Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

Hôn Ước Từ Bé - Chap 25

 

 

Chị ta nghe tôi nói thế thì tức giận lắm, nhìn sang thấy Hoàng vẫn không đáp trả lại nên càng khó chịu ra mặt hơn. Cái kiểu bạn thân như thế này tôi chưa gặp nhưng đã thấy nhiều trên mạng rồi, xui thế nào mà giờ lại va phải vào mình mới ghê chứ? Tôi nhìn Gia Hân miệng nhếch lên ý cười rồi nói:

 

- Chị sắp về chưa? Bây giờ cũng hơi muộn rồi nên thôi vợ chồng em về trước nhé. 

 

- Uh. 

 

- Em nghĩ chị cũng nên về sớm đi, kẻo về khuya gặp chuyện gì rồi lại gọi chồng em đến nữa thì phiền lắm chị ạ.

 

- Này. Cô nói thế là có ý gì hả? 

 

- Em chẳng có ý gì đâu ạ, nhưng nếu chị nghĩ câu đó là có ý thì chắc nó sẽ có ý gì thật đấy, chào chị.

 

Nói dứt câu tôi và Hoàng cũng đứng dậy rời đi, nhưng lại chợt là mình vẫn còn chuyện chưa nói xong nên liền quay lại nhìn chị ta nói tiếp:

 

- À chị này. Những món quà mà chị gửi cho chồng em, em đã vứt hết vào sọt rát rồi ạ. Sau này chị cũng không cần phải bỏ công ra gửi nữa nhé, mắc công nhiều quá em vứt cũng thấy mỏi tay nữa đấy ạ.

 

- Cô. 

 

- Sao thế? Hay là chị vẫn muốn tặng quà cho người đã có gia đình nhỉ? Mà em nghĩ: Nếu là bạn thân thì cũng đừng tỏ ra thân quá khi người ta đã có gia đình rồi chị ạ, cái đó có thể gọi là người thứ ba xen vào gia đình người ta đấy chị. 

 

Vẻ mặt của chị ta như muốn bốc khói lên khi nghe tôi nói những câu thẳng vào tâm can như thế, giả vờ lẵng lơ và gắn vào cái mác bạn thân để phá hoại gia đình của người khác à? Chị nghĩ rằng tôi sẽ không biết chị thích chồng tôi đến thế sao? Vì tôi biết nghĩ đến con nên mới nhẹ nhàng với chị đấy, nhưng nếu chị vẫn còn muốn phá thêm lần nào nữa thì chị cứ xác định đi, tôi sẽ không nhịn nữa. 

 

Ôm lấy cánh tay Hoàng tôi và anh bước đi trong sự tức giận của chị ta, biết làm sao được khi chị lại không thể có được anh giống như tôi chứ? Ngay lúc này, chỉ cần anh toàn tâm toàn ý yêu thương mẹ con tôi thì nhất định tôi sẽ không bao giờ để cho ai có thể động đến gia đình của mình cả. Trên đường về Hoàng liếc nhìn sang tôi mỉm cười nói:

 

- Thật không ngờ vợ của anh cũng giỏi miệng thật đấy, nhìn Gia Hân cứ đơ người ra chắc là nó cũng bất ngờ lắm nhỉ?

 

- Ngay từ đầu em đã thấy không thiện cảm gì rồi, cũng tại anh lúc trước cứ ấp úng việc nhận quà nên em lại càng ghét chị ta hơn.

 

- Anh vì sợ em ghen nên mới không nói ra, cứ giấu bớt cho gia đình vui vẻ cũng được mà em nhỉ? 

 

- Lần sao anh mà còn giấu em chuyện gì nữa thì anh xác định ngủ đất đi nhé, em sẽ không bỏ qua nữa đâu. 

 

- Thôi mà vợ, anh vô tội mà. 

 

Vừa nói Hoàng vừa nũng nịu nắm lấy bàn tay của tôi lên hôn, người đàn ông này chẳng hiểu sao tôi lại có thể tin tưởng anh tuyệt đối như thế nữa, hy vọng rằng anh sẽ mãi yêu thương tôi như này nếu không anh chết chắc rồi chồng ạ. 

