Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

Cô dâu nuôi từ bé - Chap 3:

Lần nữa xe đã dừng lại ở trước nhà hàng T&A năm sao có tiếng, cậu bước xuống xe trước rồi mới vòng qua bên cạnh mở cửa cho tôi bước xuống, lúc này nhìn vào phía trước mặt tôi có hơi hồi hộp vì đây là lần đầu tôi đến nơi sang trọng như thế nào.

- Vào thôi

Tiếng của cậu làm tôi bừng tỉnh, tôi ngước nhìn cậu ấp úng.

- Cậu vào trước đi

Cậu dường như hiểu suy nghĩ trong lòng tôi nên nói :

- Em sợ à ?

- Cháu không muốn mọi người thấy lại hiểu lầm

- Hiểu lầm gì ?

- Nghĩ cháu có gì với cậu, nói nhờ vào quan hệ mới được chọn

Cậu liền cười mà nói :

- Em nghỉ nhiều quá rồi đó, tóm lại em không muốn mọi người biết về quan hệ của chúng ta chứ gì

Tôi liền gật đầu lí nhí đáp.

- Dạ

- Thôi em vào trong trước đi, vào rồi hỏi nhân viên bên trong họ sẽ chỉ dẫn em

- Vậy còn cậu ?

- Em không muốn tôi đi cùng thì tôi đứng đây đợi em vào rồi mới vào sau

- Vậy cháu vào trước đây

- Ừm

Tôi đưa tay cầm lấy tà váy mà đi vào, trong lòng có hơi không yên nên tôi khẽ quay đầu nhìn về phía sau lưng mình, cậu đang đứng dựa người bên cạnh xe đưa tay cầm lấy bật lửa mồi điếu thuốc trên miệng, sau đó một tay đút vào túi quần, tay còn lại thì kẹp lấy điếu thuốc ra khỏi miệng, một làn khói xám tỏa ra bao phủ lấy gương mặt của cậu, trong màn đêm cả người cậu như vầng hào quang tỏa sáng, nhưng có phần hơi trầm lãnh do khí chất lạnh lùng tỏa ra từ người cậu.Tôi bị cuốn hút mà ngây người vài giây, sau đó tôi vì ánh nhìn của cậu đang hướng về phía mình mà bừng tỉnh, tôi liền quay mặt trở lại, như làm chuyện xấu bị phát hiện mà tim tôi đập nhanh trong lồng ngực, cảm nhận gương mặt đỏ bừng tôi liền đưa hai tay sờ lên má lẩm bẩm.

- Quê chết đi được à

Sau đó tôi cất bước đi nhanh vào bên trong nhà hàng, vừa vào đến bên trong sảnh thì đã có người phục vụ đi đến hỏi tôi.

- Quý khách đi mình hay có hẹn ạ ?

- Cho tôi hỏi buổi tiệc của tập đoàn Nam Phương diễn ở đâu ạ ?

Người phục vụ liền vui vẻ nói :

- Dạ quý khách vào thang máy lên lầu hai rồi rẽ phải là sẽ đến ạ

- Tôi cảm ơn

Nói xong thì tôi tiến đến thang máy, lúc chuẩn bị đưa tay bấm số tầng muốn lên thì từ ngoài một người đàn ông cũng đang gấp gáp đi vào.

- Xin lỗi phiền cô cho tôi vào với, tôi đang vội

Anh ta cũng đã vào rồi nên tôi còn biết làm gì ngoài cười xã giao nói :

- Không sao, mà anh lên tầng mấy

- Tôi lên tầng hai

Anh ta cũng lên chung tầng với tôi, nhìn cách ăn mặc của anh ta cũng lịch thiệp tôi đoán chắc anh ta cũng đến dự tiệc.

