Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

Hôn Ước Từ Bé - Chap 14

 

 

Lời nói vừa dứt thì Liên cũng đã vội lao nhanh vào định cắt đi phần của quý của anh ta, Vũ thấy vậy thì liền hốt hoảng né tránh nhưng đã bị con dao rạch vào cánh tay một đường dài, anh ta hét lớn:

 

- Này, cô bị điên hả? Mau buông con dao kia ra rồi hãy nói chuyện. 

 

- Uh. Tôi vì anh mà bị điên đấy, tôi sẽ không để cho con nhỏ nào sinh con cho anh cả, hiểu chưa? 

 

Liên lại lao tới gần quơ con dao loạn xạ, lúc này Vũ đã kịp giữ chặt lấy lưỡi dao kia lại, máu trong lòng bàn tay cũng bắt đầu tuôn chảy ra, tay còn lại dùng sức đẩy mạnh cô ta một phát ngã xuống nền. Nắm vội một chiếc khăn che lấy cơ thể anh ta lao nhanh ra phía ngoài, tôi thấy vậy thì cũng vội bước ra chạm mặt hắn, tôi thẳng tay đánh vào mặt anh ta hai cái rõ đau và thản nhiên hỏi: 

 

- Chắc là anh vẫn còn nhớ căn phòng định mệnh này chứ? Tôi, anh và cô ta, chúng ta lại gặp nhau nữa rồi nhỉ?  

 

- Rốt cuộc cô là ai? Tại sao cô lại gài tôi vào đây, cô muốn gì hả?

 

Tôi đứng đấy nhìn thẳng vào gương mặt đang hốt hoảng lo sợ ấy của anh mà khẽ nhếch miệng lên cười. Lúc này trong phòng cũng vang lên tiếng của cô ta: 

 

- Vũ, anh đứng lại đó cho tôi, đứng lại. 

 

Nhìn vào trong thấy Liên đang cầm con dao đuổi theo mình nên anh ta mới mặc kệ tôi đứng đó mà bỏ chạy thật nhanh, tôi biết bây giờ trong đầu anh ta chỉ nghĩ đến cảnh thoát khỏi cô gái điên cuồng này chứ chẳng dám đối diện để hỏi tôi nữa rồi. Miệng khẽ cười hài lòng tôi bước hiên ngang trở về công ty, xem như chuyện này tôi để cho hai người tự giải quyết với nhau vậy, ngày mai sẽ đến lượt anh tiếp. 

 

Trở về công ty, đúng lúc đi vào tôi lại thấy ba từ trong tháng máy bước ra nên liền hỏi ngay: 

 

- Ba định đi đâu thế ạ? 

 

- Uh. Ba không khỏe nên về nhà nghỉ ngơi một chút, con ăn trưa về rồi đấy à?  

 

- Dạ. Ba không khỏe ở đâu sao ba? 

 

- Uh. Không sao, ba về nghỉ ngơi một lúc sẽ hết ngay thôi. Con lên phòng làm việc đi. 

 

- À. Dạ.

 

Thấy thái độ của ba khác lạ nhưng tôi lại không biết phải làm sao cả. Chắc là vì ba vẫn còn suy nghĩ đến chuyện tên Hoàng kia không đồng ý kết hôn nữa rồi, lời hứa cũng vì thế mà không thực hiện được nên bà mới thất vọng sao? Vì là người lên tiếng trước nên bây giờ chỉ một mình anh ta lãnh, đối với tôi chuyện đó đã không còn áp lực nữa rồi, chỉ sợ cả nhà mình buồn vì chuyện của mình mà thôi. 