 

Chúng tôi trở về nhà, Hoàng ngồi xoa tay xoa chân cho tôi rồi kể lại chuyện giữa anh và Gia Hân cho tôi nghe đến đêm, suy cho cùng thì cũng chỉ có mỗi mình chị ta là có cái tính điên nên cứ mê anh mù quáng như thế. Hèn gì lại còn gửi đồ cho anh nhiều đến vậy, bạn thân cái kiểu gì chẳng biết nữa, haizzzzz. Sau một hồi nói chuyện tôi cũng đã hiểu được chị ta nhiều hơn, Hoàng lúc này mới ôm lấy người tôi lại rồi cả hai cũng chìm giấc ngủ. 

 

Ngày hôm sau nấu ăn xong anh đi làm từ rất sớm, còn tôi ở nhà hơi buồn nên mới sang nhà mẹ chồng chơi. Vốn dĩ hai gia đình đã thân thiết từ trước giờ nên mẹ anh cũng xem tôi như là con gái của mình vậy, lúc này con Vân thức từ trên nhà đi xuống thấy tôi ngồi đấy nói chuyện với mẹ thì liền lẩm bẩm miệng:

 

- Mới sáng sớm gặp đã thấy xui rồi. 

 

- Con đang nói gì vậy Vân? Thấy chị hai sang nhà chơi sao lại không biết hỏi chị thế hả? 

 

- Chị hai. 

 

- Con nhỏ này lớn rồi mà cái gì cũng phải đợi nhắc cả, thế rồi biết bao giờ mới lấy được chồng đây hả? 

 

- Bao giờ thích con sẽ cưới, mẹ đừng quản vụ đó nữa con đau đầu lắm rồi đây.

 

Trả lời mẹ xong nó cũng bỏ đi ngay vào bếp ăn sáng, tôi nhìn vào trong thấy gương mặt bánh bao chiều khó chịu của nó thì tâm trạng cũng chẳng vui vẻ gì rồi. Lúc này mẹ mới lay nhẹ cánh tay tôi rồi nói nhỏ:

 

- Tiểu Kỳ này. Hôm nay con có rảnh không, hay là đi chơi với mẹ nhé. 

 

- Đi đâu vậy mẹ? 

 

- À. Mẹ muốn đi xem bói, đến đấy xem thử xem năm nay mình làm ăn thế nào, gia đạo có tốt không? Rồi còn xem ngày tốt cho cháu nội của mẹ nữa. 

 

- Nhưng con không mê tín mẹ ạ, từ nhỏ đến giờ con cũng chưa đi xem bói bao giờ cả. 

 

- Thì con cứ đi với mẹ rồi ngồi cạnh đấy chơi thôi, để một mình mẹ xem là được rồi.

 

- Nhưng mà..

 

Lời của tôi vẫn còn chưa kịp nói nữa thì tiếng của con Vân ở trong bếp cũng vang vọng ra rồi:

 

- Để con đi cùng với mẹ, chị ấy không đi thì cứ ở nhà một mình đi.

 

- Hay là ba mẹ con mình cùng nhau đi vậy, Tiểu Kỳ nó đang có thai ở nhà một mình buồn lắm. 

 

- Dạ. Vậy cũng được ạ. 

 

Thấy mẹ đã nói thế rồi tôi cũng miễn cưỡng gật đầu đồng ý đi cùng, ban đầu tôi cứ vô tư và chỉ nghĩ là đi theo mẹ để ngồi đấy thôi nhưng khi đến rồi tôi mới biết cuộc đời mình lại rẽ sang một hướng khác mất rồi. Con Vân lái xe chở tôi và mẹ đến địa điểm đó, con đường dài ngoằn nghèo xung quanh là hai hàng cây xanh ngát chẳng có nổi một bóng nhà, đến cuối con đường lại có một cái nghĩa trang xuất hiện, con út thấy vậy thì liền quay lại hỏi mẹ ngay:

 

- Có đúng là đường này không mẹ? Hình như con thấy nó sai sai rồi đó.

 

- Đúng rồi. Con cứ chạy thêm tí nữa sẽ có nhà thôi, sắp đến rồi ấy. 

 

- Ôi trời. Biết như này lúc nãy con ở nhà cho rồi, sợ quá.

