kiệt liếc tôi một cái rồi quay đi, giống như không tin lắm. Tôi nhún vai, từ nhỏ đến lớn tôi chưa từng động tay vào việc gì, mọi thứ đều có người lo hết. Gia đình tôi rất giàu, bố tôi mở một công ty xây dựng, toàn nhận những công trình lớn. Sống trong nhung lụa là thế nhưng tôi không cảm thấy hạnh phúc tí nào. Mẹ mất sớm, bố chỉ lo phát triển sự nghiệp, thành ra chẳng ai quan tâm tôi cả. Ông ấy nghĩ chỉ cần chu cấp đầy đủ cho con gái thì làm tròn trách nhiệm rồi, còn muốn thế nào là tùy.

 

Dạo gần đây tôi để ý bố mình rất lạ, ông bắt đầu chăm chút vẻ bề ngoài, thường xuyên gọi cho ai đó rất lâu, còn cười nói nhỏ nhẹ. Sau một tháng cuối cùng tôi cũng biết nguyên nhân. Hôm qua ông ấy dẫn một người phụ nữ về nhà, ý định rất rõ ràng, ông muốn đi thêm bước nữa. Dù biết điều này trước sau gì cũng đến nhưng người phụ nữ kia tôi không thể chấp nhận được. Bà ấy có một đứa cơn trai, nhỏ hơn tôi hai tuổi, dáng vẻ rất ngông cuồng. Vì chuyện này mà tôi cãi nhau với bố rồi bỏ nhà đi, tính khí của tôi ương ngạnh, nhất định sẽ không về nếu bố vẫn muốn cưới bà ấy. 

 

- Chị tránh ra một chút. Sẽ bị ám mùi đấy. 

 

- Ồ. Trưa nay chúng ta không ăn thịt hả? 

 

- Trong nhà hết thịt rồi. 

 

- Vậy ngày mai thì sao? 

 

Kiệt nhíu mày hỏi. 

 

- Không phải chị nói chỉ ở lại một đêm hả? 

 

- Tôi đổi ý rồi. 

 

Tôi cười một cách vô hại. Thật ra ngay từ đầu tôi đã muốn ở lại đây vài ngày. Sợ Kiệt từ chối nên mới nói vậy. Căn bếp chật chội cộng thêm bếp lửa đang cháy khiến tôi cảm giác hơi nóng nên ra ngoài sân đi dạo. 

 

Đang giữa tháng mười một, hoa tam giác mạch cũng nở rồi. Lúc trên xe tôi nghe mấy bạn trẻ kia bàn tán rôm rả nên cũng muốn ngắm thử một lần. Trước giờ tôi chỉ nghe nói chứ chưa được thấy hoa tam giác mạch ngoài đời lần nào. Tôi đi loanh quanh một lát rồi dừng trước căn nhà có treo mấy cái lồng đèn ở cửa chụp hình. Ở đây chỗ nào cũng trở thành địa điểm check in được cả, khung cảnh lướt qua giống như thước phim cũ mang đầy hoài niệm vậy. 

 

Nhìn đồng hồ, tôi đã đi được mười lăm phút, chắc hẳn Kiệt cũng nấu xong rồi, nghĩ vậy nên tôi quay lại. 

 

Vào tới cửa tôi thấy một người phụ nữ, dáng vẻ tiều tụy nhợt nhạt. Bà ấy nhìn tôi mỉm cười nồng hậu. Giờ tôi đã biết Kiệt giống ai, nước da trắng trẻo kia y hệt mẹ cậu ấy. 

 

- Cháu đến đây một mình sao? 

 

- Vâng. 

 

- Nào ngồi xuống ăn cơm đi. Chỉ có mấy món đạm bạc, cháu đừng chê nhé. 

 

- Cảm ơn bác. 

 

Đây là bữa cơm đặc biệt nhất trong hai mươi mấy năm qua của tôi. Bình dị và ấm áp, không phải sơn hào hải vị nhưng rất ngon. Kiệt ngồi bên cạnh ăn rất từ tốn, nhìn hai mẹ con họ, tôi vẫn giữ suy nghĩ đó, chắc chắn không phải người ở đây. Tôi tò mò hỏi. 

 

- Bác là người Hoa ạ? 

 

- Không, bác là người Kinh. 

 

- Vậy gia đình mình chuyển tới đây lâu chưa hả bác? 

 

- Cũng được mười năm rồi, mới đó mà nhanh thật. 

 

Bà Quý, mẹ của Kiệt chậm rãi trả lời. Sự ủ dột đằng sau nụ cười gượng gạo kia nói cho tôi biết hai mẹ con họ nhất định gặp chuyện gì đó nên mới chuyển tới đây. Kiệt không được vui cho lắm, quay sang nhìn tôi hỏi. 

 

- Chị ăn thêm cơm không? 

 

- Cho tôi chén nữa. 

 

Tôi ăn tận ba chén, bình thường tôi không ăn nhiều, có lẽ thay đổi không khí nên có tâm trạng hẳn. Kiệt rất chu đáo, bà Quý vừa đặt chén xuống cậu ấy đã rót nước đưa tới, dặn dò. 