 

Lên phòng tôi dặn Nam ngày mai mở cuộc họp gấp, tôi muốn công bố mọi chuyện rồi sẵn tiện đuổi việc anh ta luôn cho xong, để thấy mặt hắn càng lâu tôi lại càng thấy kinh tởm hơn nữa. Buổi chiều làm xong tôi lái xe trở về nhà, lúc đi ngang qua phòng bên thấy đóng cửa nên tôi cũng vào nhà mình luôn, tranh thủ nấu ăn xong thì lại vào vệ sinh cá nhân rồi mới mang ra ngoài ban công ngồi thưởng thức. Hôm nay tôi lại muốn nhâm nhi một chút rượu, điện thoại lúc này vang lên là số của Vũ nhưng tôi lại không nghe máy. Và rồi tin nhắn cũng báo đến:

 

- Tất cả mọi chuyện là do một tay em làm có phải vậy không? 

 

- ....

 

- Tại sao người xuất hiện bên cạnh anh lúc đó không phải là em? Em đứng đằng sau làm ra chuyện này có mục đích gì vậy Thiên Kim? 

 

Tôi chỉ cười chứ không đáp lại tin nhắn của anh ta, đến bây giờ mới nhận ra thì vẫn còn chưa muộn lắm nhỉ? Ngày mai anh sẽ còn bất ngờ hơn thế nữa, anh cứ chờ mà xem. Ăn xong tôi dọn dẹp rồi quay trở lại phòng ngủ, vì uống hơi say nên tôi muốn ngủ sớm. Tắt đèn, lưng vừa đặt xuống giường thì tôi nghe tiếng phòng bên kia mở, nhìn đồng hồ đã gần 11 giờ rồi anh ta mới đi làm về sao? Muộn thế? 

 

Tôi không quan tâm đến nữa mà vội vả ngủ ngay. Sáng dậy tôi lựa cho mình một chiếc váy xinh đẹp mặc vào rồi tiện tay trang điểm gương mặt một chút, hôm nay là một ngày quan trọng nhất đối với mình nên nhất định tôi phải xinh đẹp trong mắt mọi người mới được. Bước ra khỏi nhà tôi chạm mặt với Hoàng, anh ta nhìn tôi nhưng không nói gì mà đóng cửa quay lưng đi ngay, tôi thấy vậy thì liền gọi lớn: 

 

- Này, anh. 

 

Nghe gọi tên bước chân anh ta dừng lại, Hoàng quay nhìn về phía tôi rồi thản nhiên hỏi:

 

- Có chuyện gì sao?  

 

- À. Anh, không muốn kết hôn với tôi nữa thật sao? Tôi đã nghe ba mẹ nói về chuyện đó. 

 

- Chẳng phải đó là điều mà cô mong muốn sao? 

 

- À. Uh. Cũng đúng thôi. 

 

Tôi không biết rằng mình phải nói gì thêm nữa, anh ta cũng chẳng muốn giao tiếp với mình mà quay lưng lời đi ngay sau đó, tôi thấy hành động này thì tự nhiên có chút cảm giác là lạ, hắn ta rốt cuộc là đang suy nghĩ cái gì ở trong đầu chẳng biết nữa, haizzz. 

 

Xuống bãi lấy xe, mỗi người một hướng rồi rời đi ngay sau đó. Tôi đến công ty, lúc bước vào trong đã bị một lực kéo mạnh về phía sau, giật mình tôi quay lại nhìn thì thấy Vũ nên liền nói:

 

- Anh đang làm gì thế? 

 

- Tại sao em lại làm thế? Rốt cuộc là em đang muốn gì hả? 

 

- Lát nữa anh sẽ biết ngay thôi, giờ vẫn còn sớm tôi chưa thể nói ra được gì đâu. 

 

- Em muốn gì? 

 

Vừa nói anh ta vừa siết chặt lấy tay tôi lại, cảm giác đau truyền đến tôi gạt mạnh ra rồi nhìn thẳng vào mắt anh ta nói: 

 

- Đừng tỏ thái độ ấy với tôi, những gì mà tôi đang làm chỉ là muốn trả lại cho anh hết tất cả mà thôi, cứ chờ đi lát nữa anh sẽ rõ tôi là ai? Và vì sao tôi lại làm như vậy. 