 

Tôi ngồi phía sau với mẹ mà cũng thấy hơi lo lo, nhà gì mà tận ngõ cục lại còn mồ mã đầy thế này khiến tay tôi cũng nổi đầy cả gai lên. Sau một lúc thì cuối cùng cũng đến nơi, vừa bước xuống xe tôi liền cảm nhận được toàn thân mình lành lạnh, đột nhiên lúc này điện thoại lại vang lên khiến tôi giật cả mình, ra hiệu cho mẹ và nó vào trước tôi nghe điện thoại xong rồi sẽ vào sau. Mở túi lấy điện thoại ra tôi thấy anh gọi nên liền bắt máy nghe ngay:

 

- Alo, em nghe đây chồng ơi. 

 

- Em đang làm gì vậy vợ? Hôm nay thế nào rồi, hai mẹ con đã ăn và uống sữa mà anh mua chưa? 

 

- À. Em ăn rồi, em đang ra ngoài với mẹ có tí việc anh ạ.

 

- Em và mẹ đi chơi hả? Sướng nha, buồn cho anh vì không được đi cùng với hai người rồi, haizzzz. 

 

- Thôi nhé. Anh làm tiếp đi, có gì lát trưa về rồi mình gặp nhau ạ, giờ em tắt máy vào trong với mẹ đã. 

 

- Ok vợ. 

 

Nói xong tôi vội tắt máy rồi mới đi vào trong với mẹ. Bước chân vào căn nhà lụp xụp, đập vào mắt tôi đầu tiên là những chiếc bùa được treo ở trước cửa, vào trong nữa là những hình ảnh rất dữ tợn và những bức tượng đầy ra khiến tôi hơi sợ. Lúc này thấy mẹ ngồi ở trước mặt một người phụ nữ mặc trên người bộ đồ đen tay cầm vật gì đó mà tôi không biết đó là gì. Đang lúc tôi định lại ngồi gần với con út thì bà ta nhìn thẳng vào mắt tôi rồi lên tiếng nói:

 

- Cô gái vừa vào đang mang thai đấy à? 

 

- À. Dạ. Đúng rồi ạ.

 

Không đáp lời lại lời tôi ngay mà bà đưa tay xuống bấm bấm gì đó rồi hai mày khẽ cau lại, miệng chắc từng tiếng lắc đầu nói:

 

- Vô phúc. Đứa con trong bụng của cô không tốt cho gia đình hai bên đâu, nó khắc cả tuổi ba lẫn tuổi mẹ, có khi nó sinh ra còn khiến cho nhà cô phá sản nữa đấy nhé.

 

- Bà nói cái gì? 

 

- Đứa bé này có khi nó còn là cái nghiệp mà vợ chồng cô phải trả ở kiếp này nữa đấy, tốt nhất là nên phá bỏ nó nhanh nếu không muốn tan nhà nát cửa vì nó. 

 

Lời của bà ta vừa nói cứ như sét đánh vào tai của tôi vậy, rõ ràng là bà đang nói bừa nói bậy, làm sao bà có thể biết được con của tôi rồi cả tôi và anh nữa chứ? Đúng là thầy bói ra ma quét nhà ra rác mà, tôi nghe bà nói về con mình như thế thì liền tức giận đáp:

 

- Bà im đi. Đây là con của vợ chồng tôi, bà đừng có ăn nói kiểu đó nữa nếu không đừng có trách tôi đấy.

 

- Kìa. Tiểu Kỳ. 

 

- Mẹ không thấy bà ta đang nói về cháu của mình sao? Con không muốn nghe bà ấy nói về con của mình như thế nữa, mình về đi mẹ. 

 

- Được rồi, được rồi. Con ra ngoài trước đi, mẹ sẽ ra ngay. 

 

Tôi tức giận đứng dậy thật nhanh liếc mắt nhìn bà rồi mới bước ra ngoài, chẳng hiểu sao tôi lại theo mẹ đến đây để nghe những lời nói vô căn cứ như vậy nữa, rõ ràng là bà ta nói dối để ăn tiền mà, ai cho bà cái quyền nói con của tôi như thế chứ? Ngồi vào xe tôi sốt ruột chờ mẹ và con út ra về nhưng vẫn chưa thấy họ, tôi bấm máy gọi cho Hoàng nhưng không thấy anh nghe máy chắc là anh đang làm mất rồi. 

 

Vẫn còn ấm ức chuyện đó ở trong lòng nên tôi cảm thấy khó chịu ra mặt, những nơi như thế này phải dẹp hết ngay chứ để tồn tại lại báo hại người đời nữa. Một lúc sau mẹ và Vân cũng ra, sắc mặt của mẹ thay đổi ngay lập tức nhưng khi vừa ngồi vào xe thấy tôi thì liền gượng cười nói:

 

- Con đừng có để bụng những lời bà ấy nói nha Tiểu Kỳ, mình nghe là vậy thôi chứ không thể tin hết vào họ đâu con ạ. 

