Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

Đế Bá - Chương 1721: Biện Phật.

Thời điểm Lý Thất Dạ biện phật với lão hòa thượng, đám người Lý Sương Nhan các nàng ở dưới núi nhìn thấy cảnh tượng khó tin, chỉ thấy Lão Vô Tự thoáng cái biến mất, xuất hiện trước mặt các nàng là phật hải mênh mông.

Phật hải mênh mông này có một vô thượng phật đà đang ngồi, một đóa kim liên to lớn dưới thân của hắn nở ra, vô thượng phật đà ngồi đó, mắt nhắm miệng không nói..

Cho dù vô thượng phật đà không nói tiếng nào, không có bất kỳ động tác gì, nhưng mà thời điểm nhìn thấy phật quang của hắn, bất cứ kẻ nào cũng sinh ra cảm xúc cúng bái, bất luận kẻ nào cũng có xúc động quỳ xuống nghe hắn giảng kinh.

Mai Tố Dao các nàng đều là lãng nhân trải qua gió lớn, các nàng đều biến sắc, lập tức thủ vững đạo tâm, lấy tốc độ nhanh nhất lui lại, đứng cách ngọn núi cực xa.

- Mẹ nó, bao nhiêu năm qua đi, địa phương quỷ quái này không chỉ không có yếu đi, ngược lại càng ngày càng lớn mạnh, về sau quả thật chính là vô địch.

Cho dù là tiểu nê thu nhìn thấy cảnh trước mắt đều sinh ra cảm xúc hãi hùng khiếp vía, nó không ngừng mắng to.

Lý Sương Nhan các nàng thần thái ngưng trọng, nếu như người có đạo tâm nông cạn đã sớm bị độ hóa, cảnh đáng sợ như thế, cho dù là kẻ nào gặp cũng phải biến sắc.

- Đây là cái gì, Đế Thích trong truyền thuyết sao?

Mai Tố Dao biết nhiều hơn Lý Sương Nhan các nàng một chút, nhìn qua phật đà nhắm mắt im lặng kia thì thào nói.

- Không phải, chỉ sợ không phải.

Tiểu nê thu lắc đầu, nói ra:

- Đây chỉ sợ là dã vọng của cái ấm sứt kia mà thôi, thời điểm có người lưu dục vọng lại đã bị phóng đại vô hạn, năm đó Đế Thích nhất niệm thành Phật, hắn đã lưu lại phật niệm!

Nói đến đây tiểu nê thu móc khối sắt lớn ra, đây chỉ là khối sắt vụn, không có bất kỳ giá trị nào cả, sau đó tiểu nê thu ném khối sắt vụn này vào trong phật hải.

Vào thời điểm này chuyện không thể tưởng tượng xảy ra, khối sắt vụn kia không ngừng vỡ vụn, sắt vụn lúc này không ngừng bài xuất chất thải trong người nó ra.

Cuối cùng nhất khối sắt vụn lớn lập tức biến thành một khối tinh thiết nhỏ bé, nó thấm nhuần phật quang, chậm rãi tỏa ra phật quang, không qua bao lâu khối tinh thiết nhỏ bé lập tức biến hóa không thể tưởng tượng..

Khối tinh thiết này biến thành một đồng tử nhỏ bé, đồng tử này giống như tiểu sa di phục bái trước đài sen của phật đà, chậm rãi tụng kinh văn, phật quang trên người của nó càng ngày càng mạnh.

Nhìn thấy cảnh này, bất kể là Lý Sương Nhan hay là Mai Tố Dao các nàng đều cực kỳ chi rung động, các nàng không ngừng hít khí lạnh, khó với tin tưởng cảnh trước mặt.

Chỉ sợ có người ngoài nhìn thấy cảnh này cũng cảm thấy khó tin, điều này thật sự là quá rung động, quá không thể tưởng tượng nổi.

Một khối sắt vụn có thể trong thời gian ngắn biến thành người, biến thành sa di, sau đó tụng kinh trước phật đà, cảnh này dù ai trông thấy cũng không thể tưởng tượng nổi, có lẽ người ta sẽ cho rằng là mình đang hoa mắt.

- Đây là thành tinh sao?

Bạch Kiếm Chân mở to mắt ra nhìn, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, đây quả thực là thần thoại mà.

Phải biết rằng một khối sắt vụn cho dù có cơ duyên, nếu muốn thành tinh vậy cũng phải trải qua vô số năm tháng, trải qua vô số mưa gió tẩy lễ cuối cùng mới có thể thành tinh. Đối với bất luận đồ vật gì muốn thành tinh, chúng đều phải trải qua vô số tuế nguyệt đánh bóng mới có thể tiến tới bước cuối cùng thành tinh.

Hiện tại một khối sắt vụn trong thời gian ngắn dĩ nhiên hóa thành đồng tử, đây quả thực chính là đánh vỡ thường thức của mọi người.

- Cái này là lực lượng độ hóa, nó quá đáng sợ rồi.

Lý Sương Nhan cũng thất sắc, thì thào nói.

- Đây không phải lực lượng độ hóa.

Bộ Liên Hương nhìn chằm chằm vào phật hải, chậm rãi nói ra:

- Trong đó có cái gì, có thứ đồ vật các ngươi không tưởng tượng nổi đâu, nó có được lực lượng đáng sợ nhất thế gian.

Bộ Liên Hương nói đồ vật kia chính là Vạn Niệm Hồ, một trong cửu đại thiên bảo, nó có được lực lượng không ai có thể tưởng tượng, không có ai biết nó mạnh cỡ nào.

- Chính là cái ấm sứt kia.

Tiểu nê thu nuốt nước bọt một cái, nó biết rõ Vạn Niệm Hồ tồn tại, năm đó lão chủ nhân chính là muốn chiếm được Vạn Niệm Hồ, cuối cùng góp cả bản thân hắn vào.

Nhưng mà tiểu nê thu cũng chỉ có thể là nuốt nước bọt mà thôi, nó cũng không dám xằng bậy.

Quản chi trong lòng của nó đặc biệt muốn chiếm lấy Vạn Niệm Hồ, nhưng mà trong lòng của nó hiểu rõ ràng, muốn chiếm được Vạn Niệm Hồ là chuyện không có khả năng, không nói phải đấu với Vạn Niệm Hồ một phen, đồng thời tương tương với lật tung táng phật cao nguyên lên.

Chuyện này cho dù là Tiên Đế đều không thể hoàn thành.

- Thật đáng sợ.

Mai Tố Dao thì thào nói:

- Khó trách năm đó Hạo Hải Tiên Đế sau khi rời khỏi, trọn đời không dám bước vào táng phật cao nguyên nửa bước. Thì ra hắn kiêng kị không phải là linh sơn, mà là toàn bộ táng phật cao nguyên.

Vào thời điểm này, Mai Tố Dao cũng hiểu vì cái gì Hạo Hải Tiên Đế là tồn tại vô địch cũng chỉ có thể tránh xa, không muốn tiến vào trong táng phật cao nguyên.

Cảnh này không biết kiên trì trong bao lâu, cuối cùng nhất phật quang chậm rãi tiêu tán, phật hải biến mất, tôn phật đà kia cũng từ từ biến mất.

Vào thời điểm này Lý Sương Nhan các nàng toàn bộ ngừng thở, các nàng một lòng muốn đi lên đỉnh núi, các nàng cũng không biết trận biện phật này kết thúc như thế nào.

Qua một hồi lâu, trước cửa Lão Vô Tự rốt cục xuất hiện bóng dáng Lý Thất Dạ.

Từ xa nhìn qua Lý Thất Dạ, tâm hồn thiếu nữ Lý Sương Nhan các nàng rung động mạnh một cái, tâm hồn thiếu nữ đang treo trên cao cũng hạ xuống.

- Thành công!

Tiểu nê thu hưng phấn tới mức giọng nói run rẩy, thì thào nói:

- Thật sự thành công, rốt cục đã đánh bại đám lừa trọc kia rồi.

Rốt cục Lý Thất Dạ chậm rãi đi xuống núi, Lý Sương Nhan các nàng cuồng hỉ, lập tức tiến lên, vây quanh Lý Thất Dạ.

Vào thời điểm này thân thể Lý Thất Dạ sáng ngời, đứng cũng không vững, Lý Sương Nhan các nàng đều dọa kêu to một tiếng, vội vàng đỡ lấy hắn

- Công tử, ngươi như thế nào?

Nhìn thấy Lý Thất Dạ sắc mặt trắng bệch, thân thể vô cùng mệt mỏi, Trần Bảo Kiều đều bị dọa không nhẹ, chúng nữ thoáng cái hoảng hốt.

- Không có việc gì, vịn ta ngồi xuống a.

Lý Thất Dạ hít sâu một hơi, thật vất vả mới thở gấp một hồi.

Lý Sương Nhan các nàng vội vàng đỡ Lý Thất Dạ ngồi xuống, Bộ Liên Hương rót lực lượng đại đạo thuần chính vào trong người Lý Thất Dạ, lúc này mới khiến Lý Thất Dạ chậm rãi khôi phục huyết khí, sắc mặt hồng nhuận phơn phớt.

- Ngươi, ngươi không sao chớ??

Nhìn thấy Lý Thất Dạ có bộ dáng như vậy, ngay cả Bạch Kiếm Chân cũng lo lắng, Lý Thất Dạ rất ít chật vật như thế.

Cho dù các nàng không thể thấy tận mắt quá trình biện phật, cũng có thể tưởng tượng ra quá trình biện phật hung hiểm ra sao.

- Ta ăn thiệt thòi nhiều.

Lý Thất Dạ lộ ra dáng tươi cười, vừa cười vừa nói:

- Các ngươi có lẽ nên nhìn lão hòa thượng kia một lần a, lão hòa thượng kia còn nằm không đứng dậy được đấy, hắn ít nhất phải nằm trên giường vài năm.

Đế Bá - Chương 1721: Biện Phật.