Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

Đế Bá - Chương 3299: Hỏa Nguyên Thế Giới.

Tỉnh táo lại, nghe Lý Thất Dạ chọc ghẹo như vậy, khuôn mặt trắng trẻo của Vũ Băng Ngưng bừng đỏ, nhất là khi nàng ngẩng đầu lên nhìn đôi mắt thâm thúy của Lý Thất Dạ thì càng cảm thấy bị hấp dẫn trí mạng, khiến người ta không khống chế nổi bản thân mình.

Vũ Băng Ngưng lập tức quay mặt đi chỗ khác, không dám nhìn Lý Thất Dạ lâu hơn. Vừa thẹn vừa giận, dẫm mạnh mũi chân của Lý Thất Dạ, cáu gắt:

- Tưởng bở, đừng có nằm mơ ban ngày. Muốn chiếm tiện nghi của bổn cô nương hả, nằm mơ đi.

Cảnh tượng này khiến Vũ Băng Ngưng vừa thẹn vừa giận, thế nhưng không hiểu tại sao trong lòng lại thấy ngọt ngào khó tả. Giống như cái liếc mắt đưa tình vừa rồi khiến nàng vui thích là vậy, sung sướng là vậy, quên hết mọi buồn phiền là vậy.

- Được rồi, chúng ta đi thôi, đường còn rất dài.

Lý Thất Dạ mỉm cười, không quan tâm Vũ Băng Ngưng có đồng ý hay không, cứ nắm tay nàng tiếp tục lên đường.

Vũ Băng Ngưng vừa thẹn vừa thích, mặc cho Lý Thất Dạ nắm lấy. Nàng bình thường khí thế khiếp người, thế nhưng lúc này lại yểu điệu như cô gái nhỏ, hai bên hò má ửng hồng, vầng trán cúi thấp, ngoan ngoãn theo sát Lý Thất Dạ.

Lý Thất Dạ dẫn Vũ Băng Ngưng lên cầu đá, cầu đá khúc khuỷu, thông hướng vũ trụ, vừa dài vừa xa. Lý Thất Dạ dẫn Vũ Băng Ngưng leo cầu, thoạt nhìn thì đi không nhanh, thế nhưng thực ra một bước một thiên địa, mỗi bước bước ra là một mảnh thời không.

Hơn nữa mỗi bước chân của Lý Thất Dạ đều có ý nghĩa, mỗi bước bước xuống đều xuất hiện đạo văn. Đạo văn dập dờn dưới chân hắn, dập dờn giống như sóng nước. Khi đạo văn này dập dờn, không gian cũng dập dờn theo nó.

Nhìn thì như Lý Thất Dạ dẫn Vũ Băng Ngưng leo cầu đá, nhưng thật ra cầu đá chỉ là vật dẫn, mỗi bước chân của bọn họ đều bước trong không gian, cầu đá chỉ là nơi dân đạp xuống.

Vũ Băng Ngưng im lặng đi theo Lý Thất Dạ, đi theo Lý Thất Dạ trèo lên từng bước. Nàng cúi thấp vầng trán, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn Lý Thất Dạ rồi lại tiếp tục cúi thấp vầng trán.

Nữ võ thần ngày thường khí thế khiếp người, không sợ hãi bất cứ thứ gì cũng có lúc yểu điệu như cô gái nhỏ. Phong tình này đẹp không tả nổi, mỹ lệ này đẹp không bút mực hình dung.

Trong bầu không khí đó, thời gian lặng lẽ trôi qua. Không hiểu tại sao, Vũ Băng Ngưng khát vọng thời gian dừng mãi vào lúc này, hy vọng con đường này có thể dẫn tới tuyên cổ, cứ thế mà đi.

- Lần này vận may của ngươi không tệ, không ngờ lấy được Hàn Viêm Hoa.

Cuối cùng, Lý Thất Dạ mở miệng cười nói. Hắn đánh vỡ bầu không khí hết sức tế nhị cùng ngột ngạt này.

- Là con cóc của ngươi dẫn ta tới một hang động lấy nó.

Vũ Băng Ngưng tỉnh táo lại, nói rằng.

Đóa hoa vừa rồi xuất hiện dưới chân Vũ Băng Ngưng chính là “Hàn Viêm Hoa” mà Lý Thất Dạ nói. Hoa này cực kỳ quý giá, nó có thể bùng cháy hỏa diễm lạnh buốt, có thể khắc chế các loại liệt hỏa, là một đóa kỳ hoa.

- Không phải là cóc.

Lý Thất Dạ mỉm cười, lắc đầu nói rằng:

- Nó là Vạn Lô Thần, có một không hai, có thể nuốt hết mọi hỏa nguyên trên thế gian, có thể ăn hết mọi linh dược trên thế gian. Bản thân nó là một lò thuốc vô cùng quý giá, hơn nữa còn là một vị thuốc vô giá.