 

- Con thật sự chẳng hiểu họ làm vậy để được gì nữa? Con cái là của trời cho, có người còn chẳng thể sinh con được nữa là bảo con phải bỏ đi giọt máu của mình. 

 

- Mẹ biết, mẹ biết rồi. Con đừng tức giận nữa kẻo ảnh hưởng đến cháu của mẹ đó, giờ chúng ta về nhà nhé con.

 

- Dạ. 

 

Con Vân nhìn tôi qua gương mà ánh mắt của nó phức tạp vô cùng, vì tôi ra ngoài sớm nên cũng chẳng biết là mẹ và nó đã xem gì thêm nữa. Về đến nhà mẹ vẫn vui vẻ với tôi như bình thường, mẹ còn dặn tôi là phải ăn uống nhiều vào, thoải mái tinh thần lên rồi chờ đến đủ ngày đủ tháng đón con chào đời nữa, thấy mẹ không nhắc gì đến việc bà thầy bói ấy nói mà tôi cũng yên tâm được phần nào, chỉ sợ mẹ nghe theo bà ấy lại khổ mà thôi. 

 

Ở nhà mẹ chơi thêm một lúc nữa thì tôi cũng trở về nhà mình, tôi không biết rằng Hoàng có tin vào chuyện đấy hay không nữa, nhưng đã là chuyện không đáng thì tôi cần phải bỏ qua một bên mới được. Tôi vào bếp tự tay nấu đồ ăn trưa rồi đợi anh về cùng ăn, nghe tiếng cửa mở tôi liền vui vẻ nhìn ra ngoài, nhưng nụ cười trên môi cũng chợt tắt khi thấy Gia Hân đi cùng anh về, thấy tôi đứng đấy chị ta liền đi nhanh đến rồi thản nhiên bóc lấy miếng thịt lên cho vào miệng rồi giả vờ ngây thơ nói:

 

- Wow. Em nấu ăn ngon thật đấy, hèn gì chị cứ nghe Hoàng khen em mãi. 

 

- .....

 

- Sao thế? Sao em lại đơ người ra khi thấy chị xuất hiện vậy? Hay là em thấy chị đến nhà nên không vui sao? 

 

- Dạ.

 

Vừa nói tôi vừa đặt mạnh muỗng xuống, đưa tay gỡ lấy chiếc tạp dề ra rồi mang thức ăn sang đặt lên bàn, Hoàng nãy giờ im lặng đứng nhìn, tôi thấy mặt anh có vẻ như gượng ép lắm, đi đến gần anh đặt tay qua eo, hôn lên tóc tôi rồi nhẹ giọng nói:

 

- Hôm nay em nấu nhiều món thế? Vợ anh đúng thật là đảm đang quá mà. 

 

- Anh không cần phải nịnh em thế đâu, anh mau vào trong thay đồ rồi ra ăn cơm, em đói lắm rồi. 

 

- Uh. Chờ anh một chút nha vợ, anh ra ngay. 

 

Nói xong Hoàng cũng bộn quay sang chị ta cất giọng:

 

- Mày ngồi đấy chơi với vợ tao đi, tao vào rồi ra ngay. 

 

- Uh. Đi đi. 

 

Cánh cửa vừa đóng lại tôi liền đưa mắt lên nhìn chị ta, rõ ràng chị ta đang muốn gây chuyện với tôi đây mà. Hôm nay đã buồn vụ kia chưa xong bây giờ lại còn phải nhìn mặt chị ta để ăn cơm nữa quả thật tôi nuốt chẳng trôi mà. Thấy chị ta vẫn trưng ra cái vẻ mặt bình thường nên tôi liền nói:

 

- Mặt chị cũng dày thật nhỉ? Tôi đã nói rõ như thế rồi mà chị vẫn còn dám đến đây à? 

 

- Em gái, em làm sao thế? Hoàng mời chị về đây ăn cơm mà, hay là em đang lo sợ Hoàng sẽ có gì với chị sao? 

 

- Mời? Chị nghĩ tôi tin là anh Hoàng mời chị về đây ăn à? Chuyện của chị thế nào, tôi điều biết rõ thế nên đừng có động vào tôi. 