 

Nói dứt câu tôi cũng bỏ đi nhanh về phòng của mình, anh tức giận vì tôi đã gài anh vào thế đó thì khi biết được nguyên do tôi nghĩ chắc chắn anh sẽ bật ngửa vì biết được sự thật ấy đã quá muộn rồi. Tôi gọi Nam vào để dặn dò về việc quan trọng, tới giờ thì lại đến phòng họp ngay. 

 

Cánh cửa mở ra tôi hiên ngang bước vào trong, lúc này đã có ba mẹ và đông đủ mọi người trong phòng cả rồi. Vũ nhìn về phía tôi bằng đôi mắt đằng đằng sát khí chứ không còn dịu nhẹ như hôm qua nữa, không làm mất thời gian tôi đi lại vị trí của mình rồi lên tiếng ngay:

 

- Chào mọi người, xin lỗi vì hôm nay tôi lại mở cuộc họp bất ngờ thế này, chắc là không vấn đề gì phải không ạ?

 

- Có chuyện gì cần phải họp gấp sao giám đốc? 

 

- Phải có chuyện thì tôi mới mở đúng không ạ? Trước hết tôi muốn mọi người xem đoạn video này đã. 

 

Nghe tôi nói tất cả mọi người đều hướng mắt nhìn về phía màn hình chiếu, những cảnh quay trong căn phòng ngày hôm qua điều hiện rõ từng chi tiết, mọi người thấy thế thì liền xì xầm to nhỏ với nhau, gương mặt của anh ta lúc này đang dần trắng bệch đi, ánh mắt nhìn về phía tôi tức giận như muốn ăn tươi nuốt sống mình vậy. Tắt màn hình tôi lại lên tiếng nói tiếp: 

 

- Những hình ảnh này đang lan truyền với tốc độ chóng mặt trên mạng xã hội, mọi người nghĩ nếu như để họ biết được người đàn ông này làm ở công ty của chúng ta thì có ảnh hưởng không ạ? 

 

Mọi người nghe tôi nói vậy lúc này cũng bắt đầu bàn tán với nhau nhiều hơn, nhưng vì là chuyện cá nhân của người khác nên chẳng ai dám nêu lên ý kiến của mình cả, tôi thấy vậy thì liền nói tiếp: 

 

- Còn một chuyện quan trọng nữa, tôi đã cho người điều tra chuyện công ty của chúng ta bị lộ bản thiết kế ra ngoài cũng là do một tay anh làm. Nếu không nhờ tôi cho người thay đổi, thì không biết rằng chúng ta sẽ tổn thất biết bao nhiêu tiền vì hành động ấy của anh ta nhỉ?

 

- Có cả chuyện này sao giám đốc? 

 

- Bằng chứng tôi đã có đủ, anh còn gì để giải thích không, anh Vũ? 

 

Thấy mọi người nhìn mình bằng ánh mắt kì thị và tức giận nên lúc này Vũ đã lật mặt đứng dậy đập rất mạnh xuống bàn rồi chỉ thẳng vào mặt tôi mà nói lớn:

 

- Cô là người đã sắp đặt tất cả trong chuyện này, người vào khách sạn ngày hôm qua với tôi là cô chứ không phải là cô gái ấy, cô đừng tưởng rằng tôi không biết.

 

- Một người như tôi sao lại phải vào khách sạn với anh chứ? Anh có bị ảo tưởng quá rồi không? 

 

- Là cô, cô đã tìm cách quyến rũ, dụ dỗ để hãm hại tôi, rốt cuộc là cô muốn gì đây hả? 

 

- Nực cười. Anh nghĩ anh đủ cao quý và quan trọng như thế à? Đừng nói nữa, người ta đang cười anh đấy. 

 

- Rốt cuộc cô là ai hả? Tại sao cô lại hại tôi chứ? Chuyện bản thiết kế tôi không biết gì cả, là cô đã bảo tôi mang đưa cho người ấy bây giờ cô đổ hết lên đầu tôi à? 

