Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

CON DÂU NHÀ HỌ HOÀNG - Chap 30:

NGOẠI TRUYỆN (FULL)

-Thanh Tịnh…dậy trễ học rồi con gái.
-Thanh Tịnh….
Tiếng gọi bên tai là cô giật mình tỉnh dậy, từ từ mở mắt ra nhìn xung quanh phòng một lượt mới giật mình ngồi dậy, nhìn thấy ba mình đang đứng trước mặt cô đưa tay vỗ vỗ thật mạnh vào hai bên má .
-Con làm gì thế.. định không đi học hay sao mà còn nằm ngủ
Thanh Tịnh nhìn ba mình hỏi ngu ngơ
-Con đang ở đâu
Lão đại cú nhẹ vào trán cô
-Ở nhà chứ ở đâu , mà con ngủ mơ thấy gì mà khóc ghê vậy. Ba gọi mãi con mới chịu tỉnh dậy
Cô sờ tay lên là một khuôn mặt ướt đẫm nước mắt, bất giác miệng cô gọi
-Cậu….
-Cậu nào, thôi dậy rửa mặt rồi tiện đường ba đưa con đến trường.
Không nói gì cô nhanh nhảy tót xuống giường chạy xuống nhà gọi lớn
-Mai Hoa..Mai Hoa em ở đâu rồi
Mai Hoa từ sân chạy vào lên tiếng
-Em đây chị làm gì mà gọi lớn thế.
Thanh Tịnh nhìn lên trên lầu rồi nhanh kéo tay Mai Hoa ra vườn hoa ngồi xuống bàn.
-Chị làm gì mà mặt căng thẳng thế.
-Em còn nhớ gì không
-Nhớ gì là nhớ gì , hôm nay chị lạ lắm nha.
-Thì việc chúng ta quay ngược thời gian về thời xa xưa thập niên 70
Mai Hoa cười lớn đưa tay lên sờ trán Thanh Tịnh.
-Chị vẫn còn bị mớ ngủ à, chuyện đó chỉ có ở trong phim thôi ngoài đời làm gì có chuyện đó xảy ra.
-Em không nhớ gì hết sao ?
Mai Hoa lắc đầu cười trêu Thanh Tịnh
-Không phải là em không nhớ mà chị bị ảo tưởng hay lúc tối chị ngủ mơ đến giờ vẫn còn bị ám ảnh.
Cô ngồi đó thất thần không lẽ đó là giấc mơ thật, nhưng tại sao nó lại chân thật đến như vậy và hơn nữa cảm xúc cô về cậu vẫn nguyên vẹn, tim cô vẫn thấy nhói khi nghĩ đến người đàn ông đó. Cô ôm ngực tự nhiên nước mắt chảy ra cô nhớ người đàn ông trong giấc mơ đó, nhớ đến quặn lòng.
-Chị bị gì vậy..sao lại khóc đừng làm em sợ nha.
-Chị nhớ người đàn ông đó , người đàn ông trong giấc mơ.
-Chị điên rồi, nhớ một người không tồn tại hay chị bị ma nhập…em phải đi nói lão đại.
Cô giữ tay Mai Hoa lại nét mặt buồn bã
-Chắc chị điên thật rồi..yêu một người trong giấc mơ ..chị phải làm sao để quên đây. Người đàn ông đó chị rất yêu.
Mai Hoa tròn mắt nhìn Thanh Tịnh mà không tin vào mắt mình, chỉ sau một đêm mà cô đã trở thành một người khác hoàn toàn, lại đi yêu một người trong giấc mơ khiến ai cũng phải lo lắng. Lão đại biết chuyện đã mời một bác sĩ tâm lý đến chẩn đoán bệnh cho cô, sau một hồi trò chuyện và áp dụng tất cả các phương pháp vị bác sĩ kia cũng hết sức ngạc nhiên bởi sâu trong tiềm thức của cô có chứa một ký ức gì đó rất mạnh liệt, không một ai có thể xâm nhập vào. Về vấn đề này rất khó lý giải ngay cả vị bác sĩ kia cũng hết sức ngạc nhiên và tò mò muốn biết ký ức đó là gì trước giờ chưa gặp trường hợp nào đặc biệt như cô. Mời biết bao nhiêu bác sĩ thậm chí là chuyên gia hàng đầu về lĩnh vực này nhưng tất cả đều bó tay, tất cả các phương pháp từ đơn giản đến phức tạp đều không thể xâm nhập vào trong tiềm thức đó. Chỉ có cách xâm nhập vào được biết cái đó là cái gì thì may ra mới chữa khỏi bệnh cho cô.