- Thật trùng hợp tôi cũng lên tầng hai

Anh ta nghe thế liền cười nói :

- Vậy là chúng ta coi như có duyên

Tôi chỉ cười chứ không nói gì, tính tôi trước giờ đối với người lạ lần đầu gặp mặt tôi cũng không muốn nói chuyện nhiều, tôi đưa tay nhấn vào bảng số, khi cửa thang máy đóng lại thì tôi cũng đứng qua một bên, tôi cảm nhận ánh nhìn anh ta đang nhìn mình nhưng tôi không mấy bận tâm.Tầm chút thì cửa thang máy mở ra, tôi liền đi ra ngoài trước, theo lời người phục vụ nói thì tôi rẽ phải, lúc này tôi đã thấy cánh cửa ở phía trước để rất nhiều vòng hoa, cùng một tấm bảng dựng đứng bên cạnh có để dòng chữ " Buổi tiệc của Tập Đoàn Nam Phương " Tôi biết mình đã đến đúng chỗ nên bước vào.

Bên trong với không khí ồn ào náo nhiệt và thêm có rất nhiều người, lúc này tôi thấy mình như lạc loài, tôi biết Tú Chi chắc đã đến trước nên đưa mắt nhìn dáo dác để tìm kiếm.

- Uyên Lam !

Tôi nghe tiếng gọi từ đằng xa liền nhìn đến thì thấy Tú Chi trong chiếc váy màu trắng ôm lấy cả thân người, do dáng cao chuẩn nên nhìn Tú Chi rất đẹp và quyến rũ, đi đến gần chỗ tôi thì nói :

- Woa hôm nay mày đẹp quá nha, nhìn mà tao còn phải muốn nhỏ dãi đây, mà sao mày đến trễ vậy

Tôi cười vì lời nói quá của Tú Chi.

- Thôi đi tao thấy mình bình thường mà, mày cứ trêu tao, do tao bận nên đến hơi trễ, mà mày đến lâu chưa

- Mày thử nhìn xem, bao nhiêu ánh mắt đang nhìn mày thèm thuồng kìa

Tôi đưa tay huých Tú Chi nói :

- Mày cứ giỡn

- Hahaha coi mày kia, chưa gì đã đỏ mặt rồi, thôi không đùa mày nữa.Giờ mình qua đó lấy nước uống đi

- Ừm

Tôi cùng Tú Chi đi đến một bàn, đưa tay nhận lấy nước từ người phục vụ, tôi vừa đưa lên miệng định uống thì từ phía sau đã vang lên giọng nói mỉa mai.

- Ôi xem kìa, hôm nay có đứa bày đặt học làm sang nữa, vịt mà muốn hóa thiên nga sao, mà tiếc là cái cốt thấp hèn thì dù có khoác trên người bộ lông công sặc sỡ thì vẫn là con quạ đen bẩn thỉu thôi

Con Quỳnh nói xong thì cười khinh thường,Tú Chi liền nói :

- Mày nói ai hả ?

- Tao nói ai thì người đó tự hiểu, mà mày chột dạ à

- Tao mất gì phải chột dạ, có chăng là mày thì có, cái thứ ỷ vào chút tiền của gia đình mà lên mặt không biết nhục còn làm vẻ ta đây

Tôi kéo tay Tú Chi nói :

- Thôi mình qua chỗ kia đi, kệ nó

- Mày cứ thế, mắc gì nhịn nó

Cùng lúc cả hội trường vang lên tiếng xì xào bàn tán, con Quỳnh cũng nhìn theo hướng đó, tôi cùng Tú Chi cũng nhìn đến.Từ ngoài cửa cậu Tuấn Vỹ bước vào, cậu thu hút tất cả ánh nhìn của mọi người, theo phía sau cậu là người trợ lý riêng, cậu sải bước chân dài của mình đi vào trung tâm buổi tiệc, lúc này tôi thấy có rất nhiều người đi đến chào hỏi cậu, trong đám người đó tôi cũng thấy được có vợ chồng bà Lệ và cậu Thành.

- Chủ tịch đúng chuẩn soái ca, vừa vào đã đã trung tâm của mọi người

Tiếng Tú Chi nói kéo tôi về thực tại.

