Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

Đế Bá - Chương 1560: Bí Mật Của Quá Khứ. (1)

- Chỉ điểm!

Trung Châu công chúa quát chói tai một tiếng, lớn tiếng lạnh lùng nói:

- Đúng, đúng, không sai, Tiên Đế đạo sư vĩ đại chỉ điểm ta, đó là vinh hạnh của ta, ngoại trừ cái này, liền rốt cuộc không có thứ khác!

Lý Thất Dạ nhìn Trung Châu công chúa trước mắt, lúc này, nàng là rất kích động, hoa sen sáng tối chập chờn, toàn bộ Ngân Hà đều lay động.

Lý Thất Dạ hít thở một cái thật sâu, thản nhiên nghênh tiếp ánh mắt của Trung Châu công chúa, nghiêm túc nói ra:

- Tại năm đó, ngàn sai vạn sai, đều là lỗi của ta, hôm nay ta tới nơi này, ta là ôm thành tâm tới.

Trung Châu công chúa ngồi ở chỗ đó, trầm mặc không nói, thần thái băng lãnh, cũng không biết trong nội tâm nàng suy nghĩ gì.

- Hắc…

Cuối cùng, Trung Châu công chúa cười lạnh một tiếng, lạnh lùng nói ra:

- Sở Vân Thiên, hắc, ngươi gọi Sở Vân Thiên cũng tốt, Âm Nha cũng được, coi như là Lý Thất Dạ, vậy cũng không quan trọng! Nhưng, ta xưa nay không tin tưởng ngươi, ngươi rõ chưa?

Lý Thất Dạ không khỏi trầm mặc một chút, hắn không phản bác được, hiểu lầm trong này, không phải dăm ba câu có khả năng giải quyết, nếu không, liền sẽ không kéo dài trăm ngàn vạn năm.

- Thành tâm…

Trung Châu công chúa cười lạnh, nói ra:

- Tại năm đó, là ai vô thanh vô tức rời đi Trung Châu cổ triều! Ta biết, đó là bởi vì ta căn bản không biết đầu Ngân Hà này giấu kín nơi nào, cho nên, đối với ngươi mà nói, ta đã không có giá trị lợi dụng, cho nên, ngươi liền vô thanh vô tức biến mất, lưu lại một nữ hài đau khổ chờ đợi.

- Đáng tiếc, nữ nhân vô tri này còn tưởng rằng nam nhân gọi Sở Vân Thiên kia sẽ trở về!

Trung Châu công chúa nói đến đây, cười cũng không cười nổi, thần thái ở giữa có yêu hận nói không hết.

- Nếu như ngươi cho rằng như vậy, ta cũng không có cách nào.

Lý Thất Dạ nói ra:

- Năm đó ta rời đi, một, đích thật là bởi vì ta không tìm được đồ vật này, ta đã biết, thứ này căn bản không phải giấu ở Trung Châu cổ triều các ngươi; hai, ta rời đi Trung Châu cổ triều, đó là bởi vì Trung Châu cổ triều đã không an toàn, Thiên Đồ đã đối với Trung Châu cổ triều các ngươi mài đao xoèn xoẹt.

- Có đúng không. Tiên Đế đạo sư vĩ đại cho tới nay đều là chính xác, mặc kệ là lúc nào, đều có đầy đủ lý do vô cùng.

Trung Châu công chúa cười lạnh nói ra, thần thái ở giữa đều là mỉa mai.

Lý Thất Dạ lắc đầu, nói ra:

- Nếu như ngươi cho rằng như vậy, chỉ có thể nói ngươi đối với ta không có chút nào hiểu rõ, nếu như ta thật muốn biến mất, ngươi vĩnh viễn không có khả năng tìm tới ta, tựa như về sau Sở Vân Thiên kia. Ta một mực quan tâm an nguy của ngươi, nếu không, ta liền sẽ không để cho người mạo hiểm đưa tin qua cho ngươi, để ngươi rời đi Trung Châu cổ triều!

Nghe được Lý Thất Dạ nói, Trung Châu công chúa vốn là lạnh lùng hai con ngươi lập tức phát sáng lên. Là đặc biệt xinh đẹp, nàng không khỏi lầm bầm nói ra:

- Không sai, ta thu được tin, hẹn nhau ở Mai Hoa Ổ!

Nhưng mà, nói đến đây, thần thái của Trung Châu công chúa lại lạnh xuống, lạnh như băng nhìn lấy Lý Thất Dạ, lạnh lùng nói ra:

- Nhưng, người gọi Sở Vân Thiên kia, chưa từng xuất hiện tại Mai Hoa Ổ! Ha ha, kia bất quá là một trò lừa đảo mà thôi, cả tràng đều là một cái âm mưu! Chỉ có một nữ nhân tên là Bộ Liên Hương mới sẽ ngây ngốc tin tưởng!

- Ta không có đi, ta không vì chính ta biện hộ.