Mỗi ngày cô vẫn cứ ôm nỗi nhớ nhung đó đến hao gầy, nhiều người nói cô bị bệnh ảo giác nhưng chỉ có cô mới biết mình bị gì, cô không bị bệnh gì cả chỉ là nhớ một người không tồn tại . Nhìn cô suốt ngày buồn bã ủ rũ thế này Mai Hoa cũng thấy lo lắng, mỗi ngày trò chuyện thường xuyên với cô hơn nhưng kết quả vẫn như vậy cô vẫn ôm mộng người đàn ông lạ kia .
-Ngày rằm tháng 7 hội ngộ tương phùng .
Thanh Tịnh giật mình tỉnh dậy, với tay bật đèn mồ hồi chảy ra ướt hết một mảng áo. Ngồi nhớ lại hình như trong giấc mơ cô đã nghe thấy tiếng bà lão kia, đầu óc cô như quay cuồng, rốt cuộc mọi chuyện là như thế nào , đây có thật sự chỉ là một giấc mơ, tại sao người đàn ông đó lại thật đến vậy.
Bẵng đi một thời gian, tâm lý Thanh Tịnh đã dần ổn định nhưng nỗi nhớ nhưng về người đó vẫn chưa thể nguôi đi một chút nào. Hằng ngày cô vẫn cùng Mai Hoa đến lớp, hết đi chơi rồi mua sắm để tâm trạng cô được thoải mái hơn. Tối hôm nay trời mát mẻ đi bộ trên đường nhìn những cặp đôi nắm tay nhau đi trong hạnh phúc , nỗi nhớ trong nhớ da diết hơn, người đàn ông đó thật sự rất ấm áp. Nhìn sang bên kia đường một hình ảnh quen thuộc vừa thoát qua tầm mắt , cô nhanh chạy băng qua được mặc kệ cho dòng xe đang chạy đến mà gọi lớn
-Cậu ơi..em bên này…em ở đây cậu .
Tiếng xe dừng lại đột ngột nghe đến chói tay , cô ngã xuống đường còn một tí nữa là đụng phải, Mai Hoa nhanh chạy đến đỡ cúi đầu xin lỗi rối rít
-Dạ xin lỗi…xin lỗi ạ….
-Muốn chết hay sao mà đi đứng kiểu đó.
-Dạ xin lỗi…
Dìu cô đến ghế bên đường ngồi xuống ánh mắt cô cứ nhìn về mãi hướng bóng hình kia.
-Chị làm sao..khi không lại băng qua đường đột ngột như thế, tí nữa là xảy ra tại nạn rồi.
-Chị vừa nhìn thấy người đó…chị nhìn thấy cậu.
Mai Hoa thở dài nắm chặt tay Thanh Tịnh mà trấn an.
-Chị lại thế nữa rồi…người đàn ông đó chỉ trong giấc mơ điên khùng của chị thôi…hoàn toàn không tồn tại chị tỉnh lại đi..không ai đi yêu người trong giấc mơ cả.
Cô ôm ngực đau đến quặn lòng.
-Chị điên thật rồi.
Tình yêu là thứ gì làm cho con người ta hạnh phúc đó rồi cũng đau khổ đó, trong khi cô còn không biết người mà mình thương có thật sự tồn tại hay không.
Ngồi trong ngồi mặc kệ ai làm gì đó làm cô ngồi đó nhì ra ngoài trời, một Thanh Tịnh nhộn nhịp , hoạt bát trước đây không còn nữa, trên gương mặt đó chỉ còn lại là một nỗi u buồn.
-Ê Tịnh nghe nói hôm nay có giảng viên mới thay thế cho cô Hải đấy.
-Uk
-Nghe nói thầy mới đẹp trai mà men lì lắm đó
-Uk
-Mày hôm nay sao như người mất hồn thế, mọi khi nghe trai đẹp là mắt sáng hơn sao mà.
Cô không nói gì thêm tay chống cằm ngồi thở dài nhìn lên bầu trời.
-Cả lớp đứng
Mai Hoa thúc mạnh vào người cô cúi xuống nói nhỏ
-Thầy vào rồi kìa chị.
Thanh Tịnh đứng lên mà người không có tí gì gọi là sức sống, mặt cúi gầm xuống bàn người uể oải.
