Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

Đế Bá - Chương 1623: Băng Ngữ Hạ Mỹ Lệ.

Nghe được lời như vậy, vẻ mặt của Tư Không Thâu Thiên lập tức đau khổ, hắn không khỏi đáng thương nhìn lấy Lý Thất Dạ.

Lý Thất Dạ nhìn lấy Tư Không Thâu Thiên bộ dạng này, không khỏi cười mắng:

- Nhân Vương nhìn ngươi đáng giá bồi dưỡng, mới đem ngươi giữ ở bên người, đây là vận mệnh của ngươi, người khác cầu cũng cầu không tới.

- Đa tạ lão tổ…

Tư Không Thâu Thiên bái một cái, lúc này, hắn không có lựa chọn khác. Tư Không Thâu Thiên cũng biết đây là một tạo hóa tuyệt thế, đối với Thiên Cơ Cốc bọn hắn mà nói, có thể được Nhân tổ chỉ điểm, đó là vinh hạnh lớn lao, cũng là kỳ ngộ cả đời khó được.

Nhưng mà, Tư Không Thâu Thiên là người không chịu ngồi yên, lần này về Thiên Cơ Cốc, chỉ sợ hắn sẽ bị cấm túc thời gian rất dài rất dài, cái này khiến hắn không khỏi đau đầu.

Lý Thất Dạ đưa Nhân Vương rời đi, đưa ra Phật thành, đưa đến rất xa rất xa, cuối cùng, Nhân Vương hướng Lý Thất Dạ bái một cái, nói ra:

- Đại nhân, xin dừng bước đi.

Lúc này Lý Thất Dạ mới dừng bước, nhìn lấy Nhân Vương, không khỏi nhẹ nhàng thở dài một tiếng, nói ra:

- Tống quân thiên lý, cuối cùng nhất biệt, trân trọng.

Nhân Vương lại một lần nữa đối với Lý Thất Dạ bái một cái, sau đó mang theo Tư Không Thâu Thiên đạp không rời đi.

Lý Thất Dạ yên lặng đứng ở nơi đó, một mực đưa mắt nhìn Nhân Vương biến mất ở chân trời, lúc này mới thu hồi ánh mắt, ở thời điểm này, hắn không khỏi nhẹ nhàng thở dài một tiếng.

Trăm ngàn vạn năm đến nay, đối với hắn mà nói, biệt ly, chuyện kia đã quá bình thường, hắn đã từng đưa tiễn bên người cái này đến cái khác, mỗi một lần đưa tiễn người bên cạnh, hắn đều cho là mình đã chết lặng, nhưng mà, trong những tháng năm dài đằng đẵng đã qua, trái tim hắn vẫn không có chết lặng.

Mặc dù tim hắn đã bị từng tầng từng tầng vết chai bao vây, nhưng mà, nó vẫn tràn đầy sinh mệnh lực, vẫn là đang nhảy nhót lấy.

- Thời gian vô tình, người hữu tình.

Cuối cùng, Lý Thất Dạ nhẹ nhàng thở dài một tiếng, xoay người rời đi, về tới Phật thành.

Lý Thất Dạ về tới chỗ ở, Băng Ngữ Hạ lập tức nhào tới, đối với Lý Thất Dạ quyền đấm cước đá, một bên đánh đập Lý Thất Dạ, một bên hung hăng nói:

- Thối Thất Dạ, cũng dám phi lễ ta, nhìn bản cô nương làm sao thu thập ngươi.

Lý Thất Dạ không khỏi cười ha hả, một tay quất vào trên mông đẹp của nàng, bóp một cái, cười nói ra:

- Nha đầu chết tiệt kia, ngươi lại làm loạn, có tin ta đè ngươi lên giường, đem ngươi ăn đến tinh quang hay không.

Băng Ngữ Hạ bị Lý Thất Dạ nói như vậy, mặt đỏ bừng, toàn thân nóng bỏng, lập tức nhảy ra, hung hăng đạp Lý Thất Dạ một cước, nói ra:

- Thối Thất Dạ, ngươi là sắc lang!

Lý Thất Dạ nhàn nhã nói.

- Nha đầu, đừng lấy ánh mắt ngươi đến bình phán ta, ngươi điểm ấy sắc đẹp, ta còn không để trong lòng, ta phi lễ ngươi có thể nói là vinh hạnh của ngươi.

Băng Ngữ Hạ bị hắn nói như vậy tức giận đến nhìn hằm hằm, không khỏi chống nạnh mắng:

- Thả rắm, họ Lý, bản cô nương, không, bản công tử mới nhìn không lên thối nam nhân như ngươi.

Nhìn Băng Ngữ Hạ nữ giả nam trang trước mắt, nhìn dáng vẻ nàng chống nạnh kia, Lý Thất Dạ không khỏi cười một tiếng, nói ra:

- Nha đầu, ngươi hẳn là cảm tạ ta, không có ta chỉ điểm sai lầm cho ngươi, ngươi không có hôm nay.

- Hừ…

Băng Ngữ Hạ hừ lạnh một tiếng, bất quá, trong nội tâm vẫn là thừa nhận chuyện này, không có Lý Thất Dạ chỉ điểm, nàng đích xác là lĩnh hội không được Tiệt Thiên Bi của Băng Vũ Cung bọn hắn.

