Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

Gặp lại em - Tình đầu - Chap 7

 

 

" Anh là tình..tình đầu của Tạ Vân?"

 

" Không sai"

 

Dư Triệt không kiêng nể gì mà thẳng thắng đáp lời, nhìn Mạc Quân cười nhạt.

 

Ô! Thế là như nào? Mới cách đây không lâu con dâu đòi hủy hôn mà giờ đã có tình địch đến tìm rồi. Ý là tình đầu nên muốn mang con dâu bà đi mất đấy à? 

 

Đừng có mơ nhé!

 

Tôn Khiết Lam chớp mắt đã thu ngay nụ cười vừa nãy vào, nhìn chăm chăm vào Dư Triệt như muốn thay Mạc Quân tỏ rõ ý tránh xa cô ra.

 

 Định bước ra đẩy Tạ Vân và tên nam trà xanh kia tránh xa một chút, nào ngờ cổ tay bà đã bị Mạc Đằng giữ lại. Quay lại trừng mắt với chồng, ông Mạc đành bất lực lắc đầu rồi kéo tay bà ra ngoài mặc cho Tôn Khiết Lam giãy giụa.

 

Sống cùng bà bao lâu nay, Mạc Đằng còn lạ gì bà nữa chứ? Cái máu nữ cường đã ăn sâu vào vợ ông rồi.

 

Nhưng bà à, chuyện tụi nhỏ thì cứ để tụi nhỏ giải quyết đi..

 

Nhìn theo bóng lưng họ khuất dần, Mạc Quân lúc này bất giác cong môi nhìn cô, cười nhạt.

 

" Hay thật, Tạ Vân bây giờ em còn mang cả tình nhân ra mắt bố mẹ chồng tương lai cơ đấy!" 

 

Giọng nói vài phần giễu cợt, châm biếm khiến cô có chút mệt mỏi. 

 

Vừa tai nan, xử lý đứa bé rồi đến tìm hắn lại còn ngất đi, giờ tỉnh dậy Mạc Quân lại mở miệng ra cười cợt. Nếu là lúc trước thì đường nào cô cũng sẽ cố gắng giải thích Dư Triệt không phải do cô gọi tới nhưng bây giờ Tạ Vân chỉ lườm hắn một cái rồi thôi.

 

" Mạc thiếu nói vậy quả không công bằng, vừa nãy tôi còn nhìn thấy cô bạch liên hoa bé nhỏ của anh từ đây bước ra cơ mà?"

 

" Chuyện nhà tôi, từ khi nào Luận Dư Triệt lại có thể xen miệng vào?"

 

" No no, Mạc thiếu nói vậy càng không đúng. Gì mà chuyện nhà tôi? Tôi nhớ hai người vẫn chưa đăng kí kết hôn mà?"

 

Hai bên vẫn không ai chịu nhường ai khiến không khí trong phòng thêm phần ngột ngạt. Luận Dư Triệt tay vẫn cầm dao gọt táo mà đáp chứ chẳng thèm ngẩng đầu lên, chứng tỏ trong mắt anh ta Mạc Quân chả là cái thá gì..

 

Cô nằm trên giường quan sát biểu cảm từng người, vẫn nhất quyết không mở miệng nói gì.

 

Con người của Mạc Quân hết có thể cứu chữa rồi, có nói chỉ thêm tốn nước bọt thôi.

 

Mặt mũi hắn u ám đến lạ, hai tay đã bất giác cuộn tròn kiềm nén cơn giận dữ trong lòng. Một tờ giấy kết hôn thì làm được gì chứ? Chẳng phải hắn và cô đã có con với nhau rồi sao? Về điểm này thì tất nhiên hắn có lợi thế hơn, tự tin hơn tên bác sĩ thối đang ở trước mặt kia rồi.

 

" Chưa kết hôn nhưng chúng tôi có con với nhau rồi"

 

" Con cũng đã mất rồi!"_ Dư Triệt thản nhiên đáp

 

"Mạc Quân" 

 

Đúng lúc này, cô gọi hẳn họ tên hắn lên đầy tức giận. Trước giờ Tạ Vân chưa từng gọi hắn như vậy cả, nên nghe vậy hắn có chút giật mình, ngay cả Luận Dư Triệt cũng không thoát.

 

Gương mặt trắng bệch vừa mới hồng hào lên được chút đã nước mắt giàn giụa, môi mím chặt đầy uất ức mà nhìn hắn. Mạc Quân thấy vậy hơi sững người.

 

Không ngờ Mạc Quân lại có thể vô sỉ đến vậy. Con sao? Haha, hắn xem đứa bé trong bụng cô là con sao? Tình nhân giết con mình mà con bao che thì hắn có tư cách gì nhận mình làm cha đứa bé? Nói như vậy không sợ cắn vào lưỡi chết ngay tại chỗ à?

 

Mạc Quân, em sợ rồi! Em không dám trèo cao nữa đâu. Anh buông tha cho em đi, buông tha cho con mình đi anh

 

Nó mất rồi...

 

Vẻ mặt Tạ Vân lúc này đau đớn tột cùng, hai mắt đong đầy nước nên tầm nhìn bỗng nhiên mờ dần. Tay nắm chặt tấm chăn, cả người run run.

 

Cô như thế khiến Mạc Quân càng chán ghét phải nhìn thêm, hắn đành ngoảnh mặt đi chỗ khác.

 

" Luận Dư Triệt, hôm nay tôi coi như anh bốc đồng nên chạy đến đây, có thể không truy cứu"

 

" Chắc tôi cần?"

 

" Một phút bốc đồng, cả đời bốc khói. Luận Dư Triệt, người có học thức chắc anh cũng nghe câu này rồi nhỉ? Đừng để tôi..."

 

" Tiếc quá! Chưa nghe, được chưa?"

 

Hắn chưa nói hết câu, Dư Triệt đã cắt ngang...

 

Chưa nghe?!

 

Ôi thế là xong rồi, quê chưa anh?

 

 

Gặp lại em - Tình đầu - Chap 7