-Chào cả lớp tôi là Đinh Tùng kể từ ngày hôm nay chính thức đảm nhiệm bộ môn này .
Giọng nói cùng cái tên làm cô như bừng tỉnh, mắt mở to hết cỡ ngẩng mặt lên nhìn người đàn ông đang đứng trên bục cười tươi kia, cô đứng hình trong vài giây tim như ngừng đập khóe mắt đã lưng lưng nước mắt.
-Cậu…..
-Chị sao vậy ?
Cô quay sang nhìn Mai Hoa hỏi gấp
-Hôm nay là ngày bao nhiêu
-12/8
-Chị hỏi ngày âm
-Hôm nay là rằm tháng 7
Cô ôm miệng mà bậc khóc , cảm xúc như vỡ ào
-Người đó xuất hiện rồi…cậu thật sự đã đến tìm chị.
Mai Hoa mặt nghệch ra vẫn chưa hiểu ra chuyện gì, nhìn lên về phía thầy rồi hỏi lại cô
-Ý chị nói thầy kia chính là người đàn ông đó.
Cô gật đầu khẳng định trong hạnh phúc
-Chính là cậu ..người mà chị ngày đêm thương nhớ.
Lần này thì chính Mai Hoa là người ngạc nhiên, chuyện gì đang xảy ra thế này cứ như phim vậy, người đàn ông trong giấc mơ thật sự tồn tại hay sao thật khó tin nhưng sự thật vẫn đang diễn ra.
-Chúng ta vào bài giảng tiếp theo các bạn chú ý lắng nghe.
Tiếng thầy vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ kia, lớp trở nên im lặng chỉ còn mỗi tiếng của thầy, giọng nói quen thuộc mà cô nhớ đến quặn lòng. Cô chỉ muốn ngay bây giờ chạy lên mà ôm chầm lấy cậu , cô muốn nói rằng “ Em nhớ cậu đến điên lên được “ nhưng cũng phải kìm chê cảm xúc của mình.
Tan học tất cả sinh viên đều ra khỏi lớp cô bảo Mai Hoa cứ về trước, Thanh Tịnh đứng ở cửa đứng chờ thầy mà lòng thấy hồi hộp, không biết người đó có nhận ra cô hay chỉ mỗi cô là thầm thương. Đinh Tùng bước ra khỏi lớp còn chưa biết chuyện gì đã bị bàn tay Thanh Tịnh nắm chặt kéo lên thẳng trên sân thường. Đến nơi như không thể kìm chế được nỗi nhớ nhung bao ngày, cô vòng tay ôm chầm lấy thầy, nước mắt chảy dài , cô khóc vì hạnh phúc .
-Em chờ cậu đã lâu rồi.
Đinh Tùng đứng hình trong vài giây vẫn chưa kịp phản ứng gì đứng yên như vậy cho cô ôm , giật mình thầy vội nới lỏng tay cô ra thụt lùi lại phía sau. Giọng hơi bối rối bởi cái ôm bất ngờ vừa rồi của cô
-Hình như có sự hiểu nhầm gì ở đây phải không ? Em là sinh viên của thầy nào
-Em là Thanh Tịnh là vợ của cậu.
Thầy xoa đầu cô, cười nhẹ nhàng.
-Thanh Tịnh cái tên rất hay ….nhưng mà thầy có vợ rồi….chúc em tìm được một nửa của mình. Em xinh lắm.
Câu nói của Đinh Tùng một lần nữa làm trái tim cô tan nát, cô cũng đoán được là thầy sẽ không nhận ra có lẽ chỉ mỗi mình cô là ôm lấy nỗi đau này. Nhìn Đinh Tùng rời bước đi cô ôm lấy ngực không thể thở được, hít lấy một hơi thật sâu đưa hai tay lên quẹt nhanh dòng nước mắt đuổi theo đứng trước mặt thầy mà tuyên bố dứt khoát.
-Dù mơ hay là thật thì mãi mãi thầy chỉ thuộc về mỗi mình em.
Nói rồi cô quay mặt đi chưa bao giờ kiên quyết như lần này, Đinh Tùng đứng đó nhìn theo, vừa rồi nhìn sâu vào trong mắt cô , anh ta cảm nhận gì đó rất thân quen nhưng không thể nào biết đó là cảm xúc gì.
Vừa về đến nhà cô đưa một tấm hình cho đàn em của lão đại nói
-Trong ngày hôm nay tôi cần thông tin đầy đủ về người đàn ông trong bức ảnh này.
