Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

Đế Bá - Chương 1641: Hỏa Thần Ôn Tâm. (2)

- Có lẽ, chỉ có đi thế giới kia, ngươi mới biết được đó là thế giới như thế nào.

Ánh mắt Lý Thất Dạ vô cùng thâm thúy.

Trần Bảo Kiều hoạt bát nói ra:

- Mặc dù ta không biết những thứ này, nhưng mà, vì cái gì nói ma sĩ nhất định phải lên Trảm Ma Đài, Đế binh nhất định phải nhập Chinh Đồ đây?

Lý Thất Dạ không khỏi nở nụ cười, nói ra:

- Vì cái gì tu sĩ nhất định phải tranh giành thiên mệnh? Vì cái gì nhiều người như vậy đánh nhau vỡ đầu đều muốn trở thành Tiên Đế? Ngươi có thể cho rằng đây là bản tâm, hoặc là lực hấp dẫn, tóm lại, đây là bọn hắn truy cầu. Liền giống như chúng ta đạp vào con đường Tiên Đế, một đi không trở lại, dù biết rõ con đường này có khả năng trở thành một đống xương khô.

Đối với dạng này, các nàng Lý Sương Nhan cũng không khỏi bắt đầu trầm mặc, trăm ngàn vạn năm đến nay, bao nhiêu người đạp vào con đường thông hướng Tiên Đế, nhưng mà, mỗi một thời đại có thể trở thành Tiên Đế cũng chỉ có một người mà thôi.

- Chúng ta tiếp tục đi, công tử có phải cũng cần cho Mai cô nương một kiện bảo vật hoặc là tiên thảo dược vương hay không?

Trần Bảo Kiều không muốn lại bàn chủ đề nặng nề này, nhõng nhẽo cười nói.

Cùng thời điểm ở Bảo Trụ Thánh Tông so sánh, hiện tại Trần Bảo Kiều trở nên càng thêm hoạt bát, nàng vốn là vũ mị, hiện tại một khi hoạt bát, càng làm cho tâm thần người chập chờn, vì đó mê đảo, nàng đơn giản liền là vưu vật để cho người ta vì đó phát cuồng.

- Có thể theo công tử tăng kiến thức, ta đã rất thỏa mãn.

Mai Tố Dao mỉm cười, bất luận lúc nào, nàng đều là mỹ lệ như vậy, đặc biệt là khi nàng phản phác quy chân, cả người nàng trở nên càng thêm xuất trần siêu phàm.

- Tố Dao thiếu không phải bảo vật.

Lý Thất Dạ cười nói ra:

- Nếu như nàng muốn bảo vật, thậm chí không cần tới nơi này.

Mai Tố Dao mỉm cười, nàng đi theo Lý Thất Dạ, hoàn toàn chính xác không phải là bởi vì bảo vật, nàng vì Lý Thất Dạ nhấc kiệu cũng không phải bởi vì bảo vật, bởi vì Lý Thất Dạ cho nàng đồ vật, bất kỳ bảo vật gì cũng không thể so sánh, đối với nàng mà nói, không có cái gì so với cái này trân quý hơn.

- Được rồi, chúng ta một đường phong trần mệt mỏi, cái kia hẳn là đi tắm đi.

Lý Thất Dạ vươn người một cái, vừa cười vừa nói.

- Ngươi nghĩ hay lắm.

Trần Bảo Kiều không khỏi hờn dỗi một tiếng, khuôn mặt vô duyên vô cớ đỏ bừng.

Tại phương nam Ma Giới, có một rừng rậm to lớn, rừng rậm này xanh um tươi tốt, trong rừng rậm sinh trưởng toàn bộ đều là cùng một loại cây cối.

Đây là một loại cây cối thoạt nhìn giống như cổ mộc, lá mảnh, nhánh thô, càng thu hút sự chú ý của người khác chính là trên cây kết lấy từng khỏa trái cây đỏ rừng rực, những trái cây này chỉ lớn chừng ngón cái, trong suốt sáng long lanh, thoạt nhìn như là từng khỏa đá quý mã não màu đỏ.

Khiến người động tâm không phải từng khỏa trái cây này thoạt nhìn giống đá quý, mà là từng khỏa trái cây này tản ra mùi thơm, tựa hồ, mùi thơm này là một mùi rượu làm cho người muốn say, hương rượu này, coi như tu sĩ tâm thần kiên định ngửi thấy, cũng nhịn không được nuốt nước miếng một cái, để cho người ta thèm nhỏ dãi.

Ở trên từng cây từng cây ăn quả, treo từng con hầu tử, mỗi một con hầu tử chỉ lớn như mèo nhà, toàn thân kim sắc, nhưng mà, thời điểm nó vừa mở mắt, ma khí dâng trào, tựa như có thể thôn phệ linh hồn bất luận người nào.

Lúc này, bên ngoài cánh rừng đứng rất nhiều tu sĩ, rất nhiều tu sĩ đứng ở bên ngoài rừng rậm, nhưng mà không ai dám tiến vào, chỉ có thể đứng ở nơi đó chảy nước miếng.

