Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

CHỒNG GIÀ VỢ TRẺ - Ngoại truyện

Ngoại truyện

- Bố, nữa đi, làm tàu lượn nữa đi.

- Cho bố thở cái đã chứ, bố mệt lắm rồi này.

- Đi mà, một lần nữa thôi, đi bố, một lần nữa đi, đi mà bố.

Ở cái tuổi xế chiều của Sỹ mà vác một con nhóc 4 tuổi nặng 18kg chạy vòng quanh sân chơi trò tầu lượn quả thật là có chút mệt, nhưng vì chiều lòng cô con gái rượu nên ông chú già vẫn phải cắn răng cõng con bé trên lưng, chạy thêm 1 vòng nữa, vừa chạy vừa phải hú hét theo tiếng tàu hỏa để con vui. Mỗi lần ở nhà chơi đùa cùng con là mỗi lần Sỹ lại cảm thấy có chút ân hận vì lấy vợ muộn, nếu Sỹ còn trẻ nhất định sẽ bày được nhiều trò để chơi cùng con hơn, con bé cũng sẽ không phải mất nhiều thời gian nài nỷ bố mỗi khi muốn chơi trò gì đó giống các bạn. Nhưng nếu lấy vợ sớm chắc gì Sỹ và Ngọc Bích đã nên đôi? Thôi thì cái gì cũng có cái giá của nó cả, muốn chờ được người đẹp thì phải chấp nhận đánh đổi.

Ngọc Bích chính là niềm tự hào của Sỹ, mỗi lần cả nhà đi chơi ông chú ấy một tay bế con, tay còn lại thì nắm chặt tay vợ không rời. Chú sợ người ta không biết Ngọc Bích là của mình, sợ có kẻ nào đó sẽ tòm tem vợ chú như cái lần hai vợ chồng trốn con đi chơi đã có một kẻ nhân lúc Ngọc Bích đi vệ sinh thì chạy tới mời thuốc và nịnh nọt Sỹ:

- Bác có con gái xinh thế, cho cháu xin số được không?

Câu hỏi của cậu nhóc như một cái tát đau điếng dành cho Sỹ, máu nóng nổi lên Sỹ chỉ tay thẳng vào mặt nó mà chửi:

- Số má gì, đi ra chỗ khác trước khi tao nổi điên.

Ban dầu cậu nhóc kia không chịu đi cứ đứng mãi cho tới khi Ngọc Bích đi ra cậu ta liếc thấy hai người đeo nhẫn cưới giống nhau mới ném lại một câu:

- Trâu già thích gặm cỏ non, trẻ con thích chơi đồ cổ.

Sỹ điên lắm nhưng thằng nhóc đó đã đi khuất sau cánh cửa nên chỉ có thể hậm hực nhìn theo. Ngọc Bích thấy chồng sa sầm nét mặt thì quan tâm hỏi:

- Chú sao thế?

- Chú chú cái gì, từ này gọi là chồng, không gọi chú nữa.

- Ơ, trước giờ vẫn gọi thế mà.

- Trước khác giờ khác, từ nay gọi chồng xưng vợ.

Ngọc Bích không hiểu vì sao mấy phút trước chồng mình còn vui vẻ mà bây giờ mặt mày lại nhăn như khỉ ăn ớt nên hất hàm hỏi lại:

- Thế chồng cháu làm sao, có chuyện gì?

- Còn làm sao nữa, cái thằng oắt con ở bàn đối diện lúc này nó cứ nhìn chằm chằm sang bàn bên này, đã thế nó còn đến bảo” cho cháu xin số con gái chú” đúng là điên máu, chỉ muốn đấm cho phát méo mặt.

Sỹ nói nhiều lắm, dường như chú ta đang cố gắng để xả hết cơn bực tức của mình ra ngoài. Cứ tưởng nói xong sẽ được vợ cảm thông ai ngờ cô nhóc ấy lại phá lên cười trêu ghẹo:

- Ối dời ơi tưởng gì, nó tưởng là bố con là bình thường, ai nhìn chẳng tưởng thế. Chừng nào nó tưởng chú là ông nội của cháu thì hãy nổi máu điên.. ha ha ha…

Đang cơn tức lại bị vợ trêu chọc khiến Sỹ càng giận hơn, cứ thế ông chú già giận dỗi chẳng thèm nói lời nào với vợ nữa. Ngọc Bích cười một hồi mới nhận ra hình như chồng mình đang buồn thật nên dịu giọng:

- Sao chú phải tức làm gì, cứ nghĩ theo chiều hướng tích cực là chú giỏi nên có vợ trẻ vợ xinh mà ối thằng ngoài kia mơ chẳng được. Đấy nghĩ thế có phải tự hào không, để tâm làm gì dăm ba cái lời thiên hạ cho nặng đầu.
Câu nói của vợ như thắp sáng ngọn lửa tự tin, xóa đi hết mọi bực dọc trong lòng Sỹ. Sau ngày hôm đó ông chú già càng tự hào về khả năng lấy vợ trẻ của mình. Chẳng những thế mà khi dẫn vợ con đi liên hoan công ty có một nhân viên cấp dưới khen:

- Sếp giỏi thế, cưa được vợ vừa xinh vừa trẻ, bữa nào truyền cho em xin ít bí kíp chứ mẹ em giục lấy vợ quá rồi.