 

Tôi bật cười khi thấy anh ta tức giận đến mức run người, giọng nói cũng bắt đầu uất ức không thành lời. Tôi nhìn sang Nam, Nam hiểu ý nên một lần nữa hình ảnh lại bắt đầu được chiếu lên màn hình, những bức ảnh Vũ gặp gỡ người của công ty đối thủ, cái bắt tay như khẳng định càng khiến mọi người tức giận hơn mà nói:

 

- Người không có tài, có đức như anh ta thì nên đuổi việc khỏi công ty, chúng ta không thể để hắn tiếp tục làm việc được. 

 

- Đúng vậy, cho hắn nghỉ việc đi giám đốc, việc làm ấy thật không thể chấp nhận được. 

 

Mọi người lúc này lại một lần nữa dậy sóng và ép buộc anh ta phải nghỉ, trong lòng tôi lúc này như hài lòng mà nhìn hắn bằng ánh mắt thỏa mãn, Vũ thấy vậy thì liền xông đến nhưng đã bị Nam và một số người giữ chặt lại, anh ta không còn giữ được bình tĩnh mà nói lớn:

 

- Tất cả những chuyện này tôi đều nghe theo cô, nếu như tôi bị đuổi việc thì cô cũng sẽ không yên đâu. Là cô đã bán đứng công ty chứ không phải là tôi, hiểu chưa? 

 

- Tại sao tôi lại phải bán đứng công ty của gia đình mình nhỉ? 

 

- Cô vừa nói gì? Gia đình, chẳng lẽ..

 

- Đúng vậy. Tôi chính là Tiểu Kỳ là con gái của chủ tịch công ty, lời anh vừa nói cũng đồng nghĩa với việc anh đang vu khống cho tôi đấy. 

 

Vũ nghe tôi nói dường như anh không thể tin vào tai và mắt của mình nữa rồi. Kể cả mọi người có mặt tại nơi đây cũng được một phen bất ngờ, vì họ không nghĩ rằng một người xa lạ với gương mặt khác hẵng như tôi lại là con của chủ tịch được, không gian trong phòng cũng bắt đầu rộn lên và bàn tán về tôi, hắn lúc này miệng lắp bắp nói:

 

- Cô nói dối, cô không thể là Tiểu Kỳ được, cô không phải là Tiểu Kỳ.  

 

Tôi nhếch môi lên cười, đang lúc định đáp lại thì tiếng của ba liền vang lên: 

 

- Ngay cả con gái tôi cũng cần phải chứng minh cho cậu biết sao? Mau đuổi cậu ta đi. 

 

Bảo vệ bước vào lôi anh ta ra ngoài nhưng hắn vẫn còn chống cự lại và nhìn tôi hét lớn: 

 

- Không đúng, cô ta không thể nào là Tiểu Kỳ được, các người lừa tôi, các người không thể làm thế với tôi được. 

 

- Các người mau tôi ra, tôi phải nói rõ ràng chuyện này với cô ta, không thể nào. 

 

Anh nghĩ rằng tiếng nói của mình bây giờ còn giá trị sao Vũ? Thay vì tin một người như anh hay là họ sẽ chọn tin người quyền lực như tôi đây? Thấy anh ta bị kéo đi mà trong lòng tôi như vừa gỡ được tảng đá to nghìn ký vậy, một người như anh ta quả thật đáng bị trả giá, để xem bây giờ sẽ còn ai ở lại bên cạnh anh ta đây? Con bạn gái ấy bây giờ trong đầu chỉ toàn thù hận giống như tôi ngày đó vậy. 

 

Tôi trở về phòng mình ngồi tựa đầu vào ghế nhìn lên trần nha suy nghĩ, Nam gõ cửa bước vào đặt lên bàn một cốc nước ép cho tôi rồi lên tiếng nói:

 

- Ngay từ đầu tôi đã có linh cảm cô là con gái của chủ tịch rồi, nhưng thật không ngờ suy nghĩ đó lại đúng thật. 

 

- Vì sao? Anh không thấy tôi rất khác với trước đây sao? 