Nguyên nhân rất đơn giản, mấy hầu tử kia cũng không phải hầu tử, bọn chúng là ma sĩ, bất kể là ai, một khi bước vào rừng rậm này, đều sẽ bị những hầu tử kia công kích.

- Nếu như không có Ma hầu trông coi, thật là tốt biết bao a.

Có người nhìn lấy từng đống quả hồng trên cây, không khỏi lẩm bẩm nói.

Có một vị Đại Hiền xuất thân từ đại giáo cũng không khỏi nuốt từng ngụm nước bọt, nói ra:

- Đúng a, theo tông môn chúng ta ghi chép, Ma Tửu Quả, đây là đồ tốt, ủ thành tiên tửu, có thể ôn thần, có thể khử ma, càng không nói chính là một đại tiên nhưỡng.

Đông đảo tu sĩ đứng ở bên ngoài rừng rậm đều muốn đi hái những trái cây kia, đáng tiếc, không người nào dám đi, nguyên nhân rất đơn giản, nhìn thấy vô số cỗ thi thể dưới cây kia, liền để cho người ta lùi bước.

Trước đó, có không ít tu sĩ đi vào muốn hái, nhưng mà, nhận lấy Ma hầu vây công, một con Ma hầu, cái này cũng không đáng sợ, một đoàn xông lên, coi như là Đại Hiền, cũng trong nháy mắt bị phá tan thành từng mảnh.

Ngay thời điểm đông đảo tu sĩ ngắm nhìn, một thanh niên bước vào cánh rừng rậm này.

Người thanh niên này hết sức trẻ tuổi, hắn thần tuấn xuất chúng, làm người khác chú ý nhất là đôi mắt hắn, đôi mắt hắn tựa như đá quý, thâm thúy mà động người, tựa hồ biết nói chuyện, để cho người ta xem xét ánh mắt của hắn liền sẽ bị hấp dẫn.

- Là Thanh Huyền cổ quốc Thần Mộng Hồi.

Nhìn thấy người thanh niên này, một vị tu sĩ đến từ Trung Đại Vực không khỏi kêu một tiếng.

- Chính như truyền ngôn, đích thật là tiềm lực vô song, đáng tiếc, là sống sai thời đại, lại hoặc là nói, hắn xuất thế trễ, nếu như hắn sinh sớm hơn mười năm, chỉ sợ cũng có thể cùng bọn người Cơ Không Vô Địch sánh vai.

Có thế hệ trước nhìn lấy thanh niên bước vào rừng rậm này nói ra.

- Thần Mộng Hồi tiến vào.

Rất nhiều người không khỏi nín thở nhìn lấy thanh niên bước vào cánh rừng rậm này.

Nhưng mà, chuyện kỳ quái phát sinh, sau khi thanh niên bước vào cánh rừng rậm kia, ánh mắt của hắn hướng ma hầu cách gần nhất quét qua, những ma hầu này tiếp tục treo ở trên cây, không nhích động chút nào, tiếp tục ngủ say.

- Cái này sao có thể?

Nhìn thấy thanh niên bước vào rừng rậm, ma hầu cách hắn gần nhất cũng không công kích hắn, cái này khiến mọi người khó mà tin tưởng.

- Nhất niệm tỉnh mộng.

Có một vị Đại Hiền của Đại Trung Vực lầm bầm nói ra:

- Không hổ là Thần Tổ hậu đại a, không hổ là đệ tử Thần Tổ tự mình dạy dỗ, có thể trong nháy mắt đem những ma hầu này đưa vào mộng cảnh, để chúng nó trong lúc nhất thời chưa tỉnh lại.

- Quá nghịch thiên, những ma hầu này là có tiếng táo bạo, hắn một chút liền có thể thôi miên nhiều ma hầu như vậy, Thần Mộng Hồi đích thật là có tư cách cùng bọn người Cơ Không Vô Địch tranh giành thiên mệnh a, nếu như thời gian chờ người.

Coi như là thế hệ trẻ tuổi cũng không khỏi thì thào nói.

Thần Mộng Hồi, chính là Thanh Huyền cổ quốc đương nhiệm truyền nhân. Năm đó, Thanh Huyền cổ quốc truyền nhân Thanh Huyền Thiên Tử bị Lý Thất Dạ chém giết tại Thiên Đạo Viện, Thanh Huyền cổ quốc liền không thể không một lần nữa tuyển một vị truyền nhân.

Cuối cùng, Thần Mộng Hồi tuổi nhỏ vậy mà trở thành Thanh Huyền cổ quốc truyền nhân, hắn có thể ở trong đông đảo sư huynh sư tỷ trổ hết tài năng, cái này ngoại trừ bởi vì hắn là Thần Tổ hậu đại ra, càng là bởi vì hắn thiên phú cực cao, so với Thanh Huyền Thiên Tử năm đó còn cao hơn.

Đế Bá - Chương 1641: Hỏa Thần Ôn Tâm. (2)