-Dạ cô chủ.
NGOẠI TRUYỆN ( Cập nhập tiếp theo ) FULL
Cầm tập tài liệu trên tay cô mỉm cười , nhìn mãi hình thầy trên tay.
-Cậu cũng khéo nói dối lắm vẫn còn độc thân em vẫn còn cơ hội. Cậu hãy đợi em chinh phục cậu lại một lần nữa.
Sáng này Thanh Tịnh dậy thật sớm, quần áo tươm tất chuẩn bị đến trường, trông cô có sức sống hẳn với mọi ngày. Hôm nay có tiết thực hành trên máy, ngồi trong lớp mà cứ nhìn ra ngoài mong ngóng thầy mãi. Từ xa một bóng hình quen thuộc , không hiểu sao nhìn cậu trong áo sơ mi trắng quần tây lại cuống hút đến như vậy, một lần nữa làm thổn thức trái tim cô
-Cả lớp ngồi, chúng ta thực hành luôn bài số 5 nhé.
Nhìn xung quanh thấy ai cũng cặm cụi làm bài, cô nhìn lên thấy thầy đang nhìn vào màn hình laptop , Thanh TỊnh nhanh cúi xuống cắt một số dây trong ở đằng đằng sau máy. Ngồi dậy sửa lại đầu tóc quần áo rồi cũng gọi lớp.
-Thầy ơi…máy em bị hư rồi.
Đin Tùng nhìn xuống lớp nhìn thấy cô đứn lên thầy cũng vui vẻ đi xuống dưới chỗ bàn cô , giọng nghe mà ấm hết cả người.
-Máy em bị làm sao ?
-Tự nhiên màn hình nó tắt cậu…à không màn hình nó không lên thầy.
-Em đứng sang bên để thầy xem.
Cô thụt lùi ra sau , thầy cúi người xuống gầm bàn kiểm tra, cô ra phía sau nhòm đầu vào
-Được chưa thầy.
Đinh Tùng giơ sợi dây điện trước mặt cô mặt giọng nghiêm
-Có phải em làm.
Cô gật gật đầu cười tươi vẫn là nụ cười làm say đắm lòng người đó, nụ cười đó làm Đinh Tùng phải đứng hình trong vài giây .
Tiếng chuông vang lên cô nhanh cất hết sách vở vào balo phóng nhanh ra ngoài nhà xe, nhìn trước nhìn đâm lủng lốp xe của mình. Thật ra xe này là cô mượn của đứa bạn chứ thường ngày là có người đưa đón. Nhìn thấy thầy từ trong đi ra cô nhanh dắt xe đi ra ngoài cổng trường, ai nhìn thấy cũng phải trố mắt nhìn theo, ngạc nhiên khi cô dắt con xe máy đi bộ trên đường, cái Linh bạn cùng lớp chạy xe sát đến lên tiếng
-Sao hôm nay cậu lại đi xe máy, mà xe bị lủng lốp rồi lên xe tớ đèo về.
Thanh Tịnh nhìn ra phía sau thấy xe thầy đang đi đến cô khua khua tay nói gấp
-Không cần đâu, tớ có việc cậu về trước đi, nhanh đi
Cô bạn tên Linh không hiểu chuyện gì cũng phóng xe về phía trước. Liếc nhìn ra đằng sau cô nhanh hạ chân chống ngồi xuống giả vờ sửa sửa gì đó. Xe máy thầy chạy đến nhìn thấy cũng dừng bên cạnh , bước xuống xe đi đến hỏi
-Xe em bị làm sao đấy ?
Cô ngẩng mặt lên nhăn nhó
-Bị lủng lốp rồi thầy
Thầy cười hỏi thẳng làm cô cũng phải ngượng
-Cái này cũng là tự tay em làm.
Cô cười mỉm hơi cúi mặt xuống mà khẽ gật nhẹ, thật tình thầy cũng tinh ý quá cơ. Đinh Tùng cười nhẹ lắc đầu không còn lời nào để nói.
-Để xe lại đây thầy đưa em về
Cô nghe mà sướng trong lòng, ngẩng mặt lên gật gật đầu.
-Cảm ơn thầy.
Ngồi ở đằng sau thầy mà lòng cô thấy ấm hơn rất nhiều, hơn thở quen thuộc này cứ như mới ngày hôm qua , nhưng bây giờ đã có khoảng cách giữa hai trái tim tưởng chừng như thuộc về nhau mãi mãi.