 

- Mẹ ngồi một lát rồi về phòng nghỉ đi. 

 

- Ừ, mẹ biết rồi. 

 

Không biết bà ấy bị bệnh gì, trông có vẻ hơi nặng thì phải. Thấy tôi nhìn bà Quý chăm chú, Kiệt quăng cho tôi ánh mắt lạnh lùng, giống như đang nhắc nhở tôi đừng lo chuyện bao đồng. Gắp miếng cải mèo cuối cùng bỏ vào chén, tôi mỉm cười ăn ngon lành. 

 

Ăn xong, tôi theo Kiệt ra sau rửa chén, cậu ấy làm việc nhà rất thạo, tôi chỉ ngồi một bên nhìn. 

 

- Cậu bao nhiêu tuổi rồi? 

 

- Mười tám. 

 

- Năm nay cậu đang học mười hai hả? 

 

- Tôi nghỉ rồi. 

 

- Sao vậy? 

 

- Chị quan tâm đến chuyện của người khác quá đấy. 

 

Chưa gì cậu ấy đã xù lông với tôi, thái độ gai góc như con nhím vậy. Không hỏi nữa, tôi chuyển sang đoán mò. Hoàn cảnh gia đình có lẽ là nguyên nhân lớn nhất khiến Kiệt nghỉ học. Cậu ấy nhìn rất sáng sủa, vầng trán cao cao kia có tố chất lắm, người ta hay bảo trán cao thông minh còn gì. Tôi đứng lên hỏi. 

 

- Ngày mai cậu có rảnh không? 

 

- Chị hỏi làm gì? 

 

- Làm hướng dẫn viên cho tôi, một ngày tôi trả cậu một triệu. 

 

Kiệt nhướng mày đáp. 

 

- Chị muốn đi đâu? 

 

- Trước tiên tôi muốn ngắm hoa tam giác mạch. 

 

- Được, sáng mai bảy giờ chúng ta lên đường, nhưng tôi chỉ đưa chị đi tới trưa thôi. 

 

- Ừ, tôi cũng muốn nghỉ ngơi. Quyết định vậy đi. 

 

Thỏa thuận xong tôi hài lòng, về phòng ngủ một giấc tới chiều. Bố tôi vẫn chưa thấy gọi, giờ này không thấy tôi chắc ông cũng biết con gái mình bỏ nhà đi rồi. Tôi khó chịu ném điện thoại vào trong chăn rồi nằm tiếp. Bên ngoài có tiếng xe máy, tôi nghe tiếng cửa gỗ bị đẩy ra nhưng mãi không thấy ai nói gì cả. Tôi gấp chăn gọn lại rồi đi ra. Kiệt đang uống nước, chiếc áo khoác jean sờn màu đặt trên ghế. Hình như cậu ấy mới đi đâu về, tôi nhìn ra sân mỉm cười hỏi. 

 

- Cậu kiếm ở đâu ra xe máy nhanh vậy? 

 

- Tôi mượn của bạn. 

 

- Người ta lấy cậu bao nhiêu, tính thêm vào, tôi trả. 

 

- Không cần đâu, số tiền kia nhiều rồi. 

 

- Tối nay có thịt không, tự dưng lại thèm. 

 

Kiệt lấy chìa khóa đứng lên nói. 

 

- Để tôi đi mua.

 

- Ừ, sẵn tiện mua cho tôi ít kẹo với nhé, tự dưng lại cảm thấy nhạt miệng.

 

- Chị còn tự dưng gì nữa không, nói tôi mua một lần?

 

- Hết rồi. 

 

Tôi cười tươi xua tay, trời về chiều rất mát mẻ, không khí cực kì thoáng đãng khác xa cái mùi khói bụi ô nhiễm. Sống ở đây cũng thích lắm chứ. Đằng sau bà Quý lên tiếng. 

 

- Kiệt nó đi đâu rồi hả cháu? 

 

- Vâng, cậu ấy đi mua ít đồ.

 

Tôi kéo ghế cho bà ấy ngồi, hồi trẻ bà Quý cũng thuộc dạng có nhan sắc, tầm tuổi này rồi đường nét khuôn mặt vẫn rất đẹp. Tôi nhìn bà ấy mỉm cười đánh giá.

 

- Nhà này chỉ có hai mẹ con bác thôi ạ? 

 

- Ừ, bác lại hay đau bệnh, mọi thứ đều đặt lên vai Kiệt hết, nó giỏi lắm, mấy năm qua cũng vất vả không ít.

 

- Bác không có họ hàng gì thân thích ở đây sao? 

 

- Không có. 

 

- Vậy trước kia bác sống ở đâu? 

 

Bà Quý nhìn xa xăm ra cửa, giống như đang nhớ về thời trẻ, bâng khuâng đáp. 

 

- Trước kia bác ở Hà Nội.

 

Nói đến đây bà ấy buồn buồn nên tôi không hỏi nữa. Mỗi người đều có quá khứ, nếu không vui thì đừng cố khơi gợi lại.

 

—————

 

Khi tình đầu là tình cuối - Chap 1