 

- Bởi vì cô cứ mãi dây dưa vào tên Vũ ấy nên tôi đã ngầm hiểu ra được, nhưng tôi thật không ngờ rằng hắn là loại người như thế, người chỉ biết đến vẻ ngoài và tiền bạc thì sớm muộn gì cũng sẽ gặp báo ứng mà thôi.

 

Tôi mỉm cười, rồi lại trêu Nam: 

 

- Thế anh có quan trọng vẻ bề ngoài không? Tôi có một người bạn làm bên ngành thẩm mỹ, tôi sẽ giới thiệu cho anh đến đấy nhé.  

 

- Không, không. Tôi luôn bằng lòng với hiện tại của mình và không có ý định phẫu thuật đâu.  

 

Tôi bật cười thật lớn vì cuối cùng trong lòng mình cũng đã giải quyết được ổn thỏa hết tất cả, sự trả thù này không biết có phải là quá nhẹ với hắn hay không? Nhưng vì nghĩ đến tình nghĩa của mẹ hắn nên tôi lại không nỡ để hắn vào tù hay là bị tổn hại nhiều hơn nữa, hắn còn phải lo cho mẹ già nên như thế này cũng đã đủ rồi, phần còn lại tôi dành hết cho cô ta, chắc hẳn cô ta sẽ không hiền giống như tôi bây giờ đâu nhỉ? Hihi. 

 

Lúc này nghe ba gọi sang phòng nên tôi mới vội vã qua bên ấy ngay, thấy ba và mẹ ngồi đấy tôi liền đi đến ngồi gần ôm lấy tay mẹ, ba lúc này mới nhìn tôi và lên tiếng nói:

 

- Bây giờ mọi chuyện đã giải quyết xong cả rồi, thế con định bao giờ sẽ về nhà mình đây hả? 

 

- Sẽ sớm thôi ạ, nhưng không phải là bây giờ ba mẹ nhé. 

 

- Cô lại muốn lừa vợ chồng tôi một lần nữa à? Lúc trước vừa về nước cô hứa hẹn thế nào, bây giờ lại định giở trò để bỏ lại hai người già này sao? 

 

- Con hứa là sẽ về, nhưng ba mẹ đừng ép von nữa nhé, con sẽ chạy mất dép luôn đấy. 

 

- Đúng là có đứa con gái bướng đau đầu thật đấy, chuyện này giao cho bà xử nó. 

 

- Hihi. Con là thương ba mẹ nhất, nhất. 

 

Tôi ôm lấy hai người họ vào lòng, sau tất cả thì chỉ có những thành viên trong gia đình mới thật sự yêu thương mình thôi. Vừa mới nịnh được ba mẹ thì lại bảo lấy chồng tiếp, bây giờ không còn ép nữa mà muốn tôi tự tìm lấy người mình yêu, chắc là thấy con gái mình đã chịu đủ tổn thương từ tinh thần đến thể xác rồi nên ba mẹ đã không muốn làm tôi đau buồn thêm lần nào nữa. 

 

——-

 

Những ngày sau đấy tôi vẫn đi làm rất bình thường, công việc cũng đang dần trở nên ổn định hơn. Hôm nay là ngày cuối tuần nên tôi được nghỉ mà có thời gian rảnh rỗi để đi mua sắm, lúc bước vào trong đột nhiên ánh mắt tôi dừng lại trên người đàn ông quen thuộc đang đi cạnh một người phụ nữ rất xinh đẹp. Và người mà tôi nhìn thấy không ai khác đó chính là Việt Hoàng, còn người đi bên cạnh là ai thì tôi lại không biết, thấy anh ta cũng đưa mắt sang phía này nên tôi mới vội vàng quay lưng đi nhanh, miệng lảm nhảm nói một mình:

 

- Cô gái đó là ai vậy nhỉ? Chẳng lẽ là bạn gái mà anh ta đã nhắc đến với ba đấy sao? 

 

- Nhưng không đúng, rõ ràng là hôm trước anh ta còn bảo mình đồng ý kết hôn mà, hay anh ta lại là một tên đểu nữa đây? 

