Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

Đế Bá - Chương 1589: Phệ Đà Kim Cương. (1)

- Người xuất gia, tứ đại giai không, ngoại trừ một tấm bồ đoàn đang ngồi, không có vật gì khác nữa.

Phệ Đà Kim Cương hợp thành chữ thập nói ra.

Lý Thất Dạ nhẹ nhàng lắc đầu, nói ra:

- Ngươi có vật gì hay không, ta lười hỏi đến, Phệ Đà, hôm nay ta đến, cùng ngươi muốn đồ vật là món đồ năm đó ngươi ở Đế Ma tiểu thế giới lấy được kia.

Nghe nói như thế, Phệ Đà Kim Cương mở ra phật mục, hai đạo ánh mắt bén nhọn lóe lên, sau đó lại biến mất, hắn nhẹ nhàng lắc đầu, nói ra:

- Thượng sư nói, bần tăng nghe không rõ, người xuất gia, tứ đại giai không, thân không có vật gì khác.

- Phệ Đà, ta kiên nhẫn có hạn, hôm nay, ta nhất định phải cầm tới đồ vật này.

Lý Thất Dạ chậm rãi nói ra.

Phệ Đà Kim Cương không tức giận, nhẹ lắc đầu, nói ra:

- Thượng sư, đây là ép buộc, bần tăng thân không có vật gì khác, lại càng không biết món đồ gì kia!

- Phệ Đà, ta với ngươi ngồi xuống nói chuyện, vậy liền đại biểu hôm nay ta không muốn động thủ, nếu như ngươi không giao ra, hậu quả liền không cách nào tưởng tượng.

Lý Thất Dạ nói.

- Thượng sư đây là uy hiếp sao?

Hai mắt Phệ Đà Kim Cương mãnh liệt, Kim Cương chi uy bức người, nói ra:

- Người xuất gia, bất động giận dữ, nhưng, Kim Cương giận dữ, tất xuất thủ phục ma.

- Xuất thủ phục ma?

Lý Thất Dạ không khỏi nở nụ cười, cười nói ra:

- Phệ Đà a Phệ Đà, ngươi nói ai mới là ma đâu? Bỏ xuống đồ đao, lập địa thành Phật? A, lời này chính ta ngẫm lại cũng mắc cười.

Nói xong, Lý Thất Dạ nhìn lấy Phệ Đà Kim Cương, nói ra:

- Phệ Đà, từ trong miệng ngươi nói ra hai chữ “phục ma” này, chính ta cũng cười phun ra. Ngươi hôm nay là Phệ Đà Kim Cương cũng tốt, là Phệ Đà Ma Vương quá khứ cũng được. Nói thật, ta đều lười đi quản, hôm nay ta đến, chỉ cần món đồ kia, sau đó liền đi, ta không muốn lại đi dây dưa.

- Tôn giá là người phương nào!

Lúc này, hai mắt Phệ Đà Kim Cương mãnh liệt, nhìn chằm chằm Lý Thất Dạ, giờ phút này, ánh mắt của hắn phóng tới, tựa như một Kim Cương trấn áp ở trong lòng người khác.

- Ta là người phương nào có trọng yếu không? Coi như ta nói ra, cũng sẽ dọa ngươi nhảy một cái.

Lý Thất Dạ nhàn nhạt nói ra:

- Đem món đồ kia giao ra, ta coi như sự tình gì đều không phát sinh, bằng không thì, đừng nói là ngươi thành Kim Cương, coi như là thành Phật, ta cũng sẽ để ngươi vĩnh viễn ở vào Địa Ngục!

- A Di Đà Phật, hôm nay bần tăng muốn xuất thủ phục ma!

Phệ Đà Kim Cương hai mắt phát lạnh, lúc này, Kim Cương chi uy có thể nghiền ép hết thảy, coi như là Thánh Hoàng ở chỗ này, cũng sẽ lập tức té quỵ dưới đất.

- Phệ Đà, ta kiên nhẫn có hạn, nếu như ngươi không giao ra món đồ kia, hậu quả chính ngươi tưởng tượng một chút.

Lý Thất Dạ nhàn nhạt nói ra:

- Năm đó, ta đồ Phệ Đà quốc của ngươi, máu chảy ba năm! Nếu như nói, ngươi cảm thấy đó là một trận tai nạn, như vậy, hôm nay ta xuất thủ, đây mới thực sự là tai nạn, ta sẽ để cho ngươi tại Địa Ngục ngốc một đời, vĩnh thế không được siêu sinh!

- Ngươi…

Phệ Đà Kim Cương lập tức đứng lên, trợn mắt nhìn tới! Phật uy đáng sợ trong nháy mắt bộc phát, hắn nhìn chằm chằm Lý Thất Dạ, nghiêm nghị quát lên:

- Ngươi, ngươi chính là ác ma kia… Âm Nha!

- Ác ma?

Lý Thất Dạ nở nụ cười, nói ra:

- Phệ Đà, ngươi còn không có tư cách gọi ta ác ma, không sai, ta đồ Phệ Đà quốc của ngươi. Ta là ác ma, vậy ngươi là cái gì? Phệ Đà quốc các ngươi là cái gì? Các ngươi ngay cả ác ma cũng không có tư cách được xưng tụng, chí ít, ta tôn ác ma này là quang minh chính đại đem các ngươi giết sạch, để cho các ngươi muôn đời không thể xoay người!

- Các ngươi thì sao, các ngươi là cái gì?

Lý Thất Dạ chỉ là lãnh đạm liếc Phệ Đà Kim Cương một chút, nói ra:

- Các ngươi chẳng qua là một đám quỷ vật bẩn thỉu mà thôi, ăn thịt người, uống máu người, lột da người, xây một cái Phệ Đà quốc, đem ngàn vạn phàm nhân coi như sâu kiến, coi như đồ ăn, dùng bạch cốt của bọn hắn dựng thành cung điện? Các ngươi là cái gì, nói thật ra, Phệ Đà, ngươi ngay cả tư cách nhập Nhân tộc cũng không có, trong mắt ta, ngươi là quỷ vật đê đẳng nhất mà thôi, Nhân tộc không có sinh linh buồn nôn như ngươi!

Trong lúc nhất thời, Phệ Đà Kim Cương lồng ngực chập trùng, cả người tâm tình chập chờn, hắn đã là một Kim Cương, đã sớm chặt đứt hồng trần! Nhưng mà, hôm nay tâm tình hắn chập chờn mười phần kịch liệt.

- Âm Nha, ngươi giết vợ ta, đồ tử tôn ta, diệt cả nhà ta!

Phệ Đà Kim Cương không khỏi nghiêm nghị kêu lên.

- Vậy thì thế nào.

Lý Thất Dạ cũng chẳng muốn lại liếc hắn nhiều một cái, nói ra:

- Phệ Đà, ngươi là Phệ Đà Ma Vương năm đó cũng tốt, Kim Cương hôm nay cũng được. Ngươi năm đó hoành hành Cửu Giới, danh xưng Thần Hoàng vô địch, không người nào dám động tới ngươi, nhưng, ngươi trong mắt ta, chẳng qua là một con kiến hôi mà thôi!

- Không sai, ta diệt toàn môn ngươi, ta giết sạch con cháu của ngươi, giết vợ con ngươi!

Lý Thất Dạ lười biếng nói ra:

- Vậy thì thế nào, ta lười đi nói thay trời hành đạo, ta cũng lười đi nói thân mang chính nghĩa, ta chỉ muốn nói, các ngươi một đám giòi bọ trong ao phân này, không có tư cách xếp vào trong Nhân tộc, cho nên, ta nhìn các ngươi không vừa mắt, liền giết sạch cả nhà ngươi!

Nói đến đây, lúc này Lý Thất Dạ mới lười biếng nhìn Phệ Đà Kim Cương một chút, nói ra:

- Phệ Đà, ngươi thật cho là ngươi có thể thoát khỏi lòng bàn tay của ta sao? Nói cũng cười chết người, ngươi chẳng qua là chó nhà có tang mà thôi, đến bước đường cùng, ở trong tuyệt cảnh đã là tuyệt vọng giống như một con kiến hôi gào khóc, cuối cùng đột nhiên muốn làm người tốt, muốn bỏ xuống đồ đao, muốn quay đầu trở lại!

- Nói đến cũng cười chết người, làm ác ma một đời, đột nhiên có một ngày muốn làm người tốt.

Lý Thất Dạ nở nụ cười, lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn, nói ra:

- Ngươi biết không? Năm đó nếu như không phải Phật Chủ Phật quốc vỗ ngực hướng ta cam đoan, ngươi đã một lòng hướng thiện, tuyệt đối sẽ không sát sinh, tuyệt đối sẽ làm đến ngay cả một con kiến hôi cũng không tổn thương, ta đã sớm đem ngươi đinh nhập Địa Ngục, để ngươi muôn đời không được siêu sinh, coi như là Táng Phật cao nguyên, cũng che chở không được ngươi!

Nghe được lời nói dạng này, phật quang trên người Phệ Đà Kim Cương nhất thời sáng tối chập chờn, sắc mặt của hắn âm tình bất định, hắn đứng ở nơi đó, thần thái biến hóa khó lường.

Cuối cùng, Phệ Đà Kim Cương đặt mông ngồi lại trên bồ đoàn, hợp thành chữ thập, dài tuyên Phật hiệu:

- Thiện tai, thiện tai, ngã phật từ bi, sai lầm, sai lầm. . .

Không ngờ ở giữa, cặp mắt của hắn rơi xuống nước mắt.

Lý Thất Dạ nhìn Phệ Đà Kim Cương một chút, nhàn nhạt nói ra:

- Táng Phật cao nguyên thật sự là khó lường, lại đem một khỏa ma tâm độ hóa thành phật tâm, xem ra, ngươi thật sự là đắc đạo, hôm nay ta sẽ không giết ngươi.

Đế Bá - Chương 1589: Phệ Đà Kim Cương. (1)