Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

Bạn Giường Bất Đắc Dĩ - Chap 7

 

 

“Cô đã thấy trai hư lần nào chưa?” 

 

“Chưa hề...” 

 

“Chúc mừng, hôm nay cô có cơ hội thấy rồi!” 

 

Có lẽ từ nhỏ đã được sống trong môi trường 'sạch sẽ', nên Ôn Tịnh cũng không thể hiểu rõ được trai hư là loại người thế nào. 

 

Vì thế cho dù đang đứng ngay trước miệng cọp, nguy hiểm cận kề, có khi cô cũng chẳng nhận ra. 

 

Đôi mắt ngây ngô đảo quanh phòng tìm kiếm thứ gì đó gọi là trai hư, đột nhiên di động trong túi vang lên. Nghe xong thấy tinh thần cô có vẻ sảng khoái hơn hẳn. 

 

“À, hai ngày nữa tôi phải đi họp lớp, không thể đến tái khám được...” 

 

“Ừ.” 

 

Bụng đột nhiên lại truyền tới cơn đau âm ỉ, cô ngượng ngùng nhìn anh. Giờ này phải về nhà nằm ngay, nếu đứng như này khác nào đang tra tấn người ta chứ.

 

“Không còn việc gì tôi xin phép về nhà, tạm biệt anh.”

 

Nhìn bóng lưng kia khuất dần sau cánh cửa mà anh cảm giác như cả người hoàn toàn bất lực.

 

Ôn Tịnh lúc nào cũng thành công đánh bẹp hi vọng trong lòng cậu bé của anh. 

 

Cô gái này ngốc như thế, đi họp lớp liệu có xảy ra chuyện gì không? 

 

Đúng là không thể nào tin tưởng được!

 

[...] 

 

Hai ngày lặng lẽ trôi qua trong êm đềm, Nhậm Lăng liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường, đã sắp tối rồi. 

 

Hôm nay không có ca trực, lười biếng một chút, xách dép về sớm một hôm thôi. 

 

Nào ngờ vừa mở đã bị một thứ gì đó đổ ập vào người. 

 

À không phải... 

 

Là người! 

 

Ôn Tịnh nồng nặc mùi rượu ngã nhào vào người Nhậm Lăng, nếu không phải anh là 'đàn ông cứng' thì có lẽ cả hai đã thành công đáp đất rồi.

 

Anh vô thức ôm chặt eo cô để tránh bị ngã, thân hình nhỏ hôm nay mặc chiếc váy không quá ngắn, không quá hở, đủ để che những thứ cần thiết. 

 

Say rồi? Uống rượu? 

 

Hai bên má phúng phính đã đỏ ửng vì men rượu, cô mơ hồ nhìn anh, “Bác sĩ... Sao anh lại ở đây? Tôi đi tìm bố tôi mà...” 

 

Gia đình nhà này có vẻ thích nhìn người bằng nửa con mắt nhỉ? 

 

“Khó chịu quá, nóng...” 

 

Bàn tay nhỏ bắt đầu không an phận, mò mẫm loạn xạ phía trên. Có lẽ đang định 'thoát y giải toả' cho cơ thể. 

 

Nhậm Lăng mím môi, quan sát từng hành động đó rồi dần dần suy đoán. 

 

Bị bỏ thuốc rồi? 

 

Khi phần áo trên sắp bị kéo xuống khỏi, đã lộ bờ vai trắng ngần thì kịp lúc anh giữ chặt tay cô lại. Tay kia lại chuyển hướng sang sờ soạn người anh.

 

“Cô định làm gì, muốn sàm sỡ tôi à? ” 

 

“Nóng...” 

 

“Uống phải thuốc kích dục rồi.” 

 

“Thuốc kích dục là gì...”

 

Tuy đã hơi say nhưng trên gương mặt Ôn Tịnh vẫn biểu hiện rõ vẻ ngốc nghếch như thế, ngây ngô đi hỏi ngay con người này. 

 

Xem ra cô tiểu thư này được giáo dục khá trong sáng đấy. 

 

“Thuốc kích dục... Khi cô uống vào, một là cô liệt giường, hoặc là tôi liệt giường. Nhưng có khả năng cô sẽ cao hơn.” 

 

__

Bạn Giường Bất Đắc Dĩ - Chap 7