 

Tôi cứ vừa đi vừa suy nghĩ như thế cho đến khi mặt đâm vào thứ gì đó rất cứng thì mới vội ngước lên, miệng ấp úng:

 

- Là anh sao? 

 

- Cô đi mà không định nhìn đường đấy à? 

 

- Chẳng phải lúc nãy anh đứng ở bên kia với bạn gái của mình sao? Sao bây giờ lại. 

 

- Bạn gái? 

 

- Uh. Anh đâu cần phải ngạc nhiên như thế? Tôi hiểu mà, cứ bình thường thôi chúng ta không kết hôn được thì lại càng tốt, đúng không? 

 

Hoàng nghe tôi nói thế thì cũng gật đầu, nhưng cái vẻ mặt này, biểu cảm này bây giờ của anh là gì thế nhỉ? Tôi vẫn còn chưa kịp nói, anh ta vẫn chưa kịp trả lời thì từ đâu cô gái ấy lại xuất hiện trước mặt tôi, ôm lấy cánh tay anh ta rồi nhìn về phía tôi hỏi:

 

- Cô gái này là ai thế? Anh quen gì với cô ta sao? 

 

- Uh. Em đã lựa xong hết chưa, mình về thôi.

 

- Xong rồi ạ. Về nhà anh nấu cho em ăn nhé, em đói lắm rồi đây. 

 

- Được rồi. Chúng ta đi thôi. 

 

Nói xong câu ấy Hoàng nhìn tôi rồi cũng lướt người sang bước đi, nhìn cô gái ấy cứ bám lấy tay anh ta mà tôi thấy khiếp thật, ban ngày ban mặt ở chỗ đông người mà cứ tự nhiên như là nhà của mình vậy, haizzzz.. Tôi mua đồ xong rồi cũng trở về nhà mình, lắp chiếc sim cũ vào điện thoại tôi gọi điện rũ Tuyền đến nhà mình ăn cơm, đầu dây bên kia phải một lúc sau mới nghe thấy giọng nói quen thuộc của nó vang lên:

 

- Alo, mày về nước rồi đấy hả Tiểu Kỳ? Về bao giờ thế, sao giờ mới gọi cho tao vậy? 

 

- Mày đang làm gì thế Tuyền? Bây giờ có rảnh không sang nhà tao chơi nhé. 

 

- OK, OK. 15 phút nữa tao sẽ đến ngay, chờ tao nhé bạn hiền. 

 

- Uh. Để tao nhắn địa chỉ qua cho mày, đến thì gọi tao xuống đón nhé. 

 

- Ơhhh. Thế mày không ở nhà của ba mẹ mày nữa sao? 

 

- Uh. Lát nữa gặp nói sau nhé, giờ mày mau đến nhanh đi, tao nấu cơm sẵn đợi mày đến ăn.  

 

Nói thế rồi tôi cũng tắt máy và gửi địa chỉ chung cư cho nó đến, đã lâu rồi tôi vẫn chưa gặp lại con bạn thân. Nếu như nó thấy gương mặt mới lạ này của tôi bây giờ chắc hẳn là rất bất ngờ mà la hét cho mà xem, lại sợ nó còn chẳng nhận ra mình nữa cơ, Hihi. 

 

Đặt điện thoại xuống bàn, tôi bắt tay vào bếp tôi chuẩn bị nấu ăn ngay. Dạo gần đây tay nghề nấu ăn của mình cũng đã vượt bật hơn rất nhiều, không phải khen nhưng đó là sự thật. Một lát sau đến nơi nó gọi điện cho tôi xuống rước, vừa mở cửa ra tôi đã thấy Hoàng đi đổ rác, anh ta không nhìn tôi mà cứ đi thẳng, tôi thấy thế thì chửi thầm:

 

- Cứ làm như ai ăn hết của anh vậy? Anh tưởng tôi thèm nói chuyện với anh à? Mơ đi. 

 

- Cô nói gì đấy? 

 

 

Hôn Ước Từ Bé - Chap 14