 

- Nhà em giàu thật đấy, chắc là từ nhỏ đã sống trong những lời có cánh nên giờ em mới có thể mạnh miệng được thế à? 

 

- Chị không giàu như tôi được nên tức sao? Nói cho chị biết, cái công việc mà chị đang làm nó có thể mất bất cứ lúc nào nếu như chị vẫn còn xen vào chuyện của gia đình tôi đấy. Đôi khi giàu cũng có cái lợi của nó mà, đúng không? 

 

- Mày giỏi lắm. Rồi sẽ có một ngày Hoàng biết được bộ mặt thật của mày thôi.

 

Nghe chị ta nói thế tôi liền bật cười thật lớn, đi tới gần chị ta tôi khẽ đưa tay lên nâng cầm chị ta rồi dõng dạc nói:

 

- Bộ mặt thật của tôi là yêu chồng thương con đấy, anh Hoàng không cần nhìn cũng sẽ nhận ra thôi. Còn chị, giả tạo, sống bẩn, đạo đức kém thì không đủ trình với tôi đâu. 

 

- Mày. 

 

- Bữa cơm hôm nay tôi xem như mời chùa chị vậy, nhưng lần sau sẽ không có nữa đâu cho dù chị có làm cách nào để về đây ăn đi chăng nữa thì cũng sẽ vậy thôi. Tháng 7 âm lịch này, có khi tôi lại phải mua vàng mã về đốt nữa cơ.

 

Lời nói của tôi vừa dứt thì tiếng mở cửa phòng cũng vang lên, biết là Hoàng bước ra nên chị ta từ gương mặt tức giận chuyển sang hiền dịu đáp lại ngay:

 

- Chị có tự ý đến đây đâu em, là chồng em mời chị đấy chứ. 

 

- Chị diễn hay thật nhỉ? Anh Hoàng đã ra rồi đấy, khóc lóc kêu ca lớn lên thì biết đâu anh lại tin chị. 

 

- Em...

 

Cơ bản là từ khi chị ta xuất hiện tôi đã thấy không vui gì rồi, tôi tỏ vẻ không hài lòng ra mặt và mặc kệ chị ta có giả vờ bắt chuyện với mình thế nào đi chăng nữa nhưng tôi vẫn không đáp lại, ăn xong rồi chị ta định ở lại chơi thêm lát nữa nhưng đã bị anh đuổi về ngay, ấm ức cũng không thể làm gì khác ngoài rời đi cả, trước lúc đi vẫn không quên nhìn tôi nói:

 

- Cơm em nấu ngon lắm, lần sau cho chị sang ăn cùng với nhé, Tiểu Kỳ.

 

- Sẽ không có lần sau đâu, chào chị. 

 

Đáp xong câu đó tôi liền đứng dậy bỏ đi vào phòng của mình ngay, tôi nghe tiếng anh bảo chị ta về nhanh rồi đóng vội cửa lại. Hoàng lặng lẽ bước vào phòng nhìn tôi bằng ánh mắt rất khác, anh đi lại gần ngồi xuống cạnh rồi lên tiếng nói:

 

- Em bị làm sao thế? Hôm nay tự nhiên lại nổi giận vậy, có ai chọc giận gì em đâu vợ?

 

- Anh còn hỏi em câu đấy à? 

 

- Tiểu Kỳ à. Em đừng có trẻ con như thế nữa được không? Anh đã nói ngay từ đầu anh và Hân chỉ là bạn bè với nhau ngày trước, ngoài ra anh không có bất cứ quan hệ gì thân mật với cô ấy cả, sao em lại không hiểu anh chứ? 

 

- Vì em không hiểu anh nên anh mới để chị ta xuất hiện ở nhà mình đấy, nếu như anh hiểu em, em hiểu anh thì sẽ không có chuyện đấy rồi.

 

- Chỉ là một bữa cơm thôi mà Tiểu Kỳ? Em có cần phải làm quá mọi chuyện lên như thế không em? 

 

- Anh thấy em làm quá lên sao? Hôm nay là một bữa cơm, ngày mai là một bữa cơm rồi những ngày sau đó sẽ là gì nữa đây? Anh biết chị ta thích anh cơ mà, sao anh lại không hiểu thế hả Hoàng? 

 

 

Hôn Ước Từ Bé - Chap 25