Nghe vậy khiến Vũ Băng Ngưng ngạc nhiên. Nàng không ngờ Vạn Lô Thần vẻ ngoài xấu xí lại ghê gớm tới như vậy. Thế nhưng nàng đi theo Vạn Lô Thần một thời gian, cảm thấy nó rất thần kỳ, có thể tới lui tự do ở Hỏa Nguyên chi địa, không gì có thể ngăn cản. Một số nơi ngay cả Chân Thần cũng không dám tới, thế nhưng nó lại không hề quan tâm, liệt diễm nóng cách mấy, dung nham khủng khiếp cách mấy, nó đều xem như đất phẳng.

- Nơi này dẫn tới đâu?

Vũ Băng Ngưng vất vả tỉnh táo lại thì thấy bọn họ vẫn đang lên đường, dường như cây cầu đá này không có điểm cuối vậy.

Hiện tại bọn họ đã rời xa biển dung nham, đã đi vào vũ trụ, xung quanh bọn họ lúc này là sao trời chập trùng, có thể nhìn rõ từng viên ngôi sao gào thét bay qua, có thể nhìn thấy ngân hà mênh mông tựa như vòng xoáy màu bạc đang xoay cực nhanh. Hoàn cảnh trước mắt vô cùng đồ sộ, dường như lúc này bọn họ đang nhìn xuống đại thế giới, cực kỳ rung động.

- Chỉ được lấy một thứ.

Lý Thất Dạ cười nói:

- Hỏa Nguyên chi địa bị gọi là Hỏa Nguyên là bởi vì người đời bị vẻ ngoài của nó đánh lừa, chỉ nhìn thấy vẻ bên ngoài của nó. Độ lớn của Hỏa Nguyên chi địa, không ai có thể tưởng tượng nổi. Cái nơi được gọi là Hỏa Nguyên chi địa chỉ là một lối vào, giống như miệng núi lửa vậy. Hỏa Nguyên chi địa mà người đời nhìn thấy, bất kể lửa hay dung nham đều chỉ là một phần nhỏ xíu mà Hỏa Nguyên chi địa tiết ra bên ngoài.

Nói đoạn, Lý Thất Dạ dừng lại một lát, sau đó mới nói tiếp:

- Hậu nhân cho rằng Dược Tiên lôi Hỏa Nguyên chi địa khỏi dị không gian, khảm vào trong đạo thống Trường Sinh Cốc. Thế nhưng lại không biết rằng Hỏa Nguyên chi địa kỳ diệu hơn xa tưởng tượng của bọn họ. Thậm chí có thể nói Hỏa Nguyên chi địa chẳng khác gì một đại thế giới. Muốn lôi Hỏa Nguyên chi địa vào đạo thống Trường Sinh Cốc, sợ rằng đạo thống Trường Sinh Cốc sẽ không chịu đựng nổi. Vì vậy năm đó Dược Tiên chỉ kéo lối vào khảm vào đạo thống Trường Sinh Cốc, cũng chính là Hỏa Nguyên chi địa ngày hôm nay.

Nghe một hồi, Vũ Băng Ngưng không khỏi giật mình. Nàng không biết Hỏa Nguyên chi địa lại có bí mật như vậy. Nàng còn tưởng rằng Hỏa Nguyên chi địa chỉ giống như lời đồn đãi.

Qua hồi lâu, Vũ Băng Ngưng tỉnh táo lại, nói rằng:

- Ngươi muốn lấy chí bảo của Hỏa Nguyên chi địa sao?

Trước kia đã có lời đồn kể rằng Hỏa Nguyên chi địa cất giấu một món chí bảo cực kỳ nghịch thiên, cực kỳ ghê gớm. Thế nhưng trước nay chưa ai tìm được, thậm chí từng có Chân Đế tìm kiếm nhưng cũng không tìm kiếm được.

- Phải, nhưng cũng không phải.

Lý Thất Dạ nhẹ nhàng lắc đầu, nói rằng:

- Hỏa Nguyên chi địa có lai lịch kinh thiên. Cái thứ gọi là báu vật, đã dính liền với nó, muốn lấy, nói thì dễ nhưng làm mới khó. Năm đó Dược Tiên cũng biết ảo diệu trong này, thế nhưng hắn không thể làm gì hơn được.

- Sao ngươi biết?

Vũ Băng Ngưng không khỏi quan sát Lý Thất Dạ. Nếu như nói Lý Thất Dạ là lão tổ của Cuồng Đình đạo thống, Vũ Băng Ngưng không hề tin lắm, bởi vì hiểu biết của Lý Thất Dạ đã vượt khỏi Cuồng Đình đạo thống.

- Trên thế gian này, chuyện ta không biết, ít ỏi không nhiều.

Lý Thất Dạ cười nói:

- Cũng như Vũ Tổ của Chu Tương võ đình các ngươi từng gieo một thứ ở đạo thống của các ngươi, thế nhưng phong tỏa không cho ai biết.

- Ngươi... sao ngươi biết được?

Vũ Băng Ngưng giật mình. Chu Tương võ đình thật sự có chuyện như vậy, thế nhưng ghi chép ít ỏi, hậu nhận rất ít người biết. Ngay cả nàng, sau khi được liệt vào truyền nhân thì mới có tư cách xem qua cơ mật của đạo thống.

- Đọc nhiều sách.

Lý Thất Dạ cười nói

Đăng bởi:

Đế Bá - Chương 3299: Hỏa Nguyên Thế Giới.