-Em làm những việc này để làm gì ?
Câu hỏi của cậu làm cô giật mình, để làm gì sao ? đơn giản chỉ vì cô yêu cậu .
-Chỉ là em muốn …gần hơi thở của thầy.
Xe đột ngột dừng lại giữa hai hàng cây bên đường, những chiếc lá rơi trên đôi vai nhỏ bé kia , Đình Tùng quay xuống nhìn cô tận sâu trong đôi mắt đó có thể cảm nhận được một tình yêu to lớn chất chứa trong đó đã từ lâu. Cô vòng tay qua eo ôm giữ chặt cậu ,ngẩng mặt lên nước mắt rưng rưng
-Không phải cậu nói sẽ không bao giờ buông tay em sao ?
Cô đưa bàn tay ra trước mặt Đinh Tùng ,giọng nghẹn đi
-Tay em đây ..tay của cậu đâu …..?
Không gian như ngừng quay, mọi thứ diễn ra quá bất ngờ không ai có thể thích ứng kịp, ngay cả cô cũng vậy mọi chuyện xảy ra như chỉ mới ngày hôm qua, ngủ dậy mọi thứ đã bị đảo lộn. Cô biết yêu từ khi nào có lẽ mãi chỉ là một bí ẩn.
-Chính cô gái kia….mau bắt nó lại.
Cả cô và Đinh Tùng quay đầu lại nhìn thấy một đám người hung dữ đang chạy đến. Cô nhận ra đó chính là đàn em của bọn người gấu báo kẻ thù cạnh tranh trong làm ăn của cô, đã nhiều lần muốn bắt cô mà không thành. Thanh Tịnh giọng gấp gáp đập mạnh vào lưng thầy
-Chạy đi thầy…cho xe chạy đi nhanh lên.
Đinh Tùng vẫn chưa hiểu chuyện gì cho xe nổ máy mà không được, hư lúc nào không hư lại hư đúng lúc nước sôi lửa bóng thế này.
-Xe không chạy mà họ là ai
-Người của giang hồ
Nhìn mặt thầy có vẻ còn hoài nghi cô khẳng định lại lần nữa
-Bọn họ là dân xã hội đen thật đó, chuyện này không nằm trong kế hoạch của em đâu.
Lời cô vừa dứt, bàn tay Đinh Tùng nắm chặt lấy bàn tay cô mà chạy về phía trước, mặc dù nguy hiểm ở phía sau nhưng sao cô lại thấy vui thế này, có cậu ở đây rồi thì cô không sợ gì cả. Bàn tay cậu một lần nữa đã nắm chặt lấy bàn tay cô .
Đinh Tùng cứ thế nắm chặt tay cô chạy về phía trước , mấy bọn người hung dữ kia vẫn đang đuổi theo phía sau.
-Bắt con nhỏ đó lại
Ngoảnh đầu nhìn lại phía sau thấy bọn chúng gần đuổi kịp cô vừa thở vừa nói
-Cứ thế này bọn chúng tóm được chúng ta mất.
- Cứ chạy đi , chạy theo tôi đừng buông tay.
Thanh Tịnh nhìn thầy mỉm cười , nhất định cô sẽ không bao giờ buông tay người đàn ông này một lần nào nữa.
-Chạy vào con hẻm kia.
Hai người đứng nép vào một bức tường hẹp , mặt đối mặt nhìn nhau chỉ còn một khe hở nhỏ hai môi có thể chạm vào nhau. Trong tình huống này tim cô lại bất loạn , bất loạn trước người đàn ông .
-Con nhỏ đó đi đâu rồi
- Tụi mày qua bên kia tìm , phải tìm bằng được nó cho tao.
Đứng trong này nhìn ra cô muốn thót tim ra ngoài , mấy bọn này nếu bắt được cô thì lão đại nhất định sẽ gặp rất rối.
-Không có đại ca.
-Tiếp tục tìm lục hết chỗ này lên nó chạy không xa đâu.
Từ trong lỗ hoang kia mấy con chuột thi nhau chạy ra xung quanh chân Thanh Tịnh, vì tính sợ chuột từ nhỏ nên cô sợ muốn đái cả ra quần , vừa định hét lên thì đã bị bàn tay Đinh Tùng bịt kín miệng lại.
-Shit cô muốn chết à.