Lý Thất Dạ nói ra:

- Không sai, lúc ấy ta ở Thiên Linh giới, ta chỉ để tâm phúc đưa tin cho ngươi, hẹn ngươi đến Mai Hoa Ổ, ta chỉ là muốn ngươi rời xa Trung Châu cổ triều, bởi vì trống trận đã vang lên, một trận tuyệt thế đại chiến đã kéo ra màn che, coi như về sau Thiên Đồ không có diệt Trung Châu cổ triều các ngươi, ta cũng sẽ mang binh đi đánh Trung Châu cổ triều các ngươi.

- Phải, ngươi là đại cứu tinh, Cửu Giới thánh nhân. Cứu được Cửu Giới…

Trung Châu công chúa cười lạnh nói ra.

- Cái này không trọng yếu.

Lý Thất Dạ lắc đầu, nói ra:

- Mặc kệ ngươi nhìn ta thế nào. Nhưng mà, ranh giới cuối cùng của ta vĩnh viễn sẽ không thay đổi, ta sẽ để cho Cổ Minh biến mất khỏi Cửu Giới, mặc kệ ai cùng Cổ Minh hợp tác, ta đều sẽ diệt hắn, không ai có thể chống đỡ được bước tiến của ta, nếu như nói, ngươi cảm thấy ta bởi vì ngươi mà không đưa binh diệt Trung Châu cổ triều, vậy liền mười phần sai, ở trước mặt ranh giới cuối cùng, ta sẽ không vì bất luận kẻ nào mà nhượng bộ!

Nhìn lấy Trung Châu công chúa, Lý Thất Dạ thản nhiên nói:

- Ngươi muốn nhìn ta thế nào đều được, lừa đảo, đao phủ, đồ tể, hoặc là đại cứu tinh như lời ngươi nói, ngươi có thể chế giễu ta, khinh bỉ ta, đối với ta chẳng thèm ngó tới, đều có thể, ta chỉ muốn cho ngươi biết, ranh giới cuối cùng của ta, sẽ không bởi vì ngươi mà thay đổi!

Đối với Lý Thất Dạ nói như vậy, Trung Châu công chúa lạnh lùng ngồi ở chỗ đó, trầm mặc thật lâu, không nói lời nào.

- Ta không quan tâm cái này, Trung Châu cổ triều cũng tốt, Cổ Minh cũng được, ta không quan tâm!

Trung Châu công chúa trong lúc nhất thời vì đó thất thần, cúi đầu, lầm bầm nói ra:

- Dạng chiến tranh này, ta không muốn biết, cũng không muốn đi biết!

Nói đến đây, Trung Châu công chúa ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn chằm chằm Lý Thất Dạ, cười lạnh nói ra:

- Nhưng, ngươi cuối cùng vẫn lừa ta, ha, ha, ha, Sở Vân Thiên, Sở Vân Thiên chết rồi, chỉ là một tin tức mà thôi, ta không có gặp thi cốt của hắn, không có gặp bất kỳ vật gì của hắn, ngay cả hình bóng cũng không nhìn thấy, nhưng mà, một nữ nhân ngu ngốc lại tin tưởng, đau khổ truy tầm cả một đời, vẫn muốn biết hắn chết ở đâu, thi cốt của hắn chôn ở nơi nào, vẫn muốn biết là ai giết hắn, vẫn muốn vì hắn báo thù rửa hận. . .

Nói đến đây, khóe mắt nàng không khỏi ướt, nàng cười lành lạnh nói ra:

- Chỉ có nữ nhân ngốc kia mới có thể tin tưởng, tin tưởng một người căn bản là không tồn tại, vì một cái âm mưu dạng này, một nữ nhân vào Thiên Cổ Thi Địa, thành Địa Tiên! Bởi vì nữ nhân ngu ngốc này hi vọng có một ngày tìm tới thi cốt của Sở Vân Thiên!

Trong lúc vô tình, một giọt nước mắt, từ khóe mắt của nàng chậm rãi trượt xuống.

- Đúng, đúng là một trận âm mưu.

Lý Thất Dạ bất đắc dĩ nói ra:

- Năm đó ngươi vì tìm Sở Vân Thiên, ngươi đã đem tọa hạ Đại tướng của ta đuổi đến độn thiên nhập địa! Kết thúc trận truy đuổi không cần thiết này, chỉ có để Sở Vân Thiên biến mất, nhưng, ta không nghĩ tới chính là, ngươi lại vẫn muốn biết Sở Vân Thiên chôn ở đâu!

- Sở Vân Thiên, không, Âm Nha, không, Lý Thất Dạ, ngươi vẫn luôn là lừa đảo!

Trung Châu công chúa cười lạnh, nói ra:

- Nếu như ngươi không phải lừa đảo, ngươi hẳn là nói cho ta biết chân tướng!

Lý Thất Dạ không khỏi bắt đầu trầm mặc, qua một hồi lâu, thản nhiên nghênh tiếp ánh mắt của Trung Châu công chúa, gật đầu nói ra:

- Đúng, ta là lừa đảo, đây hết thảy lỗi, đều là nguyên nhân bắt nguồn từ ta, cho nên, hôm nay ta đến, là muốn kết thúc chuyện này.

Đế Bá - Chương 1560: Bí Mật Của Quá Khứ. (1)