- Chú làm sao so bì được với anh, anh là anh tán tận từ hồi mẫu giáo mới được đấy.

Nghe chồng nói Ngọc Bích không nhịn nổi mà bật cười, ông chồng già của cô ơi, như thế này có phải là tự kiêu quá hay không. Cái gì mà tán từ hồi mẫu giáo kia chứ, hồi đấy cô còn đang ghét chú ta như bát nước hắt đi chứ ở đó mà tán tỉnh yêu đương.

Nhìn vợ vừa ôm bụng bầu vừa tủm tỉm cười Sỹ liếc ngang hỏi:

- Cười gì mà cười, nói thế không đúng hay sao mà cười.

- Đúng, đúng, chồng cháu cái gì cũng đúng, kể cả xì hơi cũng đúng luôn.

- Này, chúng ta đang đi ăn tiệc nha vợ, cấm khịa dưới mọi hình thức.

- Ok, ok, nghiêm túc.

Miệng thì nói nghiêm túc mà cái thái độ thì thật sự chẳng nghiêm túc một chút nào. Vợ chồng hai người là như thế, người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ họ trẻ con, nhưng kỳ thực đó lại là cách yêu rất riêng của họ. Đến ngay cả cách xưng hô giữa hai người dù được rất nhiều người góp ý nên thay đổi nhưng họ vẫn mặc kệ, họ xem đó là nét riêng của vợ chồng họ. Một nét rất riêng và rất hạnh phúc.
--------*-------*--------

Chỉ còn vài ngày nữa là đến ngày dự sinh của Ngọc Bích, bà Hồng vì lo lắng nên chuyển tới nhà con trai ở hẳn. Phần vì muốn trông nom bé Sữa đỡ đần cho con dâu, phần vì bà lo con dâu sẽ trở dạ sinh sớm hơn dự kiến thì còn có bà ở đấy để chăm sóc.

Ngọc Bích không những không phản đối mà còn vui vẻ gật đầu, cô cũng không đào sâu phân tích việc mẹ chồng lo lắng cho mình là thật tâm hay là vì đứa cháu trai trong bụng. Với Ngọc Bích chỉ cần gia đình êm ấm hạnh phúc là đủ, chẳng cần đào sâu vấn đề cho thêm mâu thuẫn.

Hôm ấy, trong bữa cơm bà Hồng vừa đút cho cháu ăn vừa dỗ dành:

- Tối nay Sữa ngủ với bà bà kể chuyện cổ tích cho nghe nhé.

- Vâng, nhưng bà phải kiểm tra giường kỹ vào kẻo lại bị con kiến cắn phải nhờ bố bắt ra như mẹ hôm trước nhé.

Bà Hồng ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì, còn hai vợ chồng Sỹ đang cố gắng ra dấu cho con đừng nói nữa nhưng con bé nào có hiểu. Nó vẫn vô tư kể lại đầu đuôi câu chuyện cho bà nội nghe, Bà Hồng nghe qua cũng đoán được chuyện gì xảy ra đêm hôm đó nên vội vàng hướng cháu sang câu chuyện khác. Còn Ngọc Bích lại ước có một cái lỗ để cô chui xuống cho đỡ xấu hổ.

Chuyện xảy ra cách đây cũng hơn 1 tháng, cứ ngỡ con bé đã quên nào ngờ nó vẫn thuật lại vánh vách như thế. Cũng may chỉ có mình mẹ chồng cô chứ có thêm ai khác chắc cô độn thổ mất.

Tối hôm đó Sỹ đi tiếp đối tác về muộn, sẵn trong người có chút hơi men nên gạ gẫm vợ. Ngọc Bích thấy chồng hôm nay chủ động thì nhiệt tình đáp lại, mọi thứ đang tới lúc cao trào thì đột nhiên thấy con gái cất tiếng hỏi:

- Sao bố lại cắn cổ mẹ?

Toàn thân Ngọc Bích cứng đờ, cũng may Sỹ nhanh trí trả lời con gái:

- Không, là con kiến cắn mẹ, bố đang bắt giúp mẹ.

Ngọc Bích nghe vậy cũng phụ họa theo:

- Đúng rồi là con kiến, con kiến nó cắn mẹ, con nhặt giúp mẹ cái áo ở dưới kia nhé, sao áo lại rơi tới tận đó nhỉ?

Bé Sữa thật thà tụt xuống giường nhặt áo giúp mẹ, trong lúc ấy vợ chồng Sỹ mau chóng mặc lại quần. Ngọc Bích còn nháy mắt cho chồng nhéo một cái lên cổ mình, vết nhéo đỏ đó là để Ngọc Bích vờ làm vết kiến cắn. Sau khi con bé Sữa đòi bật đèn lên bắt kiến giúp mẹ thì có cái mà lừa cho nó tin. Sữa ngây thơ xoa tay vào cổ mẹ rồi an ủi:

- Không đau đâu, có con đây rồi, con bắt kiến cho mẹ nhé.