Thanh tịnh lắc lắc đầu ánh mặt sợ hãi chỉ tay xuống phía dưới , Đinh Tùng nhìn thấy mấy con chuột cũng hiểu được gỡ tay nói nhỏ vào tai cô
-Sợ thì nhảy lên người tôi bế .
Cô gật gật đầu giờ phút này mà còn ngại ngùng gì nữa, hơn nữa những việc như thế này đã quá quen thuộc đối với cô . Không chần chừ cô nhảy tót lên người thầy , hai chân quắp chặt vào hông , tay vòng qua cổ mà ôm chặt . Thanh tịnh ghé sát vào tai thầy nói nhỏ.
-Cậu ..à không thầy ôm chặt em không là rớt xuống đấy.
Đinh Tùng vòng tay ôm chặt lấy tấm lưng cô , đã lâu rồi cô mới có lại cảm xúc gần gũi như thế này cảm xúc vẫn còn nguyên vẹn , hơi thở này khuôn mặt này và cả mùi hương này đúng là cậu rồi.
-Bên này không có đại ca.
-Mẹ kiếp con nhỏ đó cũng lanh lắm. Đi qua kia tiếp tục tìm.
Khi không còn nghe tiếng động ở ngoài kìa, cả hai mới dám thở mạnh , Đinh Tùng nghiêng đầu nhìn ra ngoài thấy bọn chúng đã rời đi quay sang nói với cô
-Bọn chúng đi rồi , chúng ta đi thôi.
Khi bàn tay Đinh Tùng vừa nới lỏng cũng là lúc cô áp sát người vào thầy hơn , cúi người xuống hôn nhẹ vào đôi môi mà ngày đêm cô nhớ nhưng đó , nụ hôn chứa bao nhiêu hương vị. Ban đầu Đinh Tùng có hơi ngỡ ngàng nhưng thật trong thâm tâm của mình dường như trái tim thầy cũng đã rung động trước cô học trò lém lỉnh này rồi.
Bàn tay Đinh Tùng từ từ đặt lên lưng Thanh Tịnh kéo áp sát vào người đáp trả lại nụ hôn của cô. Cảm nhận được trái tim cả hai hòa quyện vào nhau cô cười nhẹ, nụ hôn trở nên ngọt ngào hơn nhiều , nụ hôn của sự nhớ nhung đến quặn lòng, ngỡ tưởng thiếu đi hơi thở của cậu cô như thiếu đi sức sống . Thanh Tịnh từ từ rời đôi môi nhìn Đinh Tùng mắt rưng rưng, chưa bao giờ cảm xúc cô dâng trào như thế này, giọng nghẹn đi.
-Có thể nào đừng rời xa em nữa được không ?
Nước mắt cô chảy dài , nhìn sâu vào đôi mắt người con gái đang đứng ở trước mặt là mộy nỗi nhớ nhung sâu thẳm , không hiểu sao tim thầy lại thấy nhói đau , có phải đó là sự đồng cảm hay còn một lý do nào khác mà không ai có thể lý giải được. Đinh Tùng đưa bàn tay lau sạch hai hàng nước mắt nhìn thẳng không biết phải làm như thế nào với người con gái này.
-Tôi không biết em đã trải qua những gì nhưng …..
Thanh Tịnh vội bịt miệng thầy lại lắc đầu .
-Thầy không cần biết gì cả , bất kể thầy là ai, là cậu cả của nhà ông hội đồng cũng được hay chỉ đơn thuần là một thầy giáo ở hiện tại thì đối với em cảm xúc vẫn nguyên vẹn. Chỉ cần thầy ở bên cạnh em là đủ.
Lời nói của một cô gái 20 còn vụng về không tránh khỏi người nghe phải bận tâm, lời nói chân thật xuất phát từ tận đáy lòng của cô. Trong cuộc sống này có những điều kỳ lạ xảy ra mà ta không thể nào lý giải được , tình yêu sâu đậm của cô với cậu ở thời xa xưa có thể đó không phải là giấc mơ mà là sự thật nhưng ở đâu đó lại ẩn chứa những điều khó lý giải ở hiện tại. Biết đâu trong vụ trụ bao la huyền bí này cậu đã đến thế giới này tìm cô, cô không cần biết ai đưa cậu đến , đến bằng cách nào chỉ cần biết cậu đang hiện diện trước mặt cô trong một vai trò mới không còn là cậu cả của nhà ông hội đồng nữa . Cảm xúc cô đối với người đàn ông đang đứng trước mặt vẫn nguyện vẹn như ngày nào thế là đủ.
-Chúng ta về thôi.
Đi dọc hai hàng cây bên đường , không ai nói với ai câu gì , ai cũng có những suy nghĩ riêng trong đầu không gian trở nên im lặng đến lạ kì.
-Thầy sẽ cưới em chứ ?
Câu hỏi thẳng thừng của cô xé tan không gian im lặng , bàn chân thầy cũng khựng lại quay sang nhìn cô ánh mắt khó hiểu.
……….
Cả đêm cô không ngủ được lăn qua lăn lại, mọi thứ như rối tung lên . Ai có thể giải thích cho cô biết giấc mơ đó là như thế nào , đó có phải là một giấc mơ hay là sự thật , người đàn ông mà cô gọi là cậu đó thật sự tồn tại ở thế giới này. Đầu óc cô quay cuồng không thể nào thoát ra khỏi mớ hỗ độn đó.
"Cậu lấy em được không cậu ….cậu sẽ không bao giờ buông tay em chứ ...em đi tôi sẽ chết…...Thanh Tịnh….cậu ơi...cậu...cậu ơi...em ở đây "
Tiếng cửa sổ đập rầm rầm trời nổ sấm chớp đùng đùng làm Đinh Tùng giật mình tỉnh dậy , với tay bật đèn mồ hồi trên trán tuông ra như mưa. Bước xuống giường đến bàn uống liên tiếp hai ly nước mới tỉnh táo lại được. Đứng bên cửa nhìn ra ngoài mà lòng Đinh Tùng thấy hoang mang tột độ , những âm thanh thoáng qua vừa rồi trong giấc mơ sao nó thật đến như vậy , hình ảnh mờ mờ ảo ảo của cô gái cùng giọng nói trong giấc mơ làm tim anh ta lại nhói lên một lần nữa. Nhớ lại cách đây một tháng trong một lần đi du lịch cùng bạn bè Đinh Tùng đã gặp tai nạn trong chuyến đi đó , sau một hồi cấp cứu các bác sĩ lắc đầu bó tay vì vết thương quá nặng mất quá nhiều máu nên không thể qua khỏi , người nhà nên chuẩn bị tâm lý lo hậu sự. Nhưng đùng một cái trời nổi sấm chớp tất cả thành phố đều mất điện rơi vào trong đêm tối , mất vài giây sau đó mọi thứ trở lại bình thường , lúc đó một nữ y ta chạy ra báo
-Bác sĩ...tim.bệnh nhân đập lại rồi.
Tất cả mọi người ai nghe cũng đều ngạc nhiên , đây chính là kỳ tích có thể nói chết đi sống lại. Cũng kể từ đó Đinh Tùng tính tình thay đổi hoàn toàn giống như một người khác , ngay chính cả bản thân anh ta cũng không hiểu rõ được nguyên nhân từ đâu. Chỉ biết là cơ thể rất kỳ lạ.
Tan học , Thanh Tịnh tay cầm 2 tấm vé xem phim đứng đợi thầy ở nhà xe , vừa nhìn thấy thầy đã nhanh chạy đến đưa 2 tớ vé ra trước mặt.
-Thầy đi xem phim với em nha.
-Tôi bận rồi
Cô làm mặt xịu xuống tội nghiệp như một con mèo ngoan vừa bị chủ la, không nói gì đi lướt qua thầy . Thật tình với vẻ mặt này thì ai đành lòng cho được , Đinh Tùng nói với theo.
-Phim gì vậy ?
Cô nghe thấy cười tươi quay đầu lại
-Phim xuyên không " Cậu ơi … em nhớ cậu " .
Đinh Tùng cau mày tay ngồi xuống tay ôm giữ ngực không biết tại sao tim lại nhói đau đến khó thở. Cô luống cuống chạy đến đỡ lấy người thầy
-Thầy thấy đau chỗ nào...em đưa thầy đi bệnh viện.
-Tôi không sao . Đi thôi.
Kết thúc phim nam chính và nữ chính trải qua bao nhiêu thử thách , gian nan cuối cùng cũng được ở cạnh bên nhau. Cô nắm chặt tay thầy đi bộ trên đường hoa , không gian thật lãng mạn
-Thầy có tin vào giấc mơ không ?
- Có còn em.
Cô xoay người thầy lại nhìn sâu vào trong ánh mắt.
-Thầy chính là giấc mơ của em….người đàn ông mà em yêu.
Cả hai nhìn nhau không gian như lắng đọng lại, Đinh Tùng đưa bàn tay lên áp sát vào bên má cô.
-Người đàn ông đó ..em thật sự rất yêu ???
Cô gật đầu nắm chặt tay thầy nước mắt lưng tròng.
-Em nhớ người đó ...rất ..rất nhớ. Nhớ đến quặn lòng.
Cô ôm rúc vào lòng thầy mà khóc nấc, bao nhiêu sự chịu đựng vừa qua vỡ òa trong cảm xúc , tình yêu là gì mà khiến cho con người ta phải hóa điên như vậy.
Thời gian cứ thế dần trôi qua, được nhìn thấy thầy là niềm vui mỗi ngày , là sự sống của cô. Thế nhưng ông trời vẫn còn muốn trêu đùa cô lắm khi mà ngày hôm đó cô nhận được một tin nghe đến chói tai.
-Chị nghe tin gì chưa...thầy Đinh Tùng sắp đi Mỹ rồi không còn ở đây nữa.
Cây viết trên tay cô rơi xuống , ôm lấy ngực mà không thể thở được đứng dậy chạy quanh trường tìm thầy giữa trưa trời nắng gắt như thế , hỏi thầy cô nào cũng không thấy thầy đâu. Cậu đi đâu rồi ...tại sao lại buông tay.
-Thầy mới vừa ra sân bay chị đi nhanh đi còn kịp.
Cô ngồi dậy như người mất hồn chạy không ra ngoài lên một chiếc taxi ngồi vào lòng nôn nao đến khó thở.
-Chạy nhanh ra sân bay đi bác tài.
Vì đường quá đông nên bị kẹt xe, còn một đoạn dài nữa mới đến sân bay, cứ tình hình thế này chắc không kịp mất. Thanh Tịnh mở cửa xuống xe chạy thật nhanh đến sân bay, vừa chạy cô vừa khóc như một đứa trẻ sợ mất đi một thứ gì đó quý báu nhất
" Em không bao giờ buông tay cậu một lần nữa...không bao giờ… hãy để em đi tìm cậu ".
Đến nơi bàn chân cô cũng đã đỏ phồng hết lên, đứng thở hổn hển nhìn xung quanh vẫn không thấy thầy đâu, cô chạy đi tìm khắp nơi nỗi sợ mất người đó một lần nữa ập đến. Cô gọi trong nước mắt.
-Đinh Tùng ...anh đang ở đâu...ra đây gặp em đi….
-Anh ra đây đi...tại sao lại im lặng ra đi như thế. ...tại sao lại buông tay.
Cô chạy thẳng đến quầy lên tiếng hỏi gấp
-Cho hỏi chuyến bay 14h đi Mỹ đã cất cánh chưa .
-Chuyến bay vừa cất cánh thưa quý khách.
Cô nghe mà rụng rời tay chân, cậu đã đi thật rồi. Giữa sân bay rộng lớn có một cô gái ngồi đó ôm mặt khóc không cần biết mọi ánh nhìn đang đổ dồn vào mình , ngay từ giây phút này cô chỉ biết một lần nữa mất cậu .
-Lại khóc nữa rồi.
Cô ngẩng mặt lên hình ảnh Đinh Tùng đang đứng trước mặt , cô nhìn anh khóc nấc lên , khóc như chưa từng được cậu. Anh giang rộng vòng tay ôm chặt cô vào lòng . Cô đánh mạnh vào ngực anh nói trong tiếng nấc.
-Tim em đau nhiều như thế nào anh có biết không ?
-Xin lỗi em...là do anh không dám đối diện sự thật nên mới chọn cách rời xa nhưng đến phút cuối anh mới nhận ra rằng…dường như anh yêu em hơn cả anh nghĩ. Anh không rõ cảm giác đó là gì nhưng trong tiềm thức có cái gì đó thôi thúc anh phải yêu em. Mình yêu nhau được chứ ?
Top of Form
DAnh hôn cô giữa biển người ,nụ hôn của sự đoàn tụ, một cái kết xứng đáng cho một tình yêu đẹp vượt thời gian. Không ai có thể lý giải được mọi chuyện xảy ra là như thế nào ,nó mơ hồ và huyền bí đến lạ kì, giữa vũ trụ bao la này không điều gì là không thể . Đó chính là duyên tiền định. 

CON DÂU NHÀ HỌ HOÀNG - Chap 30: