Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

Đình gia gia xin ra mắt chào em !! - Chap 11

 

 

Cạch!

Cửa phòng mở. Thục Yên quay đầu nhìn lại. Là Đình Thư Huân !!

" Anh...anh..."

" Nhìn tôi sợ lắm sao mà em lắp bắp như vậy ?"

Chiếc xe lăng chạy đến trước mặt cô vội lắc đầu. Anh mắt vẫn nhìn vào đôi chân thon dài này.

Nếu hắn có thể đứng dậy được chắc cũng phải một mét tám mươi lăm nhỉ. Chỉ tiếc là....

" Em nhìn chân tôi sao? Thấy đáng thương không?? "

Hắn chống tay lên đệm, muốn nằm xuống giường trong sự khó khăn chật vật này. Thục Yên liền nắm chắt lấy eo hắn đỡ lên. Mùi hương nam tính nhàn nhạt thoang thoảng quay chóp mũi cô.

Thục Yên lấy gối kê lên để hắn có thể ngồi mà nói chuyện cùng cô. Nghe lời hỏi mà có chút buồn trong lòng, cô thở dài.

" Không. Tôi cảm thấy thắc mắc."

" Về việc tôi cứu em sao ?"

Đình Thư Huân cũng biết việc sẽ có một ngày cô hỏi hắn câu hỏi này. Chỉ cười nhẹ đưa tay nên chạm vào khuôn mặt nõn nà do đc chăm sóc kĩ càng.

Thục Yên vẫn đang chờ câu trả lời của hắn. Có lẽ đây là khúc mắc trong lòng cô. Cô chỉ là cháu gái Chu gia một gia đình không mấy nổi bật trong thành phố. Đã vậy bản thân lại xuất thân tầm thường nhắc tới việc làm cũng lại chẳng bằng ai, tại sao con người đẹp đẽ này lại muốn lấy cô chứ ?

Cô chưa bao giờ tin vào việc Hoàng tử có thể nắm tay cô nàng lọ lem mà đi hết cuộc đời .

" Hừm ngày tôi mười lăm tuổi vô tình đi lạc, lại không rành rõi tiếng khi mới về nước. Em nhớ em đã nắm tay tôi, đưa tôi vô số bánh ngọt em có được không? Tôi nhớ em đã bị đánh bởi bà mình vì đã đưa cho một kẻ mà ông ta coi là đầu đường xó chợ. Em vẫn đều đặn mỗi chiều tối lén đem đến cho tôi ăn. Sau ba ngày đó tôi đã được các vệ sĩ tìm được, tôi không thể chào em lần cuối. Bây giờ tôi muốn trả ơn em."

Thục Yên lúc này mới ngớ người. Thì ra cậu bé ngoại quốc nói tiếng Anh năm đó là Đình Thư Huân.Cô không ngờ lại gặp lại hắn sau mười mấy năm. Suốt bao năm qua luôn nhớ về cô...

Cô chợt khựng lại, không lẽ hắn muốn đáp trả ơn thôi sao. Hắn cũng có thể cứu sống cô một mạng đã là báo đáp. Sao lại muốn lấy cô cơ chứ ?

Như cũng biết được điều cô nghĩ Đình Thư Huân lại nói tiếp:

" Em biết là tôi đã không yêu bất cứ cô gái nào mà chờ em lớn không ? Từ việc hỗ trợ em ăn học đến lớn, đỡ em vào trường đại học top, mọi chuyện Đình Thư Huân này làm đều vì em ."

"Anh... Thật sự cảm ơn anh! "

Nắm chặt lấy bàn tay đang chạm vào mặt mình cô mở lời cảm kích mà cô chỉ có thể cảm tạ cho hắn . Cô cứ nghĩ bản thân may mắn khi mọi chuyện thuận lợi đến với mình. Không ngờ ở đằng sau còn có cả người đàn ông này.

" Ngày em tốt nghiệp tôi muốn bảy đến chúc mừng cho em...không ngờ máy bay lại xảy ra sự cố, đôi chân này cũng vì thế mà..."

" Đừng nói gì cả tôi hiểu, tôi luôn chân trọng mọi thứ với anh."

Thục Yên chạm vào chân hắn. Cô bây giờ đã quyết định ở bên cạnh người đàn ông này mãi rồi. Hắn vì cô mà làm nhiều việc như thế, không lẽ ở bên cạnh và yêu hắn cô lại không làm được ? Dù bây giờ không có nhưng sau này nhất định sẽ có.

" Em sẽ chịu thiệt thòi đấy "

Đình Thư Huân có chút ái ngại về việc bản thân mình bị tàn như thế. Nhưng xem ra cô xem trọng tình cảm hơn, vẫn muốn ở bên cạnh hắn sao.

Thục Yên gật đầu ánh mắt vẫn kiên định. Cô biết mình sẽ bị thiệt thòi về mặt tinh thần, chứ vật chất cô mà chịu thiệt khi chồng cô là Đình gia gia thứ thiệt sao ? Không tin nổi đâu !!

" Thục Yên, còn yêu Đào Lực không ?"

" Hả...anh?"

Vừa nắn chân cho hắn cô vừa chìm trong suy tư mà hắn hỏi bất chợt như thế cũng khiến cô giật thót cả mình. Tự nhiên lại nhắc tên ôn dịch Đào Lực đó. Không phải mọi chuyện cô và hắn ta anh đều rõ hết à ??

" Không sao ...tôi sẽ chấp nhận mọi thứ "

" Hiện tại tôi và anh ta chẳng còn gì để nói. Tôi và anh ta bây giờ đã là quá khứ rồi "

Đôi mi dày dặn của hắn rũ xuống tâm trạng cùng giọng nói cũng chốc trùng lại khi cô vẫn ngơ mặt ra không đáp lại. Sao hắn lại có chút ghen tỵ. Nếu không phải vì tai nạn và một số việc thì thật sự cô nhóc này hắn đã ăn từ lâu rồi chứ không phải để có quen trúng những loại tạp nham khác.

 

Đình gia gia xin ra mắt chào em !! - Chap 11