Nhớ lại cảnh ngày hôm ấy, toàn thân Ngọc Bích đỏ tựa que sắt nung, hận một nỗi không thể quay ngược thời gian để bịt miệng lại. Từ khi con gái 3 tuổi rất nhiều lần Ngọc Bích muốn cho con ngủ riêng nhưng Sỹ không chịu, lúc thì ông chú lo con ngủ một mình không yên tâm, khi lại viện lý do rằng mình đi làm cả ngày chỉ có tối mới được gần con, nếu ngủ mà thiếu hơi con Sỹ sẽ khó ngủ. Chiều chồng nên Ngọc Bích lại tặc lưỡi ngủ chung, hậu quả là bây giờ không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ chồng. Cũng may bà Hồng không hề nhắc đến chuyện đó thêm lần nào nữa nên không khí cũng bớt ngượng ngùng.

———*—————*————

Ngày sinh cũng tới, lần này bà Hồng là người đưa con dâu vào viện vì con trai họp không về kịp. Tới khi nhập viện xong xuôi Sỹ và vợ chồng ông Bảo mới tới nơi, một lúc sau có thêm ông Dũng, Lệ và bé Sữa.

Sinh lần hai nên Ngọc Bích không bị mất sức nhiều như trước, điều khiến cô lo lắng nhất chính là bé Sữa. Dù đã chuẩn bị tâm lý cho con từ trước nhưng Ngọc Bích cũng như bao bà mẹ khác sợ đứa con đầu sẽ tủi thân, sẽ buồn khi mấy ngày mẹ ở viện không thể ôm ấp vỗ về nó ngủ, sợ rằng con sẽ so bì với em... 
Bà Hồng cũng từng có những nỗi lo ấy nên an ủi con dâu:

- Con cứ yên tâm nghỉ ngơi cho lại sức Sữa đã có mẹ rồi, con nhóc cũng lớn và khá hiểu chuyện nên con đừng lo lắng nhiều.

- Dạ, vậy mẹ lo cho cháu giúp con, nếu được mai mẹ cho cháu vào viện chơi với em một lát mẹ nhé.

- Ừ, nay mẹ cũng tính cho con bé vào mà con sinh muộn nên thôi, để mai mẹ đón con bé sớm, con bé chắc cũng háo hức gặp em lắm.

- Con cảm ơn mẹ.

Bà Hồng cười hiền từ khẽ trách con dâu:

- Ơn huệ gì, là việc mẹ nên làm. Con có thèm ăn gì không mẹ mua.

Ngọc Bích nhìn mẹ chồng hồi lâu, trước kia cô chưa từng nghĩ có một ngày mối quan hệ giữa cô và mẹ chồng lại tốt đẹp như bây giờ. Mọi chuyện cứ như là một giấc mơ, giấc mơ vô cùng đẹp.

- Sao lại tự véo tay mình đỏ cả lên thế này? Hay cháu đau ở đâu? Khó chịu ở đâu?

- Không, tại mẹ tốt quá cháu... tưởng mình mơ...

- Ngốc, thế vết khâu còn đau không, đau chỗ nào, khó chịu ở đâu phải nói chú ngay đấy đừng có cố chịu.

Ngọc Bích nhìn chồng mình vừa lau tay cho vợ vừa dặn dò mà khẽ nhoẻn miệng cười. So với lần sinh trước thì phản ứng của ông chú chẳng khác là bao. Vẫn ở bên cạnh vợ giây phút vượt cạn, vẫn bật khóc theo từng cơn đau của vợ và rối rít cảm ơn khi con chào đời:

- Cảm ơn vợ, vợ vất vả nhiều rồi, cảm ơn vợ...

Đời này kiếp này nếu như được chọn lại cô nhất định vẫn chọn người trước mắt làm chồng, dù cho cuộc hôn nhân vẫn còn nhiều sóng gió cô vẫn luôn tin người đàn ông này chính là chân ái cuộc đời mình.

Phía ngoài cửa ông Bảo và bà Ngọc đang nhìn vợ chồng con gái mỉn cười mãn nguyện. Họ cũng như tất thảy những ông bố bà mẹ khác trên đời lấy hạnh phúc của con làm niềm vui an ủi tuổi già.

Ông Bảo khẽ nói với vợ trong niềm vui:

- Biết thế này năm xưa không ngăn cấm chúng nó...

- Ngày ấy là chúng ta lo xa, bây giờ chúng ta có thể yên tâm rồi.

Trong ánh bình minh, tất thảy mọi người đều nở nụ cười hạnh phúc, ngay cả đứa nhỏ mới sinh dường như cũng đang cười trong cơn mơ. Hạnh phúc của họ hệt như tia nắng đang chiếu khắp phòng, tươi sáng và ấm áp.

CHỒNG GIÀ VỢ TRẺ - Ngoại truyện