- Nha đầu, thừa dịp ta gần đây còn có chút thời gian, lưu lại đi, ta là rất ưa thích ngươi.

Lý Thất Dạ cười nói với Băng Ngữ Hạ.

- Phi, ngươi nghĩ hay lắm, ta mới không làm nữ nhân của ngươi đây này, đừng nằm mơ ban ngày.

Băng Ngữ Hạ tức giận trừng mắt nhìn Lý Thất Dạ một chút, nói ra:

- Bản công tử có đông đảo mỹ nữ, diễm phúc hưởng không hết.

Lý Thất Dạ cười nói ra:

- Ngươi nghĩ đi nơi nào vậy? Ai nói ta muốn ngươi làm nữ nhân của ta rồi? Lại nói, ngươi muốn làm nữ nhân của ta, ta còn phải suy tính một chút, luận dáng người, ngươi so sánh không lại Bảo Kiều, luận mỹ mạo, ngươi cũng chưa chắc tốt hơn Sương Nhan chỗ nào, hơn nữa ngươi cả ngày một bộ nhà quê, ai sẽ thích.

- Lý Thất Dạ…

Nghe được Lý Thất Dạ nói như vậy, Băng Ngữ Hạ không khỏi hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhìn hằm hằm Lý Thất Dạ.

Lý Thất Dạ nhẹ nhàng khoát tay, nói ra:

- Được rồi, nha đầu, ta không đùa giỡn với ngươi, ta nói là thật, thừa dịp ta còn có chút thời gian, ngoan ngoãn lưu lại bên cạnh ta, ta có thể chỉ điểm ngươi tu hành một chút, ngươi ở Tiệt Thiên Bi lĩnh hội đồ vật, còn cần con đường rất dài phải đi.

- Vì cái gì đối với ta tốt như vậy?

Băng Ngữ Hạ có chút hiếu kỳ, nhìn lấy Lý Thất Dạ nói ra. Nàng cũng không phải không biết Lý Thất Dạ, người bình thường, coi như là thiên tài, dạng thiên tài giống nàng này, Lý Thất Dạ cũng chưa chắc có thể nhìn vừa mắt, hơn nữa, nàng cũng rõ ràng, muốn được Lý Thất Dạ lọt mắt xanh, cái kia nhất định phải trả giá đắt.

- Bởi vì ta thích ngươi.

Lý Thất Dạ vừa cười vừa nói.

- Thôi đi, lời nói này quỷ mới tin tưởng.

Băng Ngữ Hạ đương nhiên không tin mị lực của mình sẽ lớn đến loại tình trạng này, Lý Thất Dạ căn bản không thiếu nữ nhân, điểm này nàng vẫn là tự mình biết rõ.

- Không có gì, có lẽ hôm nay ta tâm tình tốt.

Lý Thất Dạ đưa tay nhẹ nhàng vuốt gương mặt của Băng Ngữ Hạ, mặc dù nàng là nữ giả nam trang, nhưng mà, y nguyên xinh đẹp như vậy.

- Lại hoặc là, ta rất thích ngươi thẳng thắn này đi.

Lý Thất Dạ nhàn nhã vừa cười vừa nói, nói đến đây, trong lòng của hắn không khỏi nhẹ nhàng thở dài một tiếng.

Đưa tiễn Nhân Vương, để hắn nhớ tới không ít sự tình, nhìn thấy Băng Ngữ Hạ, hắn cũng không khỏi nghĩ đến Băng Vũ Tiên Đế năm đó, cái này khiến trong lòng hắn không khỏi hơi xúc động, thời gian luôn luôn vô tình như vậy, nhưng, lại lưu cho hắn rất nhiều rất nhiều thứ.

- Có tâm sự phải không?

Lúc này, Băng Ngữ Hạ không khỏi nhìn lấy Lý Thất Dạ, không mất ôn nhu nói. Đừng nhìn Băng Ngữ Hạ bình thường luôn ưa thích nữ giả nam trang, có khi còn như nam nhi, nhưng mà, nhiều khi nàng vẫn là rất cẩn thận, thậm chí là có ôn nhu không nói được.

Ở thời điểm này, Băng Ngữ Hạ bắt được cô đơn lóe lên một cái rồi biến mất trong mắt Lý Thất Dạ kia.

- Tâm sự thật không có.

Lý Thất Dạ nhàn nhạt nở nụ cười, nói ra:

- Có lẽ, ta thật có chút già, cuối cùng là hơi đa sầu đa cảm.

- Cắt…

Băng Ngữ Hạ một quyền đánh vào trên bờ vai Lý Thất Dạ, nói ra:

- Ngươi điểm ấy niên kỷ cũng dám xưng già, không biết xấu hổ.

Lý Thất Dạ nhìn lấy Băng Ngữ Hạ, không khỏi nở nụ cười, cũng không có nói cái gì.

- Công tử, Mai tiên tử muốn gặp ngươi.

Lúc này, Trần Bảo Kiều tiến đến, nói với Lý Thất Dạ.

Lý Thất Dạ đập mông đẹp của Băng Ngữ Hạ, nói ra:

- Được rồi, đi thôi, ngươi muốn đưa ta nhân tình, nhớ rõ lần sau khiêng kiệu cho ta.

Đế Bá - Chương 1623: Băng Ngữ Hạ Mỹ Lệ.