- Ừm

- Mà tập đoàn Nam Phương lớn quá đúng không, được vào đây làm đúng là may mắn ghê

- Hứ hai đứa mày sớm muộn gì cũng sẽ bị đuổi thôi

Con Quỳnh lên tiếng nói rồi liếc xéo tôi cùng Tú Chi, sau đó hướng đến chỗ đám đông có cậu đang đứng mà đi đến.

- Xin chào lại được gặp em rồi

Tôi nhìn đến nơi phát ra giọng nói thì nhận ra người vừa lên tiếng không ai khác chính là người đã đi chung thang máy cùng tôi lúc nảy.Anh ta chìa tay ra, tôi bất đắc dĩ vì phép lịch sự mà đưa tay ra bắt lấy tay anh ta mỉm cười nói :

- Chào anh !

Nhanh chóng tôi rút tay mình về, anh ta nhìn tôi cười nói :

- Xin được giới thiệu tôi tên là Trọng Khôi, không biết tôi có vinh hạnh được biết tên em không ?

- Tôi tên là Uyên Lam, còn đây là bạn tôi tên Tú Chi

- Chúng ta coi như có duyên, tôi xin mời hai người đẹp ly rượu được không ?

Tú Chi huých nhẹ tay tôi nói nhỏ :

- Ê ai vậy ?

- Tao không biết

- Vậy sao tao thấy anh ta nhìn mày bằng ánh mắt hơi kì kì vậy

- Mày cứ suy nghĩ nhiều, lúc nãy tao chỉ đi chung thang máy cùng anh ta thôi, chắc do lịch sự nên anh ta mới chào hỏi đó

Tú Chi cười cười nói :

- Vậy à ?

- Chứ sao

Lúc này anh ta đã vẫy tay gọi phục vụ đến, cầm lấy ly rượu xong đưa về phía tôi và Tú Chi nói :

- Mời hai người đẹp

Tôi thì không biết uống rượu định từ chối thì Tú Chi đã đưa tay bưng hai ly rượu, đưa tôi ly nói :

- Người ta đã mời vậy rồi, mình không uống thì có hơi thất lễ đó

- Nhưng tao đâu biết uống

- Có tý không sao đâu, tin tao đi, được anh đẹp trai mời rượu thì còn từ chối gì nữa

Tôi lườm Tú Chi nói :

- Mày mê trai vừa thôi

- Tao mê trai là đúng giới tính đó

Tôi lắc đầu với triết lý của Tú Chi, tôi đành cầm ly rượu lên nói :

- Vậy mời anh

- Cụng ly nhé anh

Tú Chi thì hăng hái lên mà đưa ly cụng vào ly anh ta, sau đó thì nó uống cạn, Tú Chi thuộc dạng cũng có tửu lượng còn tôi thì vừa đưa lên miệng mới nhấp một hớp thôi mà đã muốn sặc vì vị đắng chát kèm theo hơi cay nồng, anh ta nhìn tôi cười nói :

- Em không biết uống thật à ?

Tôi liền đáp.

- Tôi đùa anh làm gì

Tú Chi lúc này mới lên tiếng.

- Bạn em không biết uống thật đó, mà anh là nhân viên của tập đoàn Nam Phương à, bọn em là nhân viên mới của Nam Phương ạ

- Không, tôi chỉ là bạn của chủ tịch Nam Phương thôi

Tú Chi lúc này mới há hốc mồm mà sửng sốt, tôi cũng kinh ngạc không kém, nói vậy anh ta là bạn của cậu rồi.

- Thôi giờ tôi có chút việc, hẹn gặp hai em sau nhé

Tú Chi cười nói :

- Dạ chào anh

Tôi thì thấy thái độ anh ta có hơi không mấy đàng hoàng, kiểu giống công tử ăn chơi đúng hơn nên tôi buộc miệng nói :

- Mong là sẽ không gặp

Anh ta cười nói :

- Chúng ta có duyên lắm, nên chắc sẽ làm em thất vọng đó

Tôi liền bĩu môi rồi im lặng không thèm chấp với anh, sau khi anh ta đi rồi thì Tú Chi mới nói :

- Anh ta đẹp thật, tuy không bằng chủ tịch nhưng vẫn có thể xem xét chấp nhận được

- Tao thấy anh ta đào hoa nên tránh xa là tốt nhất

- Trai bây giờ kiểu đó là gu của mọi cô gái đó

- Mày dẹp tính mê trai đi cho tao nhờ

Tú Chi liền ôm lấy tay tôi cười nói :

- Vậy thôi tao mê mày

- Lại thích đùa

- Hahaha

Tôi uống có tý rượu mà đã cảm thấy mặt hơi nóng nên muốn đi nhà vệ sinh để rửa mặt cho tỉnh táo nên tôi nói :

- Mày ở đây đợi tao nha, tao đi vệ sinh tý

Tú Chi gật đầu nói :

- Ừm mày đi đi, tao ở đây chờ mày

Tôi liền đi đến hỏi phục vụ toilet ở đâu thì người phục vụ chỉ đi ra ngoài cửa, dọc theo hành lang đến cuối là sẽ thấy, tôi liền đi theo lời người phục vụ đã nói.Khi vào tolet tôi rửa mặt xong cảm thấy có hơi tỉnh táo hơn, xong rồi thì tôi trở ra để tìm Tú Chi, lúc đi ngang qua một phòng đang hé mở cửa, hình như do gấp gáp nên người ta đã không để ý.Tôi vốn không tò mò nhưng vì tiếng nói bên trong phát ra có hơi quen thuộc đã làm tôi khựng lại.

- Anh đó từ từ thôi, đau người ta

- Ai bảo em quyến rũ quá chi, làm anh không thể nào nhịn được

- Nhưng ở đây không an toàn, lỡ bị vợ anh hay ai phát hiện là nguy to

- Lo gì chứ, giờ này mọi người đều ở buổi tiệc hết rồi, không ai rảnh mà tìm đến chỗ này đâu

Tôi nghe giọng người đàn ông đó rất quen, nếu tôi nhớ không lầm thì hình như đó là giọng của ông Triết, nhưng mà người phụ nữ bên trong là ai chứ, kiểu cách cùng giọng nói không thể nào là bà Lệ được, không lẽ ông ta ngoại tình.

Sau đó bên trong phòng vang lên tiếng thở gấp, cùng âm thanh hoan ái, tôi đưa mắt nhìn qua khe hở chỉ thấy bóng lưng trần trụi của người đàn ông, còn người phụ nữ thì đã bị che lại không thấy rõ được mặt, vô tình chân tôi đá phải cánh cửa làm phát ra tiếng động.

- Bên ngoài có người

- Để anh ra xem

Tôi có hơi hoảng sợ mà không biết phải làm gì, nếu bị phát hiện thì sẽ không xong, lỡ như là ông ta thật thì tôi sẽ chẳng thể yên vì ông ta không phải người đơn giản.Tôi đi nhanh về phía trước, vừa đến căn phòng kế tiếp thì bất ngờ một cánh tay cùng lực khá mạnh kéo tôi vào, tôi vì bất ngờ mà la lớn.

- Á...

Tôi chưa kịp la thì miệng đã ú ớ vì một bàn tay đang che kín lấy miệng tôi, cánh cửa phòng vừa đóng lại tôi cũng nghe tiếng bước chân dừng lại cùng giọng nói bên ngoài.

- Có ai không anh ?

- Không, chắc do em nghe nhầm, thôi nhanh trở về đi, đang nửa chừng em làm anh mất cả hứng

- Anh đó, cái gì cũng phải đề phòng chứ

- Em khéo lo

Sau đó là tiếng bước chân dần xa, tôi liền thở phào nhẹ nhõm, sực nhớ lại tình cảnh hiện tại của mình tôi mới đưa tay cố gở bàn tay đang khóa miệng mình, lúc này bàn tay đó cũng đã buông ra, tôi liền ngước lên nhìn xem đó là ai thì tôi hơi kinh ngạc, tròn xoe mắt vì người đang đứng trước mặt mình.

- Em ngây người ra đó làm gì ? 

Cô dâu nuôi